Chương 13 - Kế Hoạch Đằng Sau Điểm Thi
“Mẹ, tin con. Con không tự hủy hoại tương lai. Con đang làm một việc bắt buộc phải làm.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. Sau đó mẹ tôi nói một chữ: “Được.” Năm phút sau, ảnh thẻ dự thi được gửi đến WeChat của tôi. Trên ảnh là mặt tôi. Tô Dương. Số báo danh, họ tên, ảnh, thông tin phòng thi, rõ mồn một. Tôi lưu ảnh lại, hít một hơi thật sâu. Hai giờ chiều. Tòa nhà hành chính khối B, phòng 302.
**CHƯƠNG 18**
Phòng 302 không lớn, nhưng có bốn người ngồi. Một phó trưởng phòng Giáo vụ, một trưởng phòng quản lý học bạ, một phó viện trưởng Học viện Tân Nhã và một nữ nhân viên pháp chế trẻ tuổi. Khi tôi đẩy cửa bước vào, bốn ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
“Em là Tô Dương.” Tôi đặt chứng minh thư lên bàn. Phó trưởng phòng cầm lấy, lật xem, rồi nhìn tôi. Sau đó mở màn hình máy tính, đối chiếu điều gì đó. “Em Tô Dương, mời ngồi.”
Tôi ngồi xuống. Vẻ mặt phó trưởng phòng rất nghiêm túc. “Em Tô Dương, em nói trong điện thoại là có người mạo danh em nhập học tại trường. Em có thể kể chi tiết tình hình không?”
“Có thể ạ.” Tôi lấy chiếc USB từ trong túi ra, đặt lên bàn. “Trong này có tất cả bằng chứng cho những điều em sắp nói. Nhưng trước khi các thầy cô xem, em xin tóm tắt vài điểm.”
“Thứ nhất, điểm thi năm nay của em là 695, trúng tuyển Học viện Tân Nhã, ĐH Thanh Hoa. Thông tin này có thể xác minh qua hệ thống của Sở Giáo dục.” “Thứ hai, em không đến Thanh Hoa báo danh. Người hiện đang nhập học với danh nghĩa ‘Tô Dương’ tại trường không phải là em. Tên thật của cậu ta là Tiền Vũ, hàng xóm của em, điểm thi thực tế năm nay không tới 600.” “Thứ ba, mẹ Tiền Vũ sau ngày công bố điểm đã đánh cắp mật khẩu hệ thống nguyện vọng của em, định thay đổi nguyện vọng một. Em phát hiện ra, đổi mật khẩu và tự sửa nguyện vọng một thành Đại học Thanh Hải để dụ họ lộ diện và thu thập bằng chứng.” “Thứ tư, trong lịch sử đăng nhập hệ thống, có IP của chung cư Thúy Hồ đăng nhập tài khoản của em lúc hai giờ sáng. Bản công chứng có trong USB.” “Thứ năm, hồ sơ học bạ Tiền Vũ dùng để nhập học là giả. Ảnh trong hồ sơ là của cậu ta, nhưng tên và thông tin thi là của em. Hồ sơ này do một người quen của họ — một cán bộ trong ngành giáo dục tên là Triệu XX giúp làm.” “Thứ sáu, em có ghi âm cuộc gọi của nhà họ. Trong đó, mẹ Tiền Vũ nói rõ toàn bộ kế hoạch làm giả hồ sơ, can thiệp nguyện vọng và mạo danh nhập học. Ghi âm có trong USB.”
Tôi nói xong. Căn phòng im lặng khoảng mười giây. Phó trưởng phòng cầm USB cắm vào máy tính. Tôi tựa lưng vào ghế, chờ đợi. Trưởng phòng quản lý học bạ hỏi một câu: “Em Tô Dương, em nói em tự sửa nguyện vọng một thành Đại học Thanh Hải? Tại sao?”
“Vì em cần bằng chứng.” Tôi nhìn vào mắt ông. “Nếu em cứ thế vào Thanh Hoa, Tiền Vũ không có cơ hội, họ sẽ tìm cách khác hại em hoặc hại người khác. Em cần họ tưởng rằng mình đã thành công thì mới nắm được toàn bộ thóp của họ.”
Trưởng phòng há miệng, không nói được lời nào. Phó viện trưởng lắc đầu, viết gì đó vào giấy. Nữ nhân viên pháp chế đeo tai nghe nghe ghi âm. Nghe được khoảng ba phút, sắc mặt cô thay đổi. Cô tháo tai nghe, nói với phó trưởng phòng một câu — “Trưởng phòng, chuyện này rất nghiêm trọng. Kiến nghị thông báo ngay cho công an và Sở Giáo dục tỉnh.”
**CHƯƠNG 19**
Sự việc bắt đầu tăng tốc từ chiều hôm đó. Sau khi xác minh tài liệu trong USB, phòng Giáo vụ Thanh Hoa làm ba việc:
Thứ nhất, trích xuất toàn bộ hồ sơ nhập học của sinh viên hiện đang theo học dưới tên “Tô Dương” tại Học viện Tân Nhã. Qua đối chiếu, phát hiện ảnh trong hồ sơ khác biệt rõ rệt với ảnh báo danh trong hồ sơ điện tử — ảnh báo danh là ảnh chính diện của tôi, còn ảnh trong hồ sơ là Tiền Vũ.