Chương 12 - Kế Hoạch Của Mẹ Chồng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Hai đứa còn có con, không thể vì lỗi của những trưởng bối như chúng ta mà hủy hoại một mái nhà.”

Ông ta nói chân tình tha thiết.

Nếu tôi không biết nội tình.

E rằng thật sự sẽ bị ông ta cảm động.

“Bàn bạc?”

Tôi cười.

“Được thôi.”

“Điều kiện của tôi, hôm qua tôi đã nói rất rõ với Chu Hạo Vũ rồi.”

“Các người đồng ý không?”

Sắc mặt Chu Kiến Quân lập tức thay đổi.

“Tĩnh Di, ba điều kiện đó của con quá đáng quá.”

“Ra đi tay trắng, chúng ta nhận.”

“Nhưng để bố và mẹ con đến quỳ xuống xin lỗi mẹ con…”

“Không thể nào!”

“Gương mặt già này của chúng ta còn cần nữa không?”

“Ồ?”

Tôi nhướng mày.

“Vậy ra trong mắt các người, thể diện quan trọng hơn mấy triệu tiền giải tỏa?”

Ông ta bị tôi chặn họng.

Mặt nghẹn thành màu gan heo.

“Con… con đang uy hiếp chúng ta!”

“Không phải uy hiếp.”

Tôi lắc đầu.

“Tôi chỉ đang cho các người lựa chọn.”

“Quyền lựa chọn nằm trong tay các người.”

“Quỳ, hoặc không quỳ.”

“Các người tự chọn.”

Chu Kiến Quân nhìn tôi, tức đến cả người run rẩy.

Có lẽ ông ta chưa từng chịu ấm ức như vậy.

Đúng lúc này, điện thoại của tôi vang lên.

Là trợ lý của Lâm Phong.

“Cô Hứa, tổng giám đốc Lâm bảo tôi gửi tài liệu vào email của cô rồi.”

“Ngoài ra, tổng giám đốc Lâm bảo tôi chuyển lời với cô.”

“Về ‘bất ngờ’ kia, anh ấy đã có một ý tưởng sơ bộ.”

“Anh ấy nói, bảo đảm có thể khiến cô hài lòng.”

14

Cúp điện thoại.

Tôi mở email.

Hiệu suất của Lâm Phong cao đến kinh người.

Hai tập tin mã hóa.

Một là của Chu Hạo Vũ.

Một là của Tôn Bân.

Tôi mở tập tin của Chu Hạo Vũ.

Bên trong là sao kê ngân hàng, hóa đơn thẻ tín dụng mấy năm nay của anh ta, thậm chí còn có cả lịch sử nạp tiền chơi game.

Từng khoản đều rõ ràng rành mạch.

Tôi thấy được rất nhiều chuyện trước đây mình không biết.

Ví dụ như, mỗi tháng anh ta đều chuyển cho mẹ anh ta một khoản tiền.

Không nhiều, ba nghìn tệ.

Nhưng tháng nào cũng đều đặn không thay đổi.

Ví dụ như, anh ta lén làm một thẻ tín dụng, hạn mức năm mươi nghìn tệ.

Bây giờ đã tiêu sạch.

Địa chỉ nhận hóa đơn là công ty anh ta.

Ví dụ như, sinh nhật tôi năm ngoái, anh ta tặng tôi sợi dây chuyền đó.

Anh ta nói, tốn hai tháng lương của anh ta.

Thực tế, đó là hàng giả anh ta săn được trên nền tảng đồ cũ.

Chỉ ba trăm tệ.

Tôi lật từng trang từng trang.

Tim từng chút từng chút chìm xuống.

Tôi tưởng, người tôi cưới là một người đàn ông tuy không có bản lĩnh lớn, nhưng coi như thật thà.

Bây giờ tôi mới biết.

Tôi cưới phải một kẻ ngụy quân tử nói dối thành thói, ích kỷ đến cùng cực.

