Chương 5 - Kế Hoạch Lật Kèo Chống Lại Chồng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lâm Viễn Hàng: “Thỏa thuận là 8 triệu tệ.”

Cố Tình: “Thế khoản tiền đền bù hơn 20 triệu cho người dùng thì sao?”

Lâm Viễn Hàng: “Để Thẩm Vãn gánh.”

Cố Tình: “Anh ác thật đấy.”

Lâm Viễn Hàng: “Ác với cô ta thì đã sao, đằng nào chả sớm muộn gì cũng ly hôn.”

Tôi tắt màn hình, đi ra bếp uống một cốc nước.

Đứng trước bồn rửa, tôi đặt cốc xuống, chống tay lên mặt bàn bếp một lúc lâu.

Tám năm.

Tám năm trước, khi tôi gả cho hắn, hắn vẫn chỉ là một gã trai tay trắng. Khởi nghiệp khó khăn, văn phòng thuê dưới tầng hầm của một tòa nhà cũ kỹ, đến cái lò sưởi cũng chẳng có.

Là tôi giúp hắn thiết kế bộ khung máy chủ phiên bản đầu tiên.

Là tôi giúp hắn vá lỗ hổng bảo mật đầu tiên.

Là tôi giúp hắn kéo trang web từ 200 lượt truy cập mỗi ngày lên 20.000 lượt.

Sau này công ty lớn mạnh, hắn bảo: “Vợ à, em đừng làm nữa, ở nhà nghỉ ngơi hưởng phúc đi.”

Tôi cứ tưởng đó là xót xa yêu thương.

Bây giờ nghĩ lại, hắn chỉ là không muốn cho ai biết rằng, cái nền tảng công nghệ của công ty hắn… là do vợ hắn gánh còng lưng.

Bởi vì nếu thế, cái mác “Thiên tài công nghệ khởi nghiệp” của hắn sẽ không trụ được nữa.

Được.

Rất được.

Điện thoại đổ chuông, là Trương Lỗi.

“Thẩm phu nhân, có tin này. Hôm nay giám đốc Lâm vừa liên lạc với anh trai của Cố Tình, là người có ô dù bên Cục An ninh mạng.”

“Hắn muốn điều tra tôi.”

“Đúng vậy, anh ta muốn điều tra nguồn gốc cái chương trình cô dùng hôm qua xem có kiếm được bằng chứng để kiện cô tội xâm nhập trái phép không.”

“Cứ để hắn điều tra.”

“Thẩm phu nhân…”

“Cứ để hắn điều tra,” tôi lặp lại, “Càng đào sâu càng tốt.”

Trương Lỗi im lặng hai giây.

“Tôi hiểu rồi.”

Cúp máy, tôi ngồi lại vào bàn làm việc.

Hắn muốn thông qua anh trai Cố Tình để nhờ bên An ninh mạng điều tra tôi.

Anh trai Cố Tình tên là Cố Minh Viễn, làm trong ngành an ninh mạng mười mấy năm rồi. Dưới tay gã có một đội nhỏ, chuyên nhận thầu các mối kiểm toán bảo mật doanh nghiệp.

Nói cách khác, công ty đã làm kiểm toán bảo mật cho Viễn Hàng Tech, người đứng đầu chính là Cố Minh Viễn.

Lỗ hổng bảo mật của công ty Lâm Viễn Hàng, lại chính do anh trai của “tiểu tam” tạo ra sau quá trình “kiểm toán”.

Cái gọi là rò rỉ dữ liệu, từ đầu chí cuối chỉ là một vở kịch kinh doanh do những người bên trong cấu kết với nhau mà thành.

Năm xưa khi lấy Lâm Viễn Hàng, tôi đã để lại một cửa sổ quan sát ở tầng đáy kiến trúc bảo mật của Viễn Hàng Tech – chỉ mình tôi biết. Không phải là backdoor, không để thao tác gì cả, chỉ để nhìn mà thôi.

Tám năm qua tôi chưa từng đụng đến nó.

Cho đến ba tháng trước, trong một lần quan sát định kỳ, tôi phát hiện có kẻ đang giở trò trong hệ thống.

Lần theo dấu vết đó, tôi tra ra Cố Minh Viễn, tra ra Cố Tình, lôi ra được đoạn ghi âm đó, và kéo tuột ra cả Lâm Viễn Hàng.

Đó chính là lý do vì sao khi hắn đưa bản nhận tội bắt tôi ký, tôi không hề do dự.

Bởi vì tôi đã chờ đợi ngày này suốt ba tháng nay rồi.

Hạ Minh Xương làm việc rất nhanh. Trưa ngày thứ tư, tôi đã nhận được toàn bộ thông tin đăng ký và hồ sơ hoạt động của công ty kiểm toán bảo mật kia.

Quả nhiên, công ty đứng tên Cố Minh Viễn trong vòng hai năm qua đã nhận tổng cộng 7 hợp đồng lớn, trong đó 4 hợp đồng bên A đều có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến Lâm Viễn Hàng.

Thú vị hơn nữa là, trong khoảng từ 3 đến 6 tháng sau khi 4 hợp đồng kiểm toán này kết thúc, các công ty bên A đều không ngoại lệ xảy ra sự cố bảo mật dữ liệu với các mức độ khác nhau.

Cố Minh Viễn đâu phải đang làm kiểm toán bảo mật.

Gã vừa làm kiểm toán, vừa tự chừa cho mình những lỗ hổng để ra vào, đợi đến thời cơ thích hợp sẽ quay lại thu hoạch.

Còn Lâm Viễn Hàng, ngay từ đầu đã biết chuyện này, thậm chí còn tham gia chia chác lợi ích ít nhất hai lần.

Tôi tập hợp tất cả những thông tin này lại, lưu vào một không gian được mã hóa và thiết lập ba lớp quyền truy cập.

Sau đó, tôi gọi vào một số điện thoại.

“Alo.”

Giọng nói đầu dây bên kia già nua nhưng vô cùng sung mãn.

“Sư phụ, là con.”

“Ừ, nói đi.”

“Trong tay con đang có một mớ tài liệu, liên quan đến một đường dây lợi dụng lỗ hổng kiểm toán bảo mật để tuồn bán dữ liệu. Quy mô không lớn nhưng chuỗi cung ứng rất hoàn chỉnh. Con muốn nhờ thầy xem thử, thứ này giao lên cấp nào thì phù hợp?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Số lượng bao nhiêu?”

“Bốn công ty bị hại, dữ liệu người dùng tích lũy vượt quá một triệu lượt, lợi nhuận bất hợp pháp ước tính thận trọng cũng trên ba mươi triệu tệ.”

“Bản thân con có an toàn không?”

“An toàn ạ.”

“Được. Gửi đồ đến chỗ cũ, ta sẽ cho người xem nên đi theo đường nào.”

“Cảm ơn sư phụ.”

“Đừng có cảm ơn,” trong giọng nói của ông lão mang theo ý cười, “Hồi đó lúc con rời đi ta đã bảo rồi, cái tài năng của con mà đi làm bà nội trợ, quá lãng phí.”

Tôi không tiếp lời, chào tạm biệt rồi cúp máy.

Trời bên ngoài đã sập tối.

Trên điện thoại có một tin nhắn mới, từ một số lạ.

“Chào cô Thẩm Vãn, tôi là Cố Minh Viễn. Tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện một lát.”

Tôi nhìn tin nhắn này, khóe môi không hề nhúc nhích.

Đến sớm hơn dự đoán của tôi một ngày.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)