Chương 9 - Kẻ Đánh Cắp Danh Dự
Trong đầu tôi chợt hiện lên hình ảnh thanh niên mặc hoodie không đeo thẻ ngày hôm đó. Hóa ra anh ta là cộng sự của Giám đốc Cố ở công ty mới. Buổi đề xuất hôm đó, thực chất là anh ta đang khảo sát tôi.
Tôi cho bản offer vào túi, ôm thùng đồ bước ra ngoài. Đi ngang qua máy hủy tài liệu ở hành lang, tôi dừng lại.
Tôi lấy từ trong túi ra bản phương án in bị vò nát. Nếp gấp trên giấy vẫn còn đó, như một vết sẹo xấu xí. Tôi đưa tờ giấy vào khe máy, ngón tay khựng lại một giây, rồi nhấn nút khởi động.
Trong tiếng vù vù, những mẩu giấy vụn bay tứ tung. Tôi không quay đầu lại, bước thẳng vào thang máy.
Một tuần sau, tôi ôm thùng đồ bước vào văn phòng công ty mới.
“Tô Niệm, chỗ ngồi của cô cạnh cửa sổ, ánh sáng rất tốt.” Giám đốc Cố chỉ về góc phòng.
“Cảm ơn Giám đốc Cố, tôi có thể tiếp nhận dự án mới ngay hôm nay.” Tôi đặt thùng đồ xuống.
“Không vội, cứ làm quen môi trường trước đã. Chúng tôi không nuôi kẻ rỗi hơi, cũng không cướp công của ai.” Giám đốc Cố mỉm cười.
Tôi lấy từ đáy thùng ra một chiếc khung ảnh nhỏ tối giản. Trong khung là chiếc USB bị dính vệt cà phê đã được lau sạch. Tôi đặt nó trang trọng cạnh màn hình máy tính.
Giám đốc Cố cầm ly cà phê đi ngang qua liếc nhìn chiếc khung ảnh. “Cái USB này hỏng rồi nhỉ?”
“Hỏng rồi, nhưng nó giúp tôi ghi nhớ một bài học.” Tôi nhìn chiếc khung.
“Tại đội ngũ này, không ai có thể chạm vào tác phẩm của cô.”
Giám đốc Cố lặp lại câu nói trong mẩu giấy.
“Tôi cũng sẽ tự bảo vệ được nó.” Tôi khẽ đáp lại chiếc USB trong khung ảnh.
Ánh nắng ba giờ chiều xuyên qua rèm sáo, những vệt sáng kẻ sọc rơi đúng lên chiếc thẻ nhân viên mới của tôi.
Tô Niệm – Thiết kế cao cấp.