Tôi đóng tập tin của Chu Hạo Vũ.

Mở tập tin của Tôn Bân.

Nếu nói tài liệu của Chu Hạo Vũ khiến tôi lạnh lòng.

Vậy tài liệu của Tôn Bân khiến tôi kinh hãi.

Tài liệu của anh ta dày hơn.

Cũng “đặc sắc” hơn.

Dưới tên anh ta có hồ sơ vay nợ của bảy tám công ty cho vay nhỏ.

Các loại nền tảng vay online, anh ta đều vay hết một lượt.

Tổng nợ cao đến hơn năm trăm nghìn tệ.

Hơn nữa, anh ta không chỉ đánh bạc.

Anh ta còn dính đến thứ khác.

Cuối tài liệu còn kèm một bức ảnh.

Là anh ta và một người phụ nữ xa lạ ôm ấp nhau trước cửa một khách sạn.

Người phụ nữ kia, tôi biết.

Là người ở một bộ phận khác trong công ty chúng tôi.

Nổi tiếng đời tư hỗn loạn.

Hay lắm.

Thật sự, hay lắm.

Tôi nhìn những tài liệu này, cười.

Cười đến mức nước mắt suýt rơi ra.

Chu Hiểu Linh.

Cô em chồng tốt của tôi.

Cô tưởng mình tìm được tình yêu.

Cô tưởng mình có thể vì anh ta mà bất chấp tất cả.

Cô có biết không.

Người đàn ông mà cô ngày nhớ đêm mong ấy.

Ở bên ngoài là loại hàng gì.

Chu Kiến Quân thấy tôi lúc thì cười, lúc lại im lặng.

Sắc mặt thay đổi bất định.

Trong lòng ông ta càng lúc càng bất an.

“Tĩnh Di?”

Ông ta cẩn thận gọi tôi một tiếng.

“Con đang xem gì vậy?”

Tôi cất điện thoại.

Ngẩng đầu nhìn ông ta.

“Bố.”

“Bố có biết không?”

“Cậu con rể tốt tương lai của bố.”

“Ở ngoài nợ hơn năm trăm nghìn tệ.”

Sắc mặt Chu Kiến Quân lập tức trắng bệch.

“Con… con nói gì?”

“Tôn Bân nó… nó sao có thể…”

“Không chỉ vậy.”

Tôi tiếp tục nói.

“Anh ta còn đánh bạc, chơi bời phụ nữ.”

“Tôi ở đây có chứng cứ anh ta thuê phòng với người phụ nữ khác.”

“Bố muốn xem không?”

Chu Kiến Quân hoàn toàn ngây ra.

Ông ta nhìn tôi như nhìn một quái vật.

“Con… sao con lại biết những chuyện này?”

“Điều đó không quan trọng.”

Tôi lắc đầu.

“Quan trọng là, nhà họ Chu các người vì một người đàn ông như vậy.”

“Vì lấp cái hố hơn năm trăm nghìn tệ cho anh ta.”

“Mà muốn hy sinh tương lai của con gái tôi.”

“Muốn để mẹ tôi già không nơi nương tựa.”

“Bố, bố cảm thấy như vậy công bằng sao?”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

Nhưng từng chữ đều như búa nặng.

Nện lên tim ông ta.

Ông ta há miệng, muốn nói gì đó.

Nhưng một chữ cũng không nói ra được.

Tất cả chỗ dựa, tất cả biện giải của ông ta.

Trước những sự thật sắt thép này.

Đều trở nên nhợt nhạt, buồn cười đến vậy.

“Cho nên.”

Tôi đứng dậy.

“Điều kiện của tôi sẽ không thay đổi.”

“Quỳ xuống xin lỗi, hoặc một xu cũng đừng hòng lấy được.”

“Các người tự chọn.”

“À, đúng rồi.”

Tôi đi đến bên cạnh ông ta, dừng lại.

“Quên nói với bố.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)