Chương 13 - Kế Hoạch Thẩm Vấn Đêm Khuya
Sau đó, tôi bắt đầu tiến hành “chuẩn bị trước trận chiến”.
Bước thứ nhất, trang điểm.
Tôi lấy túi đồ trang điểm ra, soi gương, tự họa cho mình một “lớp makeup mỏng manh ốm yếu”.
Kem nền phải dùng loại trắng bệch nhất, thoa đều lên mặt và cổ, tạo cảm giác xanh xao yếu ớt.
Phấn mắt dùng màu nâu nhạt, tán sâu ở hốc mắt để tạo bóng râm tiều tụy.
Bước quan trọng nhất là đôi môi.
Tôi dùng kem che khuyết điểm che đi màu môi nguyên thủy, sau đó dùng đầu ngón tay, chấm một chút son đỏ vào giữa môi, rồi tán nhẹ ra.
Thế là có ngay một cảm giác bệnh tật, trông như thể lúc nào cũng có thể ho ra máu.
Nhìn mình trong gương với khuôn mặt trắng nhợt, nhưng đôi môi lại có chút màu đỏ kỳ dị, tôi hài lòng gật đầu.
Bước thứ hai, chuẩn bị đạo cụ.
Tôi lục hộp y tế, lấy ra một cuộn băng gạc.
Sau đó, tôi cẩn thận quấn cuộn băng lên cổ tay.
Một vòng, hai vòng… Quấn không quá chặt cũng không quá lỏng, nhìn giống như cổ tay vừa bị thương.
Tại sao lại quấn cổ tay?
Vì Giang Thần căng thẳng nhất là đôi tay của tôi. Anh bảo, đôi tay này của tôi dùng để vẽ tranh, để tạo ra cái đẹp, phải được bảo vệ cẩn thận.
Làm xong mọi thứ, tôi thay một bộ váy ngủ màu trắng trông rất mỏng manh.
Vạn sự đã đủ. Chỉ thiếu gió đông — cũng chính là trận mưa giông kia.
Tôi ngồi trên nắp bồn cầu trong phòng tắm, tĩnh lặng chờ đợi.
11 giờ rưỡi.
Ngoài cửa sổ, một tia chớp xé toạc bầu trời đêm.
Ngay sau đó, “Đùng—!” một tiếng nổ lớn.
Tiếng sấm vang lên như hồi trống giục giã.
Trời mưa. Những hạt mưa to bằng hạt đậu rơi lách tách đập vào cửa kính.
Hành động, bắt đầu.
Tôi hít một hơi thật sâu, ủ mưu và gom cảm xúc.
Rồi mở cửa phòng tắm, đi chân trần, lê từng bước một ra ngoài như một bóng ma.
Ở phòng khách, Giang Thần đã tắt tivi, đang chuẩn bị ra sofa ngủ.
Nhìn thấy tôi, anh khựng lại.
“Sao thế?” Anh hỏi.
Tôi không nói gì. Chỉ cúi gằm mặt, chầm chậm bước về phía anh.
Tóc tôi ướt sũng dính bệt vào má (lúc tắm tôi cố tình làm ướt), bộ váy ngủ màu trắng dưới ánh đèn lờ mờ trông càng thêm mỏng manh.
“Niệm Niệm?” Anh nhận ra sự bất thường, bước tới chỗ tôi.
Đúng lúc anh chỉ cách tôi còn hai bước chân.
“Đùng—!”
Lại một tiếng sấm rền.
Tôi làm như thể bị tiếng sấm dọa sợ, cả người run lên bần bật, sau đó ngã vật về phía trước một cái thẳng cẳng.
Tôi đã tính kỹ góc độ và cự ly rồi.
Tôi sẽ ngã đúng vào vòng tay anh.
Mọi thứ đều diễn ra theo đúng kịch bản. Quả nhiên anh lao tới như tên bắn, trước khi tôi chạm đất, đã vững vàng đỡ lấy tôi.
Tôi thuận thế ngã vào lòng anh. Cả người khẽ run lên, hơi thở dồn dập.
“Niệm Niệm! Em sao thế?” Anh hoảng thực sự, giọng nói run rẩy.
Anh ôm lấy tôi, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể lạnh toát của tôi (tắm xong không lau khô, cố tình đứng hong gió lạnh một lúc).
“Đừng làm anh sợ! Nói gì đi!” Anh vỗ vỗ vào má tôi.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên. Dùng đôi mắt đã hóa trang “tiều tụy”, nhìn anh.
“Em… em lạnh…” Tôi cất giọng thều thào.
Ánh mắt anh rơi trên khuôn mặt trắng nhợt của tôi, và đôi môi đỏ một cách kỳ dị. Sau đó, tầm mắt anh dời xuống, nhìn thấy cuộn băng gạc quấn quanh cổ tay tôi.
Đồng tử anh co lại.
“Tay em… bị sao thế này?” Giọng anh căng thẳng đến cực điểm.
“Vô ý… bị cứa vào…” Tôi lí nhí, rồi vội vàng giấu tay ra sau lưng.
Hành động này càng làm tăng thêm sự nghi ngờ và hoảng loạn của anh.
“Đùng—!”
Tiếng sấm lại vang lên. Tôi “vừa khéo” rúc sâu vào lòng anh, cả người run rẩy dữ dội hơn.
“Giang Thần… em sợ…”
Tôi vùi mặt vào ngực anh, cơ thể như một chiếc lá mỏng manh trong gió. Tôi cảm nhận được cơ thể anh cứng đờ, cánh tay đang ôm tôi khẽ run lên.
Tôi biết, màn trình diễn của mình đã thành công rực rỡ.
Anh tin rồi. Anh tưởng tôi vì bị anh lạnh nhạt và trừng phạt mà tinh thần suy sụp, vô ý làm bản thân bị thương. Anh tưởng tôi bị tiếng sấm dọa sợ, cơ thể lại không khỏe. Tất cả những rào chắn của anh, trong khoảnh khắc này, đã bị tôi đánh sập một cách chính xác.
Hối hận, xót xa, sợ hãi… mọi cảm xúc ập đến như thác đổ, nhấn chìm anh.
“Anh xin lỗi… xin lỗi em, Niệm Niệm…”
Anh ôm chặt lấy tôi, không ngừng xin lỗi.
“Đều tại anh không tốt… anh không nên giận em, không nên để em một mình…”
Anh nói năng lộn xộn. Anh bế bổng tôi lên, sải bước dài đi về phía phòng ngủ. Anh đặt tôi nhẹ nhàng xuống giường, quấn chăn kín mít cho tôi.
Sau đó, anh quỳ một gối bên giường, cẩn thận nâng bàn tay quấn băng của tôi lên.
“Để anh xem nào, bị thương chỗ nào? Có nặng không?”
Anh định tháo băng gạc ra. Tôi lập tức rụt tay lại.
“Đừng… đừng xem…”
“Ngoan, để anh xem một chút.” Anh kiên trì.
“Không muốn!”
Hai chúng tôi giằng co một hồi. Đúng lúc này, tôi đã phạm một sai lầm chết người.
Tôi quên mất rằng, cái “lớp makeup ốm yếu” kia tôi dùng loại son không chống thấm nước.
Vừa rồi, lúc tôi vùi mặt vào ngực anh…
Giang Thần đang mặc một chiếc áo phông trắng. Khi anh cúi xuống định xem vết thương, ánh mắt anh khựng lại trên ngực áo mình.
Ở đó, có một dấu son đỏ chót, rõ mồn một. Hình dáng giống hệt đôi môi tôi.