Chương 16 - Kế Hoạch Đằng Sau Điểm Thi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Hiệu trưởng nói rồi, em nhập học muộn nhưng không ảnh hưởng đến học bạ và tín chỉ. Những tiết học bị lỡ, cô đã sắp xếp bạn phụ đạo giúp em. Ngoài ra, khoản học bổng tân sinh viên trước đó —”

“Em không lấy đâu ạ.” Cô Phương sững người. Tại sao? 695 điểm là hoàn toàn xứng đáng.” “Học bổng dành cho những tân sinh viên nhập học bình thường. Trường hợp của em đặc biệt, lấy sẽ gây tranh cãi. Đợi thi cuối kỳ, em sẽ dùng thành tích để chứng minh.”

Cô Phương nhìn tôi vài giây. “Được, em là một đứa trẻ có chính kiến.”

Tôi nhận chìa khóa phòng, xách chiếc vali đen nhỏ bước vào ký túc xá. Phòng bốn người. Ba bạn cùng phòng đã ở được một tháng, nghe tiếng mở cửa đồng loạt ngẩng đầu.

“Ông là Tô Dương hả?”

“Phải.”

“Vãi chưởng!” Cậu bạn thốt lên “vãi chưởng” tên là Ngô Đông người Đông Bắc, cao một mét tám mươi lăm, tóc húi cua, giọng vang như chuông.

“Anh bạn! Nhân vật huyền thoại đây rồi! Lại đây, giường của ông tôi dọn sẵn rồi! Chăn ga gối đệm mới tinh!”

Một bạn khác tên Lâm Hằng, đeo kính, vẻ ngoài nho nhã, đưa cho tôi chai nước.

“Chào Tô Dương, những tiết bị lỡ tôi ghi âm hết rồi, tài liệu cũng lưu trên cloud, lát tôi gửi cho.” Bạn thứ ba là Triệu Nhất Minh, người Bắc Kinh, đang nằm trên giường tầng chơi game, vươn vai một cái.

“Chào mừng anh Dương. Mà nãy anh ở đâu thế? Trốn ở ngoài cả tháng à?”

“Ở một nhà nghỉ nhỏ.”

“Được rồi, ngày khổ cực kết thúc. Tối nay đi ăn lẩu nhé.”

Tôi đặt hành lý xuống, ngồi trên giường mình. Ngoài cửa sổ là khuôn viên Thanh Hoa mùa thu. Ánh nắng xuyên qua lá ngân hạnh rọi xuống, những đốm sáng vàng óng trải trên mặt đất. Cuối cùng tôi cũng được ngồi ở đây. Không phải với danh nghĩa “phế vật”, không phải là “kẻ tội nghiệp bị trộm mất cuộc đời”. Mà là với danh nghĩa Tô Dương. Danh tính của chính tôi.

**CHƯƠNG 23**

Những ngày nhập học không giống như tôi tưởng tượng. Tôi cứ ngỡ sẽ có nhiều ánh mắt dị thường và lời xì xào. Đúng là có, nhưng không nhiều như tôi nghĩ. Sinh viên Thanh Hoa đa số ít quan tâm đến “drama”. Họ quan tâm đến bài thi tiếp theo, đề tài tiếp theo, thí nghiệm tiếp theo hơn.

Cũng có người chủ động tiến đến hỏi tôi. Giờ ra chơi, một bạn nữ buộc tóc đuôi ngựa đi đến cạnh chỗ tôi ngồi.

“Ông là Tô Dương? Người bị mạo danh đó?”

“Phải.”

“Ông thực sự tự sửa nguyện vọng để câu họ à?”

“Phải.”

“Đỉnh vãi.” Bạn ấy giơ ngón tay cái rồi quay người đi.

Cũng có người nhận ra tôi khi đang xếp hàng ở nhà ăn.

“Tô Dương đúng không? Kết bạn WeChat nhé, ông lên hot search đấy.”

“Không kết.”

“Ok.”

Phần lớn thời gian, tôi vùi đầu bổ bài. Lượng kiến thức của một tháng, từ lý thuyết, thí nghiệm đến đại cương, chất cao như một ngọn núi. Nhưng nền tảng 695 điểm vẫn ở đó, cộng với ghi âm và tài liệu của Lâm Hằng, sau hai tuần tôi cơ bản đã đuổi kịp tiến độ.

Tuần thứ ba, bài kiểm tra nhỏ đầu tiên. Tôi đứng thứ hai cả lớp. Người đứng nhất là một bạn được tuyển thẳng qua cuộc thi học sinh giỏi, điểm tuyệt đối. Ngô Đông trong phòng hét lớn: “Anh Dương đỉnh quá! Nghỉ học một tháng mà vẫn đứng nhì?! Cái ông tuyển thẳng mà biết anh ở nhà nghỉ chơi game chắc tức chết!”

“Tôi không chơi game ở nhà nghỉ.”

“Đúng đúng, anh đi câu cá. Còn đỉnh hơn.”

Tôi không buồn đáp. Mở máy tính, thấy tin nhắn của Trương Lỗi.

“Anh, chuyện nhà họ Tiền anh biết rồi chứ?”

“Biết cái gì?”

“Dì Tiền bị tạm giữ hình sự rồi. Ông Triệu cũng bị giữ. Tiền Vũ được bảo lãnh tại ngoại. Khu chung cư nhà anh giờ ngày nào cũng có phóng viên rình rập. Mẹ anh thành ngôi sao rồi.”

“Mẹ anh?” “Đúng, nhiều phóng viên phỏng vấn bà. Giờ bà đi đâu cũng nói ‘con tôi từ nhỏ đã thông minh’, ‘tôi đã thấy có gì đó không đúng từ sớm’ — dù trước đó bà mắng anh suốt hai tháng.”

Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên.

“Bố anh thì sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)