Chương 4 - Kế Hậu Lật Ngược Thế Cục

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Thái hậu nương nương thân thể không khỏe, mời hoàng hậu nương nương qua hầu bệnh.”

Ta không lập tức đứng dậy.

Sắc mặt ma ma kia khẽ biến.

“Tiên hoàng hậu nương nương trước nay lấy hiếu làm đầu, giữ trọn đạo hiếu đễ, hoàng hậu nương nương sẽ không từ chối chứ? Người đại bất hiếu, sao có thể ngồi trên bảo tọa trung cung?”

Hóa ra tiên hoàng hậu không chỉ mệt chết, còn có thể là bị đói chết.

Khi con người quá đói, sẽ ngay cả sức lực đấu tranh cho bản thân cũng không còn.

Ta mỉm cười:

“Không vội, nương nương đã truyền thái y chưa?”

Ma ma nhíu mày:

“Nương nương đau đầu tái phát, là bệnh cũ.”

Ta thở dài:

“Đau đầu thì mời thái y, bổn cung lại không biết chữa bệnh.”

Bà ta trợn mắt giận dữ:

“Nương nương là không chịu đi sao?”

Ta lắc đầu:

“Đi thì vẫn phải đi, nhưng đương nhiên không thể chỉ mình bổn cung đi.”

“Đi bẩm với bệ hạ ngay, thái hậu nương nương trúng phong rồi, mời người lập tức qua đó!”

Hoàng Oanh Nhi co chân chạy đi.

Lúc này ta mới thong thả đứng dậy.

“Được rồi, chúng ta đi thôi.”

7

Khi ta đến Thọ Khang cung, hoàng đế đã tới rồi, đang ngồi trò chuyện với thái hậu.

“— Ai gia không có chuyện gì lớn, hà tất làm kinh động hoàng đế.”

“Mẫu hậu thân thể là quan trọng nhất, nếu có gì không ổn, đó chính là nhi thần bất hiếu.”

Thái hậu thấy ta bước vào, mí mắt cũng không nhấc lên.

“Ngươi quốc sự bận rộn, ai gia sao trách ngươi được, chỉ hận có vài người chậm trễ.”

Ta chậm rãi hành lễ:

“Nương nương vạn an, thần thiếp vừa hỏi thái y rồi, nói rằng nương nương chỉ cần tĩnh dưỡng là sẽ tốt lên, bệ hạ không cần lo lắng.”

Hoàng đế lộ ra nụ cười an tâm.

“Nếu đã vậy, trẫm yên tâm rồi. Hoàng hậu, nàng thay trẫm chăm sóc mẫu hậu cho tốt—”

Ta lắc đầu.

“Thần thiếp sao sánh được với tấm lòng hiếu thuận của bệ hạ, chỉ có thể ở bên hỗ trợ mà thôi.”

Hoàng đế nhíu mày.

“Phu thê chúng ta là một thể, nào có chuyện sánh hay không sánh.”

Ta bỗng hiểu ra.

“Thì ra là vậy, vậy thần thiếp sẽ thay bệ hạ ở đây hầu hạ nương nương.”

Hoàng đế nói thêm vài câu tốt đẹp, rồi lấy cớ xử lý quốc sự mà rời đi.

Biểu tình của thái hậu sau khi hoàng đế ra cửa lập tức trầm xuống.

“Bây giờ ai gia già rồi, sai khiến một người cũng không sai khiến nổi nữa.”

Ta vẫn đứng nguyên tại chỗ không động.

Cho đến khi cung nhân bưng lên một bát thuốc.

“Nương nương.”

Ta nghĩ một chút, cuối cùng vẫn bưng bát thuốc, đi đến trước giường thái hậu.

Bà ta nửa nhắm mắt.

“Trước đây tiên hoàng hậu đều quỳ dâng thuốc.”

Ta đưa tay kéo một cái đệm mềm bên giường bà ta, thuận thế ngồi xuống.

Ma ma bên cạnh há miệng định nói gì đó, nhưng lại bị khí thế ngang tàng của ta dọa im.

Thái hậu nhắm mắt, không thấy rõ ta rốt cuộc làm gì, chỉ thấy thân người ta thấp xuống, rất hài lòng.

“Cũng được, ngươi cứ— a—!”

Ta đau lòng kêu lên:

“Bị bỏng rồi sao? Nương nương, có bị bỏng không?”

Ai uống thuốc nóng thế này, rõ ràng là muốn cho ta một màn ra oai phủ đầu.

Nhưng ta cưỡi ngựa rất giỏi, cứ thế xuống ngựa cứng rắn.

Bà ta tức đến mức bật dậy ngồi thẳng.

“Ngươi! Ngươi cái đồ bất trung bất hiếu—”

“Bổn cung bất hiếu thì chính là hoàng đế bất hiếu. Người đâu, đi nói với hoàng đế, thái hậu nương nương sau khi bệ hạ rời đi đã mắng bệ hạ bất hiếu, mau mời hoàng đế đến cùng bổn cung thỉnh tội.”

Hoàng đế còn chưa đi xa, lại quay trở lại.

Trên mặt thái hậu lộ vẻ khó xử.

“Hoàng đế, ai gia—”

Trên mặt hắn thoáng có vẻ không kiên nhẫn.

“Thái hậu thân thể rốt cuộc thế nào?”

Thái y ấp úng:

“Tĩnh dưỡng là được.”

Tức là không có bệnh.

Hoàng đế im lặng một lúc.

“Nương nương thân thể không tốt thì đừng để quá nhiều người qua lại, bản thân cũng nên giữ gìn, đừng nổi giận. Tiền triều chính vụ bận rộn, nhi tử cũng có lúc không thể chăm sóc chu toàn.”

Mặt thái hậu đỏ bừng.

“Hoàng hậu chuyện gì cũng phải báo với hoàng đế.”

Ta không để ý đến bà ta, quay sang thái y.

“Nếu nương nương thân thể không tốt, ăn uống nhất định phải thanh đạm. Đi nói với Ngự thiện phòng, cứ nói thái y dặn, mấy tháng này trước hết chỉ cháo trắng rau xanh điều dưỡng thân thể cho nương nương, đừng cứ dâng cá lớn thịt nhiều.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)