Chương 1 - Kế Hoạch Cứu Gia Đình
Tôi đút túi một cục gạch, đi thẳng đến Cục Công an thành phố.
“Choang!” Cửa kính xe của Cục trưởng vỡ vụn.
Tôi quay người tát luôn viên cảnh sát vừa chạy tới một cái bạt tai.
Cầm tờ thông báo tạm giữ trên tay, tôi nằm xuống chiếc giường phản cứng trong trại tạm giam, mỉm cười.
Đêm nay, cậu ruột tôi sẽ giết cả nhà tôi.
Còn tôi, đang có bằng chứng ngoại phạm vững chắc nhất thiên hạ.
—
1
Bùi Thời An bị sặc tỉnh bởi một ngụm đờm.
Chính xác hơn là bị sặc bởi máu của chính mình.
Cảm giác nóng rát nơi lồng ngực vẫn chưa tan hết, vị tanh tưởi vẫn cuộn trào trong hai lá phổi. Cậu còng lưng nằm bò trên sàn nhà, móng tay bấu chặt vào khe hở của sàn gỗ, những giọt mồ hôi trên trán rớt xuống, loang lổ thành một mảng sẫm màu trên nền gỗ nhạt.
Mình còn sống?
Bùi Thời An há miệng thở hổn hển, đảo mắt nhìn quanh ba vòng mới nhận ra trần nhà trước mặt.
Nhà của cậu, phòng ngủ của chính cậu.
Tấm rèm cửa màu xám treo suốt ba năm chưa đổi, chậu trầu bà héo úa treo xiêu vẹo trên khung cửa sổ, và chiếc đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường lúc nào cũng chạy chậm năm phút.
Những con số màu đỏ đang nhảy trên đồng hồ:
08:17.
Ngày 15 tháng 11 năm 2024.
Các ngón tay của Bùi Thời An đột ngột siết chặt.
Cậu nhớ ngày này.
Cậu nhớ từng giây từng phút của ngày hôm nay, nhớ bằng chính mạng sống của mình.
Kiếp trước, nếu như có thể gọi là kiếp trước, hôm nay là một ngày nắng đẹp. Sáng thức dậy cậu còn giành một miếng trứng ốp la với em gái Bùi Niệm Niệm, kết quả bị mẹ là Hạ Cẩm Du lấy muôi xào gõ một cái vào gáy.
Bố cậu, Bùi Chính Vinh, ngồi đối diện bàn ăn đọc báo. Niệm Niệm đang gặm viền bánh mì sandwich, còn cậu ruột Hạ Minh Sơn thì ngồi mỉm cười bóc quýt trên sô pha.
Cậu ruột.
Đồng tử của Bùi Thời An co lại nhỏ như mũi kim.
Người cậu tốt bụng luôn cười hở tám cái răng, đến lễ tết nhét lì xì không bao giờ nương tay, ngày xưa dạy cậu đạp xe, lúc cậu ngã rách da sẽ vác cậu lên vai chạy một mạch về nhà.
Cũng chính là kẻ sát nhân hàng loạt đã giết chết bảy người, lẩn trốn suốt mười một năm, đùa giỡn tất cả mọi người trong lòng bàn tay.
Đêm nay của kiếp trước, lúc mười một giờ bốn mươi phút đêm.
Cậu ruột rút con dao lọc xương từ giá để dao trong bếp nhà họ Bùi, chính là con dao bình thường dùng để chặt xương sườn.
Đầu tiên là phòng khách.
Sau đó là hành lang.
Sau đó là từng căn phòng một.
Bùi Thời An không có ở nhà. Tối đó cậu đi uống rượu với bạn bè, nán lại quán bar đến tận hai giờ sáng. Đợi đến khi cậu về nhà đẩy cửa ra, máu trên sàn đã chuyển sang màu đen đặc.
Cậu ruột đã ngụy tạo hiện trường một cách hoàn hảo. Không, không phải hoàn hảo.
Mà là cố tình để lại sơ hở.
Sơ hở dành riêng cho cậu.
Trên con dao phay chỉ có dấu vân tay của Bùi Thời An.
Trên sàn nhà có dấu giày của Bùi Thời An.
Trong điện thoại của ông Bùi Chính Vinh có một tin nhắn gửi đi lúc rạng sáng, người nhận là Bùi Thời An: “Mày không phải con ruột của tao, đừng có vác mặt về nhà nữa.”
Tin nhắn đó do cậu ruột dùng điện thoại của bố cậu gửi.
