Khi chuẩn bị sang tên căn nhà cho mẹ, tôi tiện đường ghé qua siêu thị, định tối nay sẽ báo tin vui này cho bà rồi cùng nhau ăn mừng.
Lúc đi ngang qua khu bán đồ khô, tôi tình cờ nhìn thấy mẹ và em trai đang chọn yến sào.
Trong lòng tôi chợt ấm áp.
Mẹ thương tôi làm việc vất vả ở công ty, ngày nào cũng thức khuya chưng đồ bổ cho tôi.
Tôi vừa định bước tới chào thì nghe thấy giọng nói mất kiên nhẫn của em trai.
“Ngày nào mẹ cũng mua loại yến sào đắt thế cho chị con làm gì? Có tiền đó, thà mua trang phục trong game cho con còn hơn.”
Mẹ vỗ nhẹ vào tay nó, cố tình hạ thấp giọng.
“Con thì biết gì? Mỗi ngày mẹ đều trộn thuốc vào yến sào của nó. Chờ đến khi nó uống vào, tinh thần mê man rồi xảy ra tai nạn, công ty và nhà của nó chẳng phải đều thuộc về con sao?”
Tôi như rơi xuống hầm băng. Mẹ ruột của tôi lại đang tính kế lấy mạng tôi!
Tôi lập tức gọi điện cho mẹ:
“Mẹ, tự nhiên con thấy hơi chóng mặt. Mẹ còn yến sào chưng cho con không?”
Giọng mẹ lập tức trở nên hiền từ, thuần thục dỗ dành tôi:
“Ôi, con gái cưng của mẹ, chắc chắn là con làm việc mệt quá rồi! Mẹ đang ở chùa Nam Sơn xin bùa bình an cho con đây, về nhà mẹ sẽ chưng cho con.”
Xin bùa bình an sao?
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận