Chương 18 - Kẻ Đứng Sau Đứa Trẻ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hóa ra bọn họ không phải bột phát làm liều. Từ khoảnh khắc An An chào đời, tôi đã nằm trong cái bẫy của họ.

Lâm Mai chống gậy, môi trắng bệch: “Tôi chỉ muốn cho Hạ Bình về nhà. Tôi không định hại ai cả.”

Tôi nhìn bà ta: “Không định hại ai? Bà bảo Vương Xảo Trân gửi trát hầu tòa đến nhà tôi. Bà xúi bà ta cắn chết con trai tôi. Bà tước đoạt danh phận của thằng bé, rồi lại bắt nó phải gánh một món nợ. Thế này mà còn không phải là hại người?”

Lâm Mai bỗng quay sang Hạ Bình: “Hạ Bình, cháu nói một câu đi. Bà nội làm thế này đều là vì cháu mà.”

Hạ Bình đứng bên cửa sổ, tay vẫn nắm chặt bức ảnh đầy tháng. Nó từ từ ngẩng lên:

“Vì cháu? Vậy tại sao bà lại bắt cháu dùng giấy chứng sinh của em trai? Tại sao không làm giấy tờ mang tên cháu? Tại sao từ đầu đến cuối mọi người chỉ quan tâm đến căn nhà, mà chưa từng hỏi bao năm qua cháu sống thế nào?”

Lâm Mai á khẩu.

Hạ Bình tiếp tục: “Lúc bà ngoại cháu ốm nặng, cháu đã gọi điện cho bà. Bà bảo nhà họ Hạ không nuôi con rơi rớt bên ngoài. Bây giờ dỡ nhà tổ, bà lại bảo cháu là cháu đích tôn nhà họ Hạ. Bà nội, thứ bà cần không phải là cháu. Thứ bà cần là một căn nhà.”

Lâm Mai như bị lột trần lớp da cuối cùng. Bà ta chỉ tay vào Tống Uyển: “Thế thì cũng tại mẹ mày! Nếu ngày xưa nó không bám riết lấy Tuấn, thì làm gì có cơ sự hôm nay?”

Nước mắt Tống Uyển tuôn trào: “Tôi không hề bám lấy anh ta. Là anh ta lừa tôi sẽ kết hôn. Sau đó bà lấy bệnh tình của mẹ tôi ra uy hiếp tôi. Bà bảo nếu tôi không đi, bà sẽ bắt bệnh viện cắt giường bệnh của bà ấy.”

Hạ Tuấn ngỡ ngàng nhìn Lâm Mai: “Mẹ?”

Lâm Mai né tránh ánh mắt anh ta.

Khoảnh khắc đó, sự chấn động trên mặt Hạ Tuấn không giống như đang diễn. Nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa. Bất luận năm xưa anh ta biết được bao nhiêu, sau này anh ta vẫn chọn cách im lặng.

Cảnh sát niêm phong toàn bộ tài liệu trong hộp sắt.

Khi tôi ôm bé An An xuống lầu, trời đã tối. Ngoài cửa nhà tổ có mấy người hàng xóm đứng xem náo nhiệt. Họ chỉ chỏ bàn tán về tôi.

Có người xì xào: “Đây là bà vợ hiện tại của Hạ Tuấn đấy. Nghe bảo vì chuyện đền bù mà làm ầm ĩ với đứa con riêng.”

Tôi dừng bước. Lời đồn bao giờ cũng chạy nhanh hơn sự thật. Nhưng lần này, tôi không muốn nhẫn nhịn nữa.

Tôi quay lại nhìn mấy người đó: “Không phải tôi làm ầm ĩ. Là có người ăn cắp danh phận con trai tôi. Nếu mọi người cũng muốn làm chứng cho bà ta, lát nữa cảnh sát lấy lời khai nhớ nói cho rõ ràng nhé.”

Đám người lập tức câm bặt.

Tôi ngồi vào xe, vừa đặt An An cẩn thận thì điện thoại báo có một tin nhắn lạ.

Tin nhắn chỉ có một câu:

*”Muốn con trai cô nhập hộ khẩu suôn sẻ, mười giờ tối nay, một mình đến tòa nhà cũ của Bệnh viện Phụ sản.”*

Bên dưới đính kèm một bức ảnh.

Trong ảnh là một cuốn sổ hộ khẩu thật. Dưới trang chủ hộ có kẹp một chiếc vòng đeo tay của trẻ sơ sinh.

Trên chiếc vòng tay ghi chữ: **Hạ An An**.

**15**

Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đó, máu nóng bốc thẳng lên não.

Chiếc vòng đeo tay đó là do bệnh viện đeo cho An An vào ngày thằng bé chào đời. Sau khi xuất viện, tôi tìm mãi không thấy. Lúc đó Lâm Mai bảo chắc y tá đã thu lại rồi.

Nhưng bây giờ, nó lại xuất hiện trong một tin nhắn nặc danh.

Hạ Tuấn ngồi ghế trước, quay đầu lại thấy sắc mặt tôi không ổn: “Có chuyện gì vậy?”

Tôi cất điện thoại đi: “Không liên quan đến anh.”

Anh ta vươn tay định cầm lấy điện thoại của tôi.

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: “Hạ Tuấn, anh mà chạm vào một cái nữa, em báo cảnh sát ngay bây giờ bảo anh cướp bằng chứng đấy.”

Tay anh ta khựng lại giữa không trung.

Tôi không hề tỏ ra cứng cỏi một cách mù quáng. Tôi đã chuyển tiếp tin nhắn đó cho viên cảnh sát phụ trách lúc nãy.

Cảnh sát gọi lại ngay: “Đừng đi một mình. Chúng tôi sẽ bố trí người.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)