Chương 1 - Kẻ Bị Đày Đọa
Để cứu gia tộc, tôi bị ép phải liên hôn với Bùi Tẫn.
Ngay ngày đầu tiên kết hôn, anh ta đã đặt ra một quy tắc dành cho cô em thanh mai trúc mã Khương Kỳ:
Chỉ cần Khương Kỳ phạm lỗi, người bị phạt nhất định phải là tôi.
Anh ta nói Khương Kỳ tâm tư đơn thuần, chỉ khi tận mắt nhìn thấy tôi chịu khổ, cô ta mới biết áy náy mà trưởng thành.
Khương Kỳ đến câu lạc bộ tìm trai bao, cả đêm không về, Bùi Tẫn sai người ném tôi xuống hồ băng giữa mùa đông.
Mãi đến khi Khương Kỳ sợ đến mức thề rằng sau này sẽ không bao giờ đi nữa, anh ta mới cho người vớt tôi lên.
Khương Kỳ đến sòng bạc thua ba mươi triệu, Bùi Tẫn sai người cắt ngón út bên tay trái của tôi ngay trước mặt cô ta.
Máu bắn đầy mặt Khương Kỳ, cô ta suy sụp gào thét, lúc ấy Bùi Tẫn mới hài lòng mỉm cười.
Tôi làm công cụ chuyên dụng cho Khương Kỳ suốt ba năm trời.
Cho đến hôm nay, Khương Kỳ đụng vào ma túy.
Bùi Tẫn tìm người giả làm kẻ buôn ma túy, ném ra một ống chất lỏng đục ngầu.
“Tiêm cho cô ta, để Kỳ Kỳ tận mắt nhìn xem thế nào gọi là sống không bằng chết.”
Nhưng anh ta không biết thứ được bơm ra khỏi ống tiêm lại là ma túy thật có độ tinh khiết cực cao, đủ để lấy mạng người.
Bùi Tẫn, công cụ dù có tiện dụng đến đâu cũng sẽ có ngày hỏng.
Lần này, anh hài lòng chưa?
……
Chương 1
Mũi kim không chút nương tay đâm vào tĩnh mạch trên cánh tay tôi.
Tứ chi tôi bắt đầu co giật dữ dội ngoài tầm kiểm soát.
Khương Kỳ sợ hãi liên tục lùi về phía sau.
Cô ta bịt tai hét lên, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.
“Chị dâu! Chị dâu, chị bị sao vậy!”
Cô ta liều mạng đẩy tên buôn ma túy giả đứng bên cạnh.
“Cút đi! Đừng động vào chị dâu tôi!”
Bùi Tẫn túm tóc Khương Kỳ, giữ chặt cô ta tại chỗ.
“Im miệng, không được quay đầu.”
“Đây chính là kết cục của việc đụng vào ma túy.”
“Mỗi chút đau đớn cô ấy đang chịu bây giờ đều là trả nợ thay em.”
Tôi cuộn người dưới đất, dạ dày cuộn trào dữ dội.
Một ngụm bọt trắng lẫn máu trào thẳng ra khóe miệng, tụ thành một vũng trên sàn.
Sắc mặt vệ sĩ đứng bên cạnh lập tức thay đổi.
Anh ta bước nhanh tới, chỉ vào tôi đang nằm dưới đất, giọng run lên.
“Tổng giám đốc Bùi, tình hình không ổn!”
“Phu nhân nôn ra máu rồi! Phản ứng này… phản ứng này giống như đã dùng hàng thật!”
Bùi Tẫn đến mí mắt cũng không buồn nâng lên.
Anh ta nhấc chân mang đôi giày da đặt may riêng, đá tên vệ sĩ ngã lăn xuống đất.
“Đừng có ở đây làm quá lên.”
“Thứ tôi sai người chuẩn bị là nước muối sinh lý, chẳng lẽ tôi còn không biết?”
“Hứa Niệm muốn khiến Kỳ Kỳ áy náy, đến cả trò khổ nhục kế cắn rách lưỡi để nôn máu cũng dùng rồi.”
“Ai dám phá hỏng bài học tôi chuẩn bị cho Kỳ Kỳ thì ngày mai cút khỏi nhà họ Bùi.”
Tên vệ sĩ ôm bụng, mặt trắng bệch lùi sang một