Chương 1 - Kế Hoạch Phá Sản Của Thiên Kim
Ngay từ ngày đầu tiên gả cho Bùi Nguyên Tùng, tôi đã âm thầm chuẩn bị cho ngày anh phá sản.
Anh bỏ ra số tiền tám chữ số mua cho tôi một đống túi Hermès, tôi quay đầu liền mang đi bán lại.
Tiền sinh hoạt anh đưa mỗi tháng, tôi không tiêu một đồng, tất cả đều được cất đi.
“Lấy gà theo gà, lấy chó theo chó.”
Bố mẹ nuôi ở quê đã dạy tôi như vậy từ nhỏ.
Tôi theo anh từ căn biệt thự lớn chuyển đến căn hộ ba phòng ngủ, rồi lại chuyển đến căn hộ một phòng ngủ.
Nhà chúng tôi ở ngày càng nhỏ, tâm trạng của anh cũng ngày càng sa sút.
Ngày anh phá sản, tôi lấy toàn bộ số tiền mình đã lén dành dụm ra.
“Chồng à, số tiền này chắc đủ để anh gây dựng lại sự nghiệp rồi chứ?”
Anh nhìn tôi với vẻ khó hiểu, sau đó mở màn hình điện thoại đưa đến trước mặt tôi.
“191 4321 1234”
“Chồng à, đây là số điện thoại của chủ nợ sao?”
“Số điện thoại gì chứ? Đây là số dư tài khoản của anh!”
01
Tôi là thiên kim thật vừa được nhà họ Lục tìm về.
Tối đầu tiên bước chân vào nhà họ Lục, tôi đã vô tình nghe lén được cuộc nói chuyện giữa bố mẹ nhà họ Lục và Lục Thanh Nhã.
“Tốt quá! Cuối cùng cũng tìm được Tiểu Hà rồi!”
“Ông trời có mắt!”
“Chúng ta đang đau đầu không biết phải từ chối nhà họ Bùi thế nào. Dù sao cũng không thể để Thanh Nhã gả sang đó chịu khổ.”
“Bây giờ Tiểu Hà đã trở về, cứ để nó gả thay Thanh Nhã đi.”
Tôi đứng ngoài cửa, chiếc bao tải dứa trong tay còn chưa kịp đặt xuống.
Thì ra mấy năm trước, nhà họ Lục và nhà họ Bùi đã định sẵn chuyện liên hôn.
Nhưng hai năm gần đây, công việc kinh doanh của nhà họ Bùi không thuận lợi. Nghe nói con trai cả Bùi Nguyên Tùng tự mình khởi nghiệp cũng sắp phá sản.
Bọn họ muốn tôi thay Lục Thanh Nhã gả vào nhà họ Bùi.
Nếu không được bố mẹ ruột đón từ quê lên, tháng sau tôi đã phải gả cho Vương Nhị Rỗ, người làm nghề mổ lợn ở nhà bên cạnh.
Tôi nghĩ người thành phố dù nghèo đến đâu thì chắc cũng khá hơn cảnh ở quê, ba đến năm ngày mới được ăn một bữa thịt.
Gả thì gả!
02
Ngày đầu tiên gả đến nhà Bùi Nguyên Tùng, tôi đã nhìn thấy anh đang bán căn biệt thự cùng mấy chiếc xe dẹt dẹt đỗ trong sân.
Quả nhiên đã bắt đầu bán nhà bán xe rồi.
Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới, khẽ cau mày:
“Cô là ai? Lục Thanh Nhã đâu?”
“Tôi là Lý Tiểu Hà. À không, bây giờ là Lục Tiểu Hà rồi.”
Bùi Nguyên Tùng đi ra sân gọi điện thoại cho nhà họ Lục.
Anh đứng cạnh khóm hoa, giật cả hoa lẫn lá lên, sau đó ném mạnh xuống đất.
Đế giày da sáng bóng giẫm lên những bông hoa, nghiến qua nghiến lại trên mặt đất.
Tôi đứng ở cửa, không dám nhúc nhích.
Tôi chỉ nghe loáng thoáng hình như anh đang mắng người nhà họ Lục “lừa anh”, “coi anh như khỉ mà đùa giỡn” gì đó.
Gọi điện thoại xong, Bùi Nguyên Tùng dẫn tôi vào nhà, tiện tay chỉ vào một căn phòng ở tầng một.
“Phòng dành cho khách này không có ai ở, cô ở đây đi.”
“Căn biệt thự này đã có người mua. Tuần sau chúng ta sẽ chuyển nhà.”
Không đợi tôi trả lời, anh đã quay người đi lên tầng.
Tôi bước vào phòng rồi giật mình kinh ngạc.
Trời đất ơi! Căn phòng này…
Không!
Phải nói là nhà vệ sinh bên trong căn phòng này.
Nó còn lớn hơn cả phòng ngủ của tôi ở nhà họ Lục.
Tôi nhìn nhà vệ sinh được lát đá cẩm thạch từ trần nhà xuống tận tường, thầm nghĩ cho dù cuối cùng Bùi Nguyên Tùng có phá sản thì cuộc sống chắc vẫn tốt hơn tôi ở quê.
Dù sao hồi nhỏ, khi trốn bên ngoài lớp học ở trường làng để nghe giảng, tôi từng học được một câu:
“Lạc đà gầy chết vẫn to hơn ngựa.”
03
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng tôi đã thức dậy.
