Chương 5 - Kế Hoạch Cứu Gia Đình
Hạ Cẩm Du nhíu mày: “Thế đi đâu?”
“Đến khách sạn. Khách sạn nào cũng được. Xa một chút.”
Hạ Cẩm Du nhìn cậu chằm chằm.
“Bùi Thời An, rốt cuộc mày đang sợ cái gì?”
Hết giờ.
Cửa sổ thăm hỏi bị đóng sập lại.
Bùi Thời An nhìn khuôn mặt Hạ Cẩm Du lần cuối, rồi bị dẫn đi.
Trở về phòng tạm giữ.
Đại Bưu và Mã Lục đều ở đó. Đại Bưu đang hít đất, cứ chống đẩy một cái lại hừ một tiếng, Mã Lục thì ngồi thu lu trong góc dùng móng tay khắc chữ lên tường – khắc được một nửa bị tiếng động của Bùi Thời An làm giật mình rụt tay lại.
“Người nhà đến rồi à?” Đại Bưu xoay người ngồi dậy, lấy ống tay áo lau mồ hôi trên trán.
Bùi Thời An “ừ” một tiếng, ngồi về chỗ cũ của mình.
“Mẹ chú khóc à?”
“… Ừ.”
“Bình thường.” Đại Bưu gật gù, “Lúc mẹ tôi đến bả cũng khóc. Rồi vừa khóc vừa cầm dép lào phang tôi. Bả lén mang dép lào vào được đấy, chú tin không? Qua cổng an ninh mà không ai cản luôn.”
Mã Lục ở bên cạnh chêm vào một câu: “Chắc an ninh thấy dép lào đánh không chết người.”
“Suýt thì đánh chết tôi.” Đại Bưu xoa xoa sau gáy, vẻ mặt vừa đau đớn vừa hoài niệm.
Bùi Thời An không cười.
Cậu tựa vào tường, ngửa đầu nhìn ngọn đèn huỳnh quang không bao giờ tắt trên trần nhà.
Mẹ nói sẽ về nhà bà ngoại ngủ.
Cậu đã ngăn lại rồi.
Nhưng cậu không dám chắc mẹ có nghe theo không.
Hạ Cẩm Du là người có tính bướng bỉnh, nếu bà thấy về nhà bà ngoại tiện hơn thì hoàn toàn có khả năng sẽ bỏ ngoài tai lời con trai.
Lòng bàn tay Bùi Thời An bắt đầu ướt đẫm mồ hôi.
Việc duy nhất cậu có thể làm lúc này là chờ đợi.
Chờ đợi, và cầu nguyện.
——
Ba giờ mười lăm phút chiều.
Hạ Minh Sơn xách túi cherry nhấn chuông cửa nhà họ Bùi.
Người mở cửa là Bùi Chính Vinh.
“Minh Sơn đến rồi à.” Sắc mặt Bùi Chính Vinh không được tốt lắm, cố gắng nặn ra một nụ cười, “Vào nhà đi.”
Hạ Minh Sơn thay giày bước vào, liếc mắt một cái đã thấy trên sô pha phòng khách đang bày hai túi hành lý, Bùi Niệm Niệm đang nhét quần áo vào trong.
“Đây là?”
“Haizz.” Bùi Chính Vinh thở dài, kể lại chuyện của Bùi Thời An.
Hạ Minh Sơn nghe xong, buông một tiếng “Ây” thật dài, đặt túi cherry lên bàn trà.
“Thằng bé này… bốc đồng quá.” Ông ta lắc đầu, bày ra bộ dạng xót xa, bất lực, giận vì cháu không nên người của một người bề trên.
Diễn xuất hoàn hảo không chút tì vết.
“Chị Cẩm Du đâu anh?”
“Đang ở trong phòng ngủ thu dọn đồ đạc. Bà ấy bảo đêm nay không ở nhà nữa, tâm trạng bực bội, đưa Niệm Niệm ra khách sạn ở cho khuây khỏa.”
Tay Hạ Minh Sơn khựng lại một giây.
Không ở nhà?
“Ra khách sạn á?” Giọng ông ta rất tự nhiên, “Thế thì tốn kém lắm. Hay là sang chỗ em? Hoặc sang chỗ mẹ đi.”
“Anh cũng nói y như cậu.” Bùi Chính Vinh cười khổ, “Nhưng chị cậu cứng đầu lắm, cứ khăng khăng đòi ra ngoài ở. Bảo là Thời An dặn đi dặn lại lúc ở trong đồn, bắt đêm nay đừng có ở nhà.”
Đồng tử của Hạ Minh Sơn co rụt lại.
Bùi Thời An bảo họ đêm nay đừng ở nhà.
Câu nói này như một cái gai mỏng, đâm phập vào dây thần kinh nhạy cảm nhất sau gáy ông ta.
Nó đã biết rồi.
Không – chưa chắc. Có thể chỉ là trùng hợp. Có thể Bùi Thời An chỉ làm chuyện gì đó khuất tất, sợ có người tới nhà trả thù.
Nhưng…
“Anh rể, Thời An ở trong đó còn nói gì nữa không?” Hạ Minh Sơn hỏi một cách bâng quơ, như tiện miệng nhắc tới.
Bùi Chính Vinh nghĩ ngợi một lát: “Chỉ bảo là đừng ở nhà thôi. Nói là ống nước có vấn đề. Nhưng ống nước ở nhà vẫn tốt chán mà…”
Hạ Minh Sơn mỉm cười.
“Đứa nhỏ này, bị bắt rồi mà vẫn còn lo cho gia đình.”
Ông ta ngồi xuống sô pha, tiện tay nhón một quả cherry, cắn một miếng.
Nước quả vỡ òa giữa hai kẽ răng.
Ngọt ngào.
Đầu óc ông ta đang xoay chuyển nhanh chóng.
Kế hoạch đã có biến số.
Bùi Thời An bị nhốt vào trại tạm giam, không ra được – đây vốn là chuyện tốt, bớt đi một biến số. Nhưng Bùi Thời An ở trong đó lại nói ra những lời thế này…
Bảo người nhà đêm nay đừng ở nhà.
Thế này là có ý gì?
Rốt cuộc nó đã biết được chuyện gì?
Hạ Minh Sơn nhổ hạt cherry ra tờ giấy ăn, gấp lại gọn gàng vuông vức, đặt vào góc bàn trà.
Ông ta cần xác nhận một chuyện.
“Anh rể, chiều nay em rảnh, hay là để em vào đồn xem Thời An thế nào? Dù sao em cũng là cậu ruột nó, có vài chuyện nó không tiện nói với anh chị, nhưng có khi lại chịu nói với em.”
Mắt Bùi Chính Vinh sáng rỡ lên: “Được thế thì tốt quá! Minh Sơn cậu vào xem thử xem, hỏi cho ra nhẽ rốt cuộc là nó bị làm sao.”
Hạ Minh Sơn đứng dậy, vỗ vỗ vai Bùi Chính Vinh.
“Anh yên tâm, cứ để em lo.”
Lúc ông ta quay người bước ra cửa, độ cong trên khóe miệng đã biến mất.
Giống như một tấm gương đột ngột giảm nhiệt độ, phản chiếu lớp sắt lạnh lẽo bên dưới.
—
5
Bốn giờ bốn mươi phút chiều.
Phòng thăm hỏi.
Khi Bùi Thời An được đưa vào, nhìn thấy người ngồi đối diện qua tấm kính, bước chân cậu khựng lại một nhịp.
Chỉ một nhịp mà thôi.
Sau đó cậu tiếp tục bước tới, ngồi xuống.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: