Chương 10 - Kế Hoạch Phá Sản Của Thiên Kim
Mặt và tai anh đỏ đến đáng sợ, trên trán không ngừng toát ra những giọt mồ hôi li ti.
“Bọn họ bỏ thuốc anh.”
Hả?
Bỏ thuốc?
“Lục Thanh Nhã lừa anh rằng em đang ở trong phòng ngủ, bị gai hoa đâm bị thương. Kết quả, sau khi anh bước vào, cô ta khóa cửa rồi lao về phía anh.”
“Anh phải đạp mấy lần mới phá được cửa phòng ngủ.”
Trong lúc Bùi Nguyên Tùng nói, mồ hôi trên trán ngày càng nhiều.
Sau khi về nhà, cửa xe còn chưa đóng hẳn, anh đã kéo tôi đi vào trong.
Bước chân anh quá nhanh, tôi không theo kịp, gần như bị anh kéo lê vào phòng ngủ.
“Bùi Nguyên Tùng…”
Tôi còn chưa nói hết câu.
Anh đã ép tôi vào đầu giường, trán nặng nề tựa xuống vai tôi, nóng đến đáng sợ.
Hơi thở anh vừa gấp vừa nặng, hai tai đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.
“Vợ à…” Giọng anh vùi trong hõm vai tôi, khàn đặc đến khác thường. “Anh thật sự không chịu nổi nữa… Giúp anh.”
Tôi ngây người tại chỗ.
Bàn tay anh nắm lấy vạt áo tôi, các khớp ngón tay trắng bệch.
“Em không nói gì thì anh coi như em đồng ý.”
Anh ngẩng đầu, trong mắt lấp lánh hơi nước, không biết là mồ hôi hay thứ gì khác.
Tôi nhìn khuôn mặt anh, ma xui quỷ khiến lại gật đầu.
…
20
Bùi Nguyên Tùng đưa tôi chuyển khỏi căn hộ một phòng ngủ vốn được mua cho nhân viên của anh.
Anh mua một căn hộ cao cấp rộng lớn nhìn ra sông, thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt và để tên tôi trên giấy tờ.
Ngoài thời gian đến công ty làm việc, thời gian còn lại anh đều ở nhà phụ đạo cho tôi học.
Sau một năm rưỡi được Bùi Nguyên Tùng kèm cặp, trình độ tiếng Anh của tôi từ không đạt yêu cầu đã tiến bộ đến mức ổn định trên một trăm ba mươi điểm.
Sau khi có kết quả thi đại học, tôi trúng tuyển vào trường đại học trọng điểm thuộc dự án 985 tốt nhất thành phố.
Ngày đầu tiên đến trường làm thủ tục nhập học, Bùi Nguyên Tùng lái chiếc Ferrari mới mua cho tôi, đưa tôi đến trường.
Khi đang xếp hàng làm thủ tục, người bạn học đứng phía sau bắt chuyện với tôi.
“Vừa rồi tôi nhìn thấy cậu ở cổng. Người đưa cậu đến là anh trai cậu sao? Người nhà cậu ai cũng đẹp quá.”
Tôi gãi đầu.
“Đó là chồng tôi.”
Khi tôi đi ra khỏi cổng trường, một nam sinh từ phía sau gọi tôi lại.
Đó là đàn anh đã giúp tôi đăng ký nhập học vào buổi chiều.
Anh ta đeo kính, làn da trắng, dáng vẻ rất nho nhã, hỏi tôi:
“Chúng ta có thể trao đổi thông tin liên lạc không? Bên ngoài trường có một nhà hàng thịt nướng rất ngon. Không biết tối nay em có thời gian không?”
Đột nhiên, một bàn tay lớn quen thuộc vòng từ phía sau ôm lấy vai tôi.
Bùi Nguyên Tùng liếc nhìn đàn anh kia, ánh mắt bình thản, khuôn mặt không có biểu cảm gì.
Nhưng bàn tay đang ôm vai tôi lại siết chặt hơn một chút.
“Vợ à, làm xong rồi phải không?”
Anh cúi đầu nhìn tôi, giọng nói dịu dàng đến mức không thể tưởng tượng nổi.
“Lên xe đi. Anh đã đặt món kaiseki em thích nhất rồi.”
Người đàn anh đứng tại chỗ, bàn tay đang cầm điện thoại siết chặt rồi lại buông ra.
Bùi Nguyên Tùng mở cửa xe cho tôi, đặt tay lên mép trên khung cửa.
Đợi tôi ngồi yên, anh mới vòng sang ghế lái.
Xe chạy được một đoạn, anh đột nhiên nói:
“Haiz, vợ à. Em đi học đại học, mỗi ngày có nhiều nam sinh trẻ tuổi ở bên cạnh như vậy. Anh thật sự rất không có cảm giác an toàn.”
Miệng anh nói như vậy, nhưng khóe môi lại đang cong lên.
Giả vờ.
“Chồng à, anh cứ yên tâm. Lấy gà theo gà, lấy chó theo chó. Em đã nói sẽ không rời bỏ anh.”
Bùi Nguyên Tùng thở dài thật sâu.
“Sau này đừng nói lấy gà theo gà nữa. Chồng em là đại gia tự thân hạng A11 đấy.”
HẾT