Chương 4 - Kẻ Giả Heo Ăn Thịt Hổ
“Một con phượng hoàng tốt đẹp, cứ nhất định phải nhốt chung lồng với một đám gà đất. Sớm muộn gì cũng nghẹn chết.”
Ông liếc ta một cái.
“Ngươi đã nghẹn đủ lâu rồi.”
Ta im lặng.
Đúng vậy.
Đủ lâu rồi.
Lâu đến mức chính ta cũng sắp quên mất, hóa ra ta cũng biết bay.
“Mấy năm nay, ủy khuất cho ngươi rồi.”
Mạc lão thở dài, giọng thấp xuống.
“Tuổi còn nhỏ mà phải tự mình mò mẫm tu luyện đến bước này, ngay cả một người để nói chuyện cũng không có. Nhìn bọn họ xem mấy thứ chẳng ra gì như bảo bối, hết lần này đến lần khác nhét cho thằng nhóc ngoại tộc kia, trong lòng ngươi khó chịu lắm đúng không?”
Ta lắc đầu, khẽ cười:
“Đã quen rồi.”
Khó chịu, đương nhiên từng có.
Nhưng thất vọng lặp đi lặp lại quá nhiều lần, trái tim cũng lạnh dần, tê dại dần.
Bây giờ chỉ còn lại bình tĩnh.
“Không nhắc nữa, không nhắc nữa.”
Mạc lão xua tay.
“Đi cũng tốt. Biển rộng mặc cá nhảy, trời cao mặc chim bay. Cái ao nhỏ Thanh Huyền Tông này, nuôi không nổi con rồng như ngươi.”
Ta trịnh trọng cúi người hành lễ với Mạc lão.
Không phải thiếu tông chủ hành lễ với trưởng lão.
Cũng không phải đệ tử hành lễ với người hầu.
Mà là một vãn bối, chân thành bái biệt vị trưởng bối duy nhất đã cho ta hơi ấm suốt những năm qua.
“Mạc lão, bảo trọng.”
“Đi đi.”
Mạc lão không nhìn ta, chỉ phất tay, tiếp tục lau giá sách của ông.
“Thế giới bên ngoài rộng lắm, cũng xấu xa lắm. Tự mình cẩn thận hơn.”
Ta gật đầu, xoay người đi ra ngoài.
Đi đến cửa, ta lại dừng chân, quay đầu nhìn một lần.
Mạc lão vẫn quay lưng về phía ta, thân hình còng xuống, chuyên tâm lau những cuốn cổ tịch phủ đầy bụi.
Trong ánh sáng mờ tối, bóng lưng ông trông cô độc lại nhỏ bé.
Nhưng ta biết.
Trong Tàng Kinh Các này, cất giấu người thông thấu nhất của cả Thanh Huyền Tông.
Ta hít sâu một hơi, không dừng lại nữa, sải bước vượt qua ngưỡng cửa Tàng Kinh Các.
6
Không khí dưới núi tự do hơn trên núi nhiều.
Ngay cả mùi bụi cũng có chút tươi mới.
Ta tìm một quán mì ở đầu phố Thanh Thạch Trấn.
Vừa định ngồi xuống gọi một bát dương xuân mì, đã nghe thấy một trận náo loạn gà bay chó sủa.
Cách đó không xa, một người bán kẹo hồ lô bị người ta đâm ngã cả người lẫn giá.
Những quả sơn tra đỏ rực lăn đầy đất.
Một tráng hán toàn thân đầy máu lảo đảo bò chạy qua trước mặt ta.
Đuổi sát phía sau hắn là một thanh niên mặc hắc bào lòe loẹt viền vàng.
Trong tay hắn cầm một thanh loan đao có tạo hình khoa trương, lưỡi đao vẫn còn nhỏ máu.
“Thiết Nô! Ngươi chạy nữa thử xem!”
Thanh niên vừa đuổi vừa mắng, giọng chói tai sắc nhọn.
“Dám trộm đồ của Vạn Ma Quật bọn ta, còn muốn sống sao? Hôm nay bổn thiếu chủ không băm ngươi ra cho chó ăn thì không xong!”
Lại là ân oán tông môn.
Ta lắc đầu, dời ánh mắt về tấm thực đơn của quán mì.
Vừa mới thoát khỏi một vũng bùn, ta chẳng có hứng nhảy vào một vũng khác.
Loại chuyện bao đồng này, ai thích quản thì quản.
“Ông chủ, một bát mì, cho nhiều hành.”
“Có ngay!”
Thế nhưng tráng hán tên Thiết Nô kia đúng là không biết sống chết.
Hắn lại lảo đảo chạy thẳng về phía ta.
Hắn chạy không nổi nữa, chân mềm nhũn, “bịch” một tiếng ngã ngay bên chân ta, bắn bùn lên ống quần ta.
Ta nhíu mày.
Hắc bào thiếu chủ cũng đuổi tới, giơ loan đao lên, cười dữ tợn rồi đâm xuống giữa lưng người dưới đất.
Ta vốn đã chuẩn bị nhấc chân tránh ra.
Nhưng đúng khoảnh khắc đó, miếng lệnh bài đen Mạc lão đưa trong ngực ta đột nhiên hơi nóng lên.
Một luồng khí tức cực kỳ yếu ớt, nhưng lại vô cùng quen thuộc, tỏa ra từ tráng hán tên Thiết Nô đang nằm dưới đất.
Nguồn gốc của khí tức ấy dường như nằm ngay trước ngực mà hắn đang ôm chặt.
Nó cùng nguồn cùng gốc với lệnh bài của Mạc lão.
Trong lòng ta khẽ động.
Loan đao mang theo tiếng gió chém xuống.