Chương 4 - Kế Hoạch Bị Đánh Cắp
Tôi hít sâu một hơi.
Sau đó, rút chiếc USB màu bạc từ trong túi áo ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn họp.
USB chạm vào mặt bàn, phát ra một tiếng “cạch” lanh lảnh.
“Sếp, trước khi trình bày, tôi muốn mời anh xem một thứ.”
**Chương 2**
6
Tiếng USB chạm mặt bàn không lớn, nhưng khiến cả phòng họp lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Ánh mắt mọi người đều dán chặt vào vật thể nhỏ màu bạc đó.
Sếp cau mày: “Đây là cái gì?”
“Bằng chứng.” Tôi đẩy chiếc USB tới trước một chút, “Có thể chứng minh ai mới là người thực sự phải chịu trách nhiệm cho hai triệu tệ này.”
Cơ thể Trần Vũ Hân rõ ràng là cứng đờ lại, nhưng cô ta rất nhanh chóng khôi phục dáng vẻ nạn nhân, giọng nói đầy uất ức:
“Hứa Hiểu Nam, cô có ý gì? Sự thật đã rành rành ra đấy rồi, cô còn muốn hắt nước bẩn lên người tôi sao?”
Tôi không thèm nhìn cô ta, ánh mắt vẫn khóa chặt trên mặt sếp.
“Sếp à, trước khi tuyên án tử hình cho tôi, sếp có thể cho tôi mười phút để mở những thứ bên trong này ra xem không?”
Sếp im lặng vài giây, quay đầu nhìn trưởng phòng nhân sự.
Trưởng phòng nhân sự nhún vai:
“Theo lý thuyết thì cô ấy có quyền trần thuật.”
Sếp hít sâu một hơi, hất cằm về phía máy chiếu: “Mở đi.”
Tôi bước tới đầu bàn họp, cắm USB vào laptop đang kết nối với máy chiếu.
Ngón tay trượt trên touchpad, mở file đầu tiên.
“Trước khi trình chiếu những thứ này, tôi muốn hỏi Trần Vũ Hân vài câu.”
Tôi xoay người, nhìn về phía Trần Vũ Hân đang co rúm trong góc.
Sắc mặt cô ta đã không còn tốt nữa, nhưng vẫn cố gượng cười:
“Cô hỏi đi.”
“Bản kế hoạch ngày hôm qua cô mang đi pitching với khách hàng, các thông số cốt lõi lấy từ đâu ra?”
“Tôi… tự tôi đi khảo sát.” Giọng cô ta hơi chột dạ.
“Tự cô khảo sát sao?” Tôi cười, “Vậy cô có thể nói rõ trước mặt mọi người, tiêu chuẩn hệ số sử dụng đất của dự án khu công nghiệp giai đoạn hai là bao nhiêu không? Trong văn bản bổ sung hồ sơ mời thầu mà khách hàng gửi tháng trước, họ có yêu cầu đặc biệt gì đối với khu đất này?”
Miệng Trần Vũ Hân há ra rồi lại ngậm lại.
Ánh mắt cô ta bắt đầu láo liên, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi li ti.
“Tôi… tôi không nhớ rõ nữa, số liệu đều viết hết trong kế hoạch rồi…”
“Không nhớ rõ.” Tôi gật đầu.
“Vậy câu hỏi thứ hai. Cô nói bản kế hoạch của cô chỉ là ‘tham khảo’ khung sườn của tôi, thế tại sao thông số trong kế hoạch của cô lại sai giống hệt như bản gốc của tôi?”
“Sai cái gì cơ?” Trần Vũ Hân giật bắn mình ngẩng đầu lên.
“Trong bản gốc, tôi đã cố tình viết sai một vài thông số cốt lõi.”
Trong phòng họp vang lên một tràng tiếng hít sâu.
Mặt Trần Vũ Hân trắng bệch ra.
“Cô… cô cố tình?”
“Đúng thế.” Tôi mỉm cười nhìn cô ta, “Trước khi tôi bị điều chuyển, bản kế hoạch khu công nghiệp tôi đang làm thực chất mới chỉ xong phần khung. Phần thông số cốt lõi tôi chưa kịp chốt với khách hàng, nên tạm thời dùng chữ màu đỏ đánh dấu dòng ‘Chờ xác nhận’.”
“Thế nhưng,” Tôi đổi giọng, “Sau khi bị cô hãm hại phải điều chuyển, tôi đã đặc biệt quay lại xem lịch sử chỉnh sửa của file tài liệu đó.”
Tôi click mở file thứ hai trên máy chiếu.
Đó là một bức ảnh cap màn hình, hiển thị lịch sử sửa đổi của file tài liệu.
“Mọi người xem nhé, trong cột thông số cốt lõi của bản gốc, tôi ghi rành rành ba chữ ‘Chờ xác nhận’. Nhưng trong bức ảnh mà Trần Vũ Hân gửi vào nhóm, ba chữ này đã biến mất, thay vào đó là một dãy số liệu cụ thể.”
Tôi phóng to bức ảnh, dùng vòng tròn đỏ khoanh lại dãy số đó.
“Dãy số này, là do Trần Vũ Hân tự bịa ra.”
“Cô ta tưởng cứ điền số vào thì bản kế hoạch sẽ trông có vẻ hoàn chỉnh, kết quả lại điền một con số sai bét, cao hơn giá thị trường tận 40%.”
“Và cái giá trị sai lầm này, trực tiếp khiến khách hàng cho rằng chúng ta đang báo giá khống, dẫn đến dự án bị hoãn.”