Chương 8 - Kế Hoạch Phá Sản Của Thiên Kim
“Mẹ chỉ nhất thời ham hư vinh thôi. Con nghĩ xem, mẹ vừa về nước, tụ họp với những người bạn đều lấy chồng tốt. Nếu mẹ không có chút khí thế thì chẳng phải sẽ thấp hơn người ta một bậc sao?”
Bùi Nguyên Tùng hất tay bà ra.
“Ha, nhất thời ham hư vinh. Cả đời mẹ có lúc nào không ham hư vinh không?”
“Năm đó con ôm chân mẹ, quỳ xuống cầu xin mẹ đừng đi. Mẹ nói ở bên bố con không có tương lai, cả đời cũng không thể sống cuộc sống giàu có.”
“Bây giờ hai mươi năm đã trôi qua mẹ trở về. Con còn tưởng mẹ thật sự muốn bù đắp cho con. Kết quả mẹ vẫn chỉ vì muốn tiền của con.”
Bùi Nguyên Tùng đau đớn chất vấn, hốc mắt ngày càng đỏ.
Thì ra năm đó, mẹ anh chê bố anh không có tiền, bỏ lại hai bố con anh, theo một ông chủ giàu có đang theo đuổi mình ra nước ngoài.
Sau này, bố anh làm ăn kiếm được tiền, nhưng lại kết hôn rồi ly hôn rất nhiều lần.
Những người mẹ kế kết hôn với bố anh đều vì tiền của ông.
Trước mặt bố anh, bọn họ luôn chăm sóc Bùi Nguyên Tùng chu đáo từng li từng tí.
Nhưng sau lưng, có người sai bảo anh như người hầu, có người thậm chí còn vì con ruột của mình mà ngày ngày âm thầm ly gián quan hệ giữa anh và bố.
Mẹ Bùi Nguyên Tùng đứng tại chỗ, khóc không thành tiếng, không thể phản bác được lời nào.
“Từ nay con và mẹ không còn quan hệ gì nữa. Mẹ cũng đừng đến tìm con.”
Nói xong, Bùi Nguyên Tùng kéo tôi rời đi.
15
Sau khi về nhà, Bùi Nguyên Tùng không nói lời nào, một mình trở về phòng ngủ.
Cửa phòng ngủ không đóng kín, vẫn để lại một khe hở.
Tôi lặng lẽ nhìn vào trong.
Anh không bật đèn, ngồi ở đầu giường, hai tay ôm đầu gối, trán cúi xuống tựa trên đầu gối.
Cả người anh co lại thành một khối, giống một con vật bị thương đang trốn đi tự liếm vết thương.
Tôi quá quen thuộc với tư thế này.
Hồi nhỏ mỗi khi bị đánh, tôi cũng ngồi như vậy.
Tôi đẩy cửa đi vào, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh.
Anh không nhúc nhích, cũng không nói chuyện.
Tôi do dự hai giây rồi đưa tay ôm lấy vai anh.
Cơ thể anh cứng lại.
Sau đó, anh từ từ dựa vào tôi, đặt đầu vào hõm vai tôi.
Rất nhẹ, giống như sợ làm tôi đau.
Tóc anh cọ vào cằm tôi, mềm xù, hơi ngứa.
Tôi chợt nhớ hồi nhỏ từng nhặt được một chú chó con ở đầu làng.
Nó cũng cuộn tròn trong lòng tôi như vậy, toàn thân run rẩy.
Tôi đưa tay xoa sau đầu anh.
Anh không né tránh.
16
Ngày hôm sau, Bùi Nguyên Tùng nói chúng tôi phải chuyển nhà.
Căn nhà mới còn nhỏ hơn trước, chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách.
Anh nói chúng tôi chỉ tạm thời ở đây, đợi tìm được nơi ở mới sẽ chuyển đi.
Haiz, anh vẫn còn cố tỏ ra mạnh mẽ, không chịu nói cho tôi biết chuyện phá sản.
Sau khi chuyển đến nhà mới, Bùi Nguyên Tùng thường xuyên đi sớm về muộn, ngay cả cuối tuần cũng không có nhà.
Mỗi lần trở về, anh đều mang dáng vẻ mệt mỏi không chịu nổi.
Anh nói gần đây công ty có rất nhiều thay đổi, cần bàn một vụ làm ăn lớn.
Tôi dù chưa từng học đại học nhưng cũng không ngốc đến mức đó.
Cái cớ anh tìm ra chẳng khác nào đang coi tôi là kẻ ngốc.
Tôi cảm thấy anh đã ra ngoài giao đồ ăn.
Tối hôm ấy, Bùi Nguyên Tùng trở về.
Anh mang vẻ mặt mệt mỏi, ngã vật xuống ghế sofa.
Haiz, người thành phố đi làm cũng vất vả thật, chẳng nhẹ nhàng hơn việc tôi cấy lúa ở quê là bao.
May mà trước đây tôi đã để dành được tiền.
Tôi đi vào phòng lấy tấm thẻ anh từng đưa cho mình, sau đó ngồi xuống bên cạnh và đưa cho anh.
“Cái này cho anh.”
Anh nhìn tấm thẻ.
“Đây chẳng phải tấm thẻ anh đưa cho em sao? Em đưa lại cho anh làm gì?”
“Anh không cần giấu em nữa. Em biết anh đã phá sản rồi. Tiền trong tấm thẻ này em vẫn luôn để dành, chưa từng sử dụng. Anh cầm đi.”
Bùi Nguyên Tùng trợn to mắt nhìn tôi.
“Ai nói anh phá sản?”