Đầu tiên, tôi dùng vòi nước cọ rửa một lượt nền gạch đá trong sân biệt thự.
Sau đó, tôi lau sàn tầng một, lau bụi, cọ nhà vệ sinh, tẩy sạch cặn nước, giặt quần áo trong giỏ và lau dọn dầu mỡ trong bếp.
Tôi không dám lên tầng hai nên tạm thời không dọn.
Nấu bữa sáng xong, tôi để riêng cho Bùi Nguyên Tùng một phần trên tấm giữ nhiệt trong bếp.
Nhà người giàu đúng là tốt thật, còn có cả tấm giữ ấm thức ăn.
Nếu hồi ở quê tôi cũng có một cái thì sau mỗi lần làm việc xong, tôi đã không phải ăn cơm nguội lạnh.
Nhìn đồng hồ đã tám giờ, đột nhiên có tiếng mở cửa ở cổng chính.
Một người phụ nữ trung niên bước vào, nhìn thấy tôi thì ngẩn người hai giây.
Đúng lúc đó, Bùi Nguyên Tùng cũng từ tầng hai đi xuống, nhìn thấy tôi và người phụ nữ đang ngơ ngác nhìn nhau.
“Dì Vương, đây là vợ tôi, tên là…”
Hình như Bùi Nguyên Tùng không nhớ ra tên tôi.
“Lục Tiểu Hà.”
Tôi tự giới thiệu với dì Vương.
Tại sao dì giúp việc trong nhà người giàu đều mang họ Vương vậy?
Dì giúp việc ở nhà họ Lục cũng được gọi là dì Vương.
Sau khi chào hỏi tôi, dì Vương bắt đầu đi làm.
Dì chạy một vòng khắp tầng một, sau đó nhìn tôi vẫn đang đeo tạp dề và găng tay với vẻ không thể tin nổi.
“Cô Lục, cô làm hết mọi việc rồi sao?”
Nghe dì Vương nói, Bùi Nguyên Tùng nhìn sàn đá cẩm thạch sáng đến mức phản chiếu trong nhà, lại nhìn dì Vương đang ngơ ngác, cuối cùng ánh mắt dừng trên người tôi.
Tôi gật đầu.
“À, chưa đâu. Tầng hai vẫn chưa dọn. Tôi không dám lên.”
Tôi cười ngượng ngùng.
Bùi Nguyên Tùng bảo dì Vương lên tầng hai dọn dẹp.
Tôi vội vàng mang bữa sáng đã chuẩn bị trong bếp ra, bảo Bùi Nguyên Tùng ăn cơm.
Bùi Nguyên Tùng vừa ăn sáng vừa không ngẩng đầu lên, hỏi tôi:
“Cô làm những việc này để làm gì?”
“Hả?”
Làm những việc này để làm gì là sao?
Lấy chồng rồi chẳng phải nên giặt quần áo, nấu cơm, làm việc nhà và chăm sóc chồng sao?
Bố mẹ nuôi ở quê đã nói với tôi như vậy từ nhỏ mà.
Chỉ có điều căn biệt thự này thật sự hơi lớn, làm việc trong nhà cũng chẳng nhẹ nhàng hơn việc cấy lúa ở quê là bao.
Tuần sau đổi sang căn nhà khác, chắc tôi sẽ đỡ vất vả hơn.
Bùi Nguyên Tùng dừng động tác ăn sáng, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tôi.
“Tôi không mắc lừa trò này đâu. Nếu cô muốn dùng cách đó để moi được món lợi lớn từ tôi thì nên từ bỏ ý định ấy càng sớm càng tốt.”
Ý gì vậy?
Sao tôi nghe không hiểu?
Món lợi lớn là gì?
04
Một tuần sau, tôi và Bùi Nguyên Tùng chuyển khỏi căn biệt thự.
Nhà mới nhìn qua cũng không nhỏ, nhưng so với căn biệt thự hơn mười phòng trước đây thì nơi này chỉ còn ba phòng ngủ.
Bùi Nguyên Tùng đưa cho tôi một tấm thẻ.
Anh nói mỗi tháng sẽ chuyển vào đó một trăm nghìn tệ làm tiền chi tiêu hằng ngày của tôi. Còn những thứ khác thì bảo tôi đừng mơ tưởng, anh sẽ không đưa thêm cho tôi một đồng nào.
Mẹ ơi, nhà ông Dương giàu nhất làng bán bò cả năm cũng chưa chắc kiếm được một trăm nghìn tệ.
Tôi lập tức cất giữ tấm thẻ thật cẩn thận.
Đợi đến ngày Bùi Nguyên Tùng phá sản, số tiền trong thẻ chắc cũng đủ cho hai chúng tôi sống nửa đời còn lại.
Hôm ấy vừa đúng ngày nghỉ của dì Vương.
Dì Vương không có nhà, nhưng tôi có nhà mà.
Tôi dọn dẹp trong ngoài căn nhà một lượt.
Khi dọn đến phòng làm việc của Bùi Nguyên Tùng, đúng lúc anh không có nhà, tôi đánh bạo cầm một quyển sách lên, dựa vào giá sách đọc say mê.
Hồi nhỏ ở quê, tôi chỉ được đi học đến năm mười tuổi thì bố mẹ nuôi không cho học nữa.
Bọn họ nói con gái học hành chẳng có tác dụng gì, đi học còn phải đóng học phí và các khoản tiền khác. Chi bằng ở nhà làm đồng, lớn lên thì lấy chồng.