Chương 2 - Kế Hoạch Hoàn Hảo Bị Phá Vỡ
Rồi dẫn tôi ra khỏi nhà xác, vào một phòng làm việc.
Ông ta rót cho tôi một cốc nước nóng.
Sau đó mở một chiếc tủ có khóa, lấy ra một túi chứng cứ trong suốt đặt trước mặt tôi.
Bên trong nằm lặng lẽ một vật màu đen mà tôi quá quen thuộc.
Chiếc GPS mô hình tôi đã đánh tráo, vĩnh viễn không thể phát tín hiệu.
Tim tôi hụt một nhịp, máu dồn thẳng lên đầu.
Bàn tay cầm cốc nước siết chặt, nhiệt độ nóng bỏng cũng không xua được cái lạnh trong lòng bàn tay.
Nhưng ngoài mặt tôi vẫn giả vờ bình tĩnh, nhìn ông ta với ánh mắt khó hiểu.
“Đội trưởng Chu, đây là gì vậy?”
“Di vật của Trần Phong.”
Ông ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi, từng chữ như cái đinh đóng thẳng vào tim.
“Một GPS mô hình, không thể phát tín hiệu. Cô Bạch, cô biết điều này có nghĩa gì không?”
Tôi vào vai người vợ ngây thơ, hoàn toàn không hiểu thiết bị leo núi.
“Tôi không biết… anh ấy thích mua mấy thứ đồ dã ngoại này lắm, trong nhà có rất nhiều, tôi không hiểu mấy thứ đó.”
Giọng tôi nghe vô tội và hoang mang.
Đội trưởng Chu đột nhiên cười lạnh, tiếng cười đầy mỉa mai không che giấu.
Ông ta lấy ra một túi chứng cứ thứ hai, giống hệt cái đầu tiên, đặt mạnh xuống bên cạnh.
“Vậy sao? Trùng hợp là chúng tôi cũng tìm thấy một cái giống hệt trên người nạn nhân còn lại.”
Ầm.
Tôi cảm thấy cả thế giới quay cuồng rồi sụp đổ trước mắt.
Hai chiếc GPS mô hình giống hệt nhau.
Hai “hung khí” y như đúc.
“Bản quyền” của tôi, phương thức phạm tội tôi tự cho là hoàn hảo, đã bị sao chép.
Trong chớp mắt, tôi từ kẻ điều khiển toàn cục biến thành người mắc kẹt trong một mê trận không thể giải thích.
Đây không còn là một vụ mưu sát kín kẽ.
Mà là một vụ án quái dị toát ra hơi lạnh thấu xương, vượt ngoài mọi tính toán của tôi.
Tay chân tôi lạnh ngắt, đầu óc trống rỗng.
Phòng tuyến tâm lý được xây dựng suốt một năm trời sụp đổ hoàn toàn vào khoảnh khắc nhìn thấy chiếc GPS thứ hai.
03
Ánh đèn trong phòng thẩm vấn trắng bệch chói mắt, kéo cái bóng của tôi dài lê thê trên tường, như một tội nhân câm lặng.
Đội trưởng Chu ngồi đối diện tôi.
Ông ta không đập bàn, không quát tháo, chỉ bình thản nhìn tôi bằng đôi mắt sắc bén ấy.
Thế nhưng mỗi câu hỏi ông ta đưa ra đều giống như một lưỡi dao phẫu thuật chính xác, từng lớp từng lớp bóc trần lớp ngụy trang của tôi, chạm thẳng vào bí mật sâu nhất.
“Cô Bạch trước đây cũng thích leo núi, đúng không?”
Ông ta hỏi rất tùy ý, như đang trò chuyện phiếm.
Nhưng trong lòng tôi, chuông cảnh báo đã vang dội.
Chuyện này tôi chưa từng nhắc với bất kỳ ai, đặc biệt là sau khi lấy Trần Phong.
Sao ông ta biết được?
Tôi trấn tĩnh lại rồi thừa nhận.
“Đúng vậy, thời đại học có chơi một thời gian, sau này… sau khi kết hôn thì không động tới nữa.”
Tôi cố dựng lên hình ảnh một người phụ nữ bình thường bị hôn nhân trói buộc, từ bỏ sở thích của mình.
Đội trưởng Chu gật đầu, như thể chấp nhận lời giải thích.
“Vậy thì cô hẳn cũng rất hiểu về những thiết bị dã ngoại như GPS, đúng không?”
Đến rồi.
Mục đích thật sự của ông ta.
Lời biện bạch của tôi nghe nhạt nhẽo vô lực.
“Tôi chỉ biết chút ít thôi, nhiều năm rồi không dùng, thiết bị bây giờ thay đổi nhanh lắm, tôi không còn hiểu nữa.”
Tôi biết rõ, nền tảng kiến thức của mình đã trở thành tầng nghi vấn đầu tiên.
Dù tôi có phủ nhận thế nào, trong mắt cảnh sát, tôi vẫn có đủ năng lực chuyên môn để phạm tội.
Đội trưởng Chu không tiếp tục xoáy sâu vào điểm đó.
Ông ta đổi giọng, ném ra quả bom thứ hai.
“Chúng tôi điều tra được, tháng trước cô đã mua thêm cho Trần Phong một gói bảo hiểm tai nạn cá nhân trị giá năm triệu, người thụ hưởng là cô.”
Tim tôi chìm thẳng xuống đáy.
Hợp đồng bảo hiểm ấy là mắt xích quan trọng nhất trong kế hoạch.
Nó vừa là đường lui, vừa là vốn liếng cho cuộc đời mới của tôi.
Nhưng bây giờ, nó lại trở thành lưỡi dao chĩa vào cổ họng tôi.
“Là… là Trần Phong yêu cầu.”
Tôi ép mình giữ bình tĩnh, tìm lời giải thích hợp lý nhất.
“Anh ấy thích chơi mấy môn mạo hiểm, nói là để bảo đảm thêm cho gia đình.”
Tôi đẩy trách nhiệm sang cho người chết.
Người chết thì không thể phản bác.
Đội trưởng Chu cười.
Nụ cười đầy ẩn ý, như thể đã nhìn thấu tất cả.
“Vậy sao? Nhưng chúng tôi đã liên hệ với nhân viên phụ trách của công ty bảo hiểm. Ông ta nói là cô chủ động liên hệ, toàn bộ quá trình đều do cô theo sát. Hơn nữa, ông ta còn nhắc rằng Trần tiên sinh dường như không hề nắm rõ điều khoản cụ thể của gói bảo hiểm.”
Toàn thân tôi lạnh toát, như thể máu đã bị rút sạch.
Tôi không ngờ Trần Phong lại nhắc chuyện bảo hiểm với người ngoài.
Hoặc có lẽ đây chỉ là chiêu thăm dò của đội trưởng Chu.
Nhưng tôi không dám đánh cược.
Sự im lặng của tôi, trong mắt ông ta, chính là sự thừa nhận.
Và đòn chí mạng vẫn còn phía sau.
Một cảnh sát trẻ bước vào, đưa cho ông ta một tập tài liệu.
Đội trưởng Chu liếc qua rồi nặng nề ném xấp giấy xuống trước mặt tôi.
“Cô Bạch, bộ phận kỹ thuật của chúng tôi đã khôi phục lại lịch sử truy cập trên máy tính cá nhân của cô trong ba tháng gần đây.”
Ánh mắt tôi rơi xuống những dòng chữ in trên giấy.
Những từ khóa quen thuộc mà tôi sợ hãi nhất.