Động cơ giết người, vật chứng, mốc thời gian, tất cả đều chĩa thẳng vào Bùi Thời An.
“Nghi phạm Bùi Thời An, nam, 24 tuổi, do mâu thuẫn gia đình đã dùng dao sát hại cha là Bùi Chính Vinh, mẹ là Hạ Cẩm Du, em gái Bùi Niệm Niệm…”
Bản tin thời sự phát ráo riết suốt ba ngày.
Sau bốn mươi bảy ngày chạy trốn, Bùi Thời An bị dồn vào một nhà máy bỏ hoang.
Sáu chấm đỏ laser nhắm thẳng vào ngực cậu.
Hình ảnh cuối cùng cậu nhìn thấy là khuôn mặt khóc lóc thảm thiết của cậu ruột Hạ Minh Sơn trên bản tin truyền hình.
“Đứa cháu ngoại đó của tôi… từ nhỏ đã cục cằn… ai mà ngờ được cơ chứ…”
Lúc đó Bùi Thời An muốn cười.
Nhưng viên đạn bay đến trước cả nụ cười.
Rồi cậu tỉnh dậy.
Trong căn phòng ngủ này.
08:17.
Cách thời điểm cả nhà bị giết chỉ còn mười lăm tiếng hai mươi ba phút.
Bùi Thời An lồm cồm bò dậy từ dưới đất.
Tay cậu vẫn còn run, nhưng đầu óc thì quay cuồng với tốc độ chóng mặt.
Báo cảnh sát?
Báo cái gì? “Chào đồng chí cảnh sát, cậu ruột tôi là kẻ sát nhân hàng loạt, đêm nay ông ta sẽ giết cả nhà tôi. Bằng chứng à? Tôi được trọng sinh, kiếp trước tôi tận mắt nhìn thấy.”
Không bị tống vào trại tâm thần đã là may.
Bỏ trốn?
Trốn đi đâu? Kéo cả nhà cùng trốn? Dù bây giờ cậu có đem toàn bộ câu chuyện kể lại cho bố mẹ nghe, họ cũng chỉ nghĩ cậu bị điên.
“Cậu đối xử với con tốt như thế, sao con lại nói ra những lời này?” – Cậu dường như nghe thấy giọng nói run rẩy vì tức giận của mẹ.
Huống hồ dù có đưa được người nhà đi, ông cậu cũng sẽ không dừng tay. Con sói đó đã say máu rồi, ông ta cần một con dê thế tội để che đậy hoàn toàn hồ sơ án mạng mười một năm của mình. Bùi Thời An không chết, ông ta sẽ không an toàn.
Trốn được một lúc, không trốn được cả đời.
Chưa kể…
Bùi Thời An bước tới cửa sổ, vén một góc rèm nhìn xuống dưới.
Khu phố bên dưới tĩnh lặng vô cùng. Một ông lão dậy sớm dắt con chó Corgi thong thả đi ngang qua quán ăn sáng đối diện đang bốc khói trắng nghi ngút từ những lồng hấp.
Không có cảnh sát, không có lệnh truy nã, không có họng súng.
Nhưng cậu biết, từ giây phút này trở đi, đồng hồ đã bắt đầu đếm ngược.
Bùi Thời An buông rèm cửa, đứng yên tại chỗ, nhắm mắt lại.
Cậu cần một kế hoạch.
Một kế hoạch có thể giữ được mạng sống mà không cần bằng chứng.
Một kế hoạch mà cho dù cậu ruột có lật tung trời lên cũng phải bó tay.
Ba giây sau, cậu mở mắt.
Sự sợ hãi và hoảng loạn nơi đáy mắt rút đi như thủy triều, để lộ ra một sự bình tĩnh lạnh lẽo và gần như điên rồ ở bên dưới.
Cậu cúi người mò mẫm dưới gầm giường, lôi ra một cái túi vải.
Trong túi là nửa cục gạch đỏ còn sót lại từ hồi tháng trước cậu giúp nhà ông Vương hàng xóm sửa tường.
Nặng trĩu, cầm rất vừa tay.
Bùi Thời An đút cục gạch vào túi áo khoác, kéo khóa lại, đẩy cửa bước ra ngoài.
Trong phòng khách, mọi thứ y hệt như trong trí nhớ của cậu.
Mẹ đang chiên trứng trong bếp, tiếng xẻng xào lật lách cách.
Bùi Niệm Niệm ngồi ở bàn ăn, tóc búi hai củ tỏi, đang gỡ từng miếng xúc xích trên bánh sandwich ra xếp lại cho ngay ngắn.
Bố ngồi trên sô pha xem điện thoại, vắt chéo chân.
Cậu ruột…
Ánh mắt Bùi Thời An quét qua góc phòng khách.
Hạ Minh Sơn không có ở đây.
Đúng rồi. Ngày này kiếp trước, buổi chiều ông ta mới đến. Viện cớ là tiện đường ghé thăm chị gái, xách theo một ký cherry. Thực chất là đến thăm dò hiện trường. Xem khóa cửa có dễ mở không, xem cửa sổ có cách âm không, xem phòng nào có người ngủ say khó bị đánh thức.
Nắm đấm của Bùi Thời An siết chặt trong túi áo.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Cậu đứng ngay giữa phòng khách, không nhúc nhích, hệt như một cái cọc đóng chặt xuống sàn nhà.
“Anh?” Bùi Niệm Niệm nghiêng đầu nhìn cậu, miệng vẫn ngậm nửa lát xúc xích, “Anh làm gì đấy? Đứng đó như bị ma nhập vậy.”
Bùi Thời An nhìn em gái.
Bùi Niệm Niệm mười chín tuổi, khuôn mặt tròn trịa, khóe miệng dính sốt cà chua, đôi mắt cười cong cong.
Kiếp trước ở nhà tang lễ, trên mặt con bé bị phủ một tấm vải trắng.
Cổ họng Bùi Thời An nghẹn lại, giống như bị ai bóp chặt.
Cậu hít sâu một hơi, bước tới, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc của Niệm Niệm.
“Không có gì. Anh ra ngoài một lát.”
“Không ăn sáng à? Mẹ chiên trứng cho anh rồi mà…”
Bùi Thời An không quay đầu lại.
Cậu đẩy cửa, đóng cửa, đứng ngoài hành lang, lưng tựa vào cánh cửa.
Nhắm mắt.
Mở mắt.
Đi.
Từ nhà họ Bùi đến Cục Công an thành phố An Giang, đi xe buýt mất hai mươi lăm phút, gọi taxi mất mười hai phút.
Bùi Thời An chọn đi bộ.
Cậu cần khoảng thời gian này để nhịp tim bình tĩnh lại, cần dùng từng bước chân để đạp sát ý đang cuộn trào trong não xuống mặt đường xi măng.
Trên đường, cậu đi ngang qua ba cửa hàng tiện lợi, một sạp báo, hai ngã tư.
Chín giờ lẻ ba phút, Cục Công an thành phố An Giang.
Một tòa nhà sáu tầng màu trắng xám, huy hiệu Quốc huy trước cửa phản chiếu ánh nắng mặt trời. Hai cột cờ dựng thẳng đứng hai bên bậc thềm, cảnh sát vũ trang trực gác ở cửa đứng nghiêm như tượng.
Trong bãi đỗ xe có một hàng xe.
Bùi Thời An liếc mắt một cái đã nhận ra chiếc Passat màu đen đó.
Biển số xe này cậu từng thấy trên tin tức ở kiếp trước – xe của Cục trưởng. Lúc Cục trưởng đứng trước ống kính tuyên bố “đã khóa mục tiêu nghi phạm Bùi Thời An”, chiếc xe này đang đậu ngay phía sau ông ta.
Bùi Thời An từ từ đi tới.
Đưa tay vào túi, chạm vào bề mặt thô ráp của cục gạch đỏ.
Lạnh lẽo.
Cậu rút cục gạch ra, ước lượng sức nặng.
Hơn nửa ký, đủ rồi.
Bùi Thời An nâng cánh tay lên.
Tiếng nhịp tim đập thình thịch như trống gõ vào huyệt thái dương.
Lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Trong đầu cậu xẹt qua một ý nghĩ nực cười: Bùi Thời An cậu sống hai kiếp, kiếp thứ nhất là kẻ xui xẻo bị vu oan giáng họa mà chết, kiếp thứ hai vừa mở màn đã hóa thành một thằng điên chủ động nộp mình vào đồn.
Thế này là tính làm gì? Nghệ thuật trình diễn chắc?
Nhưng cậu không có lựa chọn nào khác.
Bùi Thời An vung tay ném cục gạch.
“Choang!”
Kính cường lực vỡ vụn thành hình mạng nhện, sau đó sụp đổ toàn bộ, những mảnh kính vỡ rào rào rơi xuống khung cửa. Còi báo động rú lên chói tai, sóng âm va đập ầm ĩ khắp bãi đỗ xe.
Yên lặng mất nửa giây.
Rồi cả thế giới nổ tung.
“Đệt mẹ thằng nào…” Một viên cảnh sát vừa bước ra từ sảnh lớn thốt lên, vội vã lao tới.
Hai viên cảnh sát vũ trang cũng bưng súng chạy ra.
Bùi Thời An đứng giữa đống kính vỡ, không bỏ chạy.
Cậu quay người lại, đối mặt với viên cảnh sát đang lao đến, hít một hơi thật sâu.
Sau đó giơ tay lên, tát một cái bạt tai bay qua.
Chát chúa.
Vang dội.
Không khí trong toàn bộ bãi đỗ xe dường như đóng băng lại một giây.
Mặt của viên cảnh sát ngoảnh sang một bên, trên gò má nhanh chóng ửng lên một mảng đỏ.
Tay Bùi Thời An vẫn giơ giữa không trung, lòng bàn tay đau rát.
Cậu mở miệng, giọng điệu vững vàng đến mức chẳng giống một kẻ vừa đánh cảnh sát chút nào.
“Tôi ngứa mắt anh lâu rồi đấy.”
Ba giây sau, cậu bị bốn người đè sấp xuống đất.
Mặt áp xuống nền xi măng nóng rẫy, hai cánh tay bị bẻ quặt ra sau lưng, còng tay vang lên tiếng “cạch” khóa chặt lại.
Lạnh lẽo.
Bằng sắt.
Khóe miệng Bùi Thời An cọ xát xuống đất, trầy mất một lớp da.
Nhưng cậu đang cười.
Cười không thành tiếng.
Lúc bị lôi vào đại sảnh, người trên cả tầng lầu đều đang nhìn cậu.
Có người gọi điện thoại, có người quay video, có người xì xào to nhỏ.
Bùi Thời An không quan tâm.
Cậu chỉ quan tâm một chuyện.
Khoảnh khắc chiếc còng tay khóa lại, mọi camera trong tòa nhà này đều đang quay cậu.
Mốc thời gian.
Địa điểm.
Nhân vật.
Nhân chứng uy tín nhất toàn thành phố An Giang: cả Cục Công an.
Thảm án diệt môn xảy ra sau mười lăm tiếng nữa, Bùi Thời An cậu đang có bằng chứng ngoại phạm vững chắc nhất thiên hạ.
Lúc bị giải vào phòng tạm giữ, cậu ngoái đầu nhìn đồng hồ treo tường một cái.
09:27.
Đếm ngược, còn mười bốn tiếng mười ba phút.
Đủ rồi.
Bùi Thời An nhắm mắt lại, trút ra một hơi thở dài.
Bước thứ nhất, hoàn thành.
—
2
Phòng tạm giữ không lớn, chừng mười mét vuông.
Cửa sắt, cửa sổ song sắt, tường xi măng, trong góc là một cái bồn cầu inox thậm chí không có nắp đậy. Trong không khí tỏa ra mùi thuốc sát trùng lẫn với mùi quần áo cũ ngột ngạt.
Lúc Bùi Thời An bị ấn ngồi xuống chiếc ghế sắt, phía đối diện đã có người ngồi.
Một gã trọc đầu, trên cổ xăm hình đuôi rồng xanh kéo dài từ cổ áo lên tận mang tai. Cánh tay còn to hơn cả đùi Bùi Thời An, đang vắt chéo chân, dùng móng tay xỉa cục thịt nhét trong kẽ răng.
Người còn lại là một gã cao gầy, đeo cặp kính gãy một bên gọng phải dán lại bằng băng dính, tóc bóng nhẫy như có thể đem đi xào rau, trên tay nâng niu một cốc giấy đựng nước ấm, tư thế tao nhã như đang nâng ly rượu vang Lafite năm 82.
Gã trọc lên tiếng trước.
“Người anh em, có chuyện gì mà bị tóm vào đây thế?”
Bùi Thời An tựa lưng vào ghế, còng tay đặt trên đầu gối.
“Đập xe của Cục trưởng, đánh một cảnh sát.”
Tay xỉa răng của gã trọc khựng lại.
Nước trong cốc của gã cao gầy sóng sánh ra ngoài.
Im lặng mất chừng ba giây.
Gã trọc từ từ thả chân xuống, ngồi thẳng người.
“Đệt… anh bạn, cậu máu đấy.”
Gã cao gầy đẩy đẩy gọng kính, tròng mắt đằng sau tròng kính đảo hai vòng: “Cục trưởng nào?”
“Ngay Cục trưởng ở đây thôi. Chiếc Passat đậu ở cửa ấy.”