Chương 9 - Kế Hoạch Thẩm Vấn Đêm Khuya
Tôi thở dài. Trong lòng vừa xót xa vừa mềm nhũn.
Không được, tôi không ngủ được.
Hơn nữa, tôi cũng không thể để anh ấy thực sự ngủ ngoài sofa cả một đêm.
Anh cao 1m88, sofa nhà tôi chỉ dài có 1m90. Anh nằm lên đó chân còn chẳng duỗi thẳng ra được.
Sáng mai ngủ dậy, đau lưng mỏi cổ, người cứng ngắc, thì làm sao mà đi làm, làm sao mà đi bắt người xấu được?
Là Đội trưởng Giang bảo vệ an toàn tính mạng và tài sản của nhân dân, trước tiên phải đảm bảo chất lượng giấc ngủ của bản thân. Tôi, với tư cách là vợ anh, có nghĩa vụ giám sát và hỗ trợ anh hoàn thành chỉ tiêu này.
Đúng, chính là như vậy!
Tôi đã tìm được một lý do đường hoàng, quang minh chính đại cho mình.
Tôi tung chăn, đi chân trần, rón rén như một con mèo trườn xuống giường.
Tôi không bật đèn. Mượn ánh trăng lọt qua khe rèm cửa, tôi từ từ, từng bước một, nhích đến cửa phòng ngủ.
Tôi áp tai vào cửa. Bên ngoài rất im ắng.
Anh ngủ chưa nhỉ?
Tôi nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa.
“Két—”
Một tiếng động nhỏ xíu, nhưng trong đêm khuya thanh vắng lại cực kỳ rõ nét.
Tim tôi thót lên, dừng ngay mọi động tác, đợi vài giây.
Bên ngoài không có động tĩnh gì.
Tôi hé cửa ra một khe nhỏ, thò nửa cái đầu ra ngoài.
Phòng khách rất tối. Ánh trăng chiếu xuống sàn nhà, mạ một lớp viền bạc lên đồ nội thất.
Tôi nhìn thấy bóng dáng thon dài trên sofa.
Anh đang nằm nghiêng, quay lưng về phía tôi, trên người đắp một chiếc chăn mỏng.
Quả nhiên, đôi chân dài của anh phải ấm ức cuộn lại, đầu gối gần như chạm vào thành sofa.
Nhìn thôi đã thấy khó chịu.
Trong lòng tôi càng kiên định với kế hoạch của mình.
Tôi rón rén bước ra ngoài, vòng đến trước mặt ghế sofa. Tôi ngồi xổm xuống, quan sát anh ở cự ly gần.
Anh nhắm mắt, nhịp thở đều đặn, có vẻ đã ngủ say.
Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt anh, làm dịu đi những đường nét sắc sảo thường ngày. Hàng mi dài hắt một cái bóng nhỏ xíu xuống bọng mắt.
Đẹp trai thật đấy.
Tôi không nhịn được đưa tay ra, định vuốt ve mặt anh.
Tay đưa ra được một nửa thì lại rụt về. Không được, không thể đả thảo kinh xà.
Kế hoạch của tôi là, thần không biết quỷ không hay, đưa anh ấy trở lại giường.
Còn về việc đưa bằng cách nào…
Tôi đánh giá thể hình của anh, rồi lại ước lượng sức lực của mình. Vác về là điều không tưởng. Chỉ có thể dùng mưu.
Tôi quyết định, trước tiên phải tạo ra chút rắc rối cho anh ấy, làm cho anh ấy ngủ không ngon giấc, tự động từ bỏ sofa.
Tôi nhìn quanh, tìm kiếm đạo cụ có thể lợi dụng.
Ánh mắt tôi dừng lại trên chiếc điều khiển điều hòa.
Một kế hoạch đen tối nhanh chóng hình thành trong đầu tôi.
Tôi cầm điều khiển lên, chĩa về phía điều hòa, lén lút bấm vài cái.
Nhiệt độ, từ 26 độ dễ chịu, bị tôi chỉnh xuống 18 độ.
Mức gió, to nhất. Chế độ, làm lạnh.
Làm xong xuôi, tôi giấu điều khiển ra sau kệ tivi, rồi nhanh chóng chuồn về cạnh sofa, ngồi xổm xuống nín thở chờ thời.
Một phút. Hai phút.
Gió lạnh bắt đầu gào thét trong phòng khách.
Tôi mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, cảm thấy hơi lạnh, nhịn không được khẽ rùng mình.
Người trên sofa cũng cựa quậy. Anh có vẻ cũng thấy lạnh, bèn kéo chiếc chăn mỏng lên cao hơn, quấn chặt hơn.
Có tác dụng rồi! Tôi mừng thầm trong bụng.
Vài phút sau, anh trở mình, quay mặt về phía tôi.
Dưới ánh trăng, tôi thấy lông mày anh nhíu chặt, dường như trong giấc ngủ cũng cảm thấy khó chịu.
Đôi chân dài vì sofa quá ngắn nên một chân thò ra ngoài, một chân co lại.
Nhìn bộ dạng khổ sở của anh, tôi lại thấy hơi chùn bước.
Có phải tôi làm hơi quá đáng rồi không?
Ngay lúc tôi đang do dự xem có nên chỉnh lại nhiệt độ hay không thì…
Anh mở mắt.
Đôi mắt đó, trong bóng tối, sáng lấp lánh đến dọa người.
Không hề có chút ngái ngủ nào, chỉ có sự sắc bén nhìn thấu tất thảy.
Anh cứ thế lẳng lặng nhìn tôi.
Nhìn tôi đang ngồi xổm trước mặt anh, trong tay vẫn còn cầm tang vật là cái điều khiển điều hòa (mặc dù tôi đã giấu đi rồi nhưng cảm giác như nó hiện rõ trên mặt vậy), trưng ra cái bản mặt giấu đầu hở đuôi.
Bốn mắt nhìn nhau.
Không khí đông cứng.
“Vui không?” Anh mở lời, giọng nói vì mới ngủ dậy nên hơi khàn, nhưng cái sự lạnh lẽo trong giọng điệu còn buốt giá hơn cả gió điều hòa 18 độ.
“Em… em đi ngang qua thôi.” Tôi lắp bắp giải thích.
“3 giờ sáng, đi ngang qua từ phòng ngủ đến trước ghế sofa, rồi ngồi xổm ở đây?” Anh từ từ ngồi dậy, chiếc chăn mỏng trên người trượt xuống.
“Em xem anh… có lạnh không.” Tôi cố gắng vớt vát.
“Nhờ phúc của em,” anh chỉ chỉ lên cửa gió điều hòa trên đỉnh đầu, “Sắp đóng băng luôn rồi đây.”
Tôi: “…”
Kế hoạch thất bại thảm hại.
Anh nhìn tôi, thở dài, ánh mắt tràn ngập sự bất lực kiểu “Tôi biết ngay là em sẽ không chịu ngồi yên mà”.
Anh đứng dậy, đi đến chỗ công tắc, tắt điều hòa đi.
Sau đó anh bước đến trước mặt tôi, cúi người, bế bổng tôi từ dưới đất lên.
Trong lòng tôi sướng rơn! Anh ấy định bế tôi về phòng ngủ sao?
Quả nhiên là anh ấy vẫn xót tôi mà!
Tôi thuận nước đẩy thuyền vòng tay ôm lấy cổ anh, rúc đầu vào ngực anh, giả vờ vô cùng ngoan ngoãn.
Anh bế tôi, bước đi vững vàng về phía phòng ngủ. Một bước, hai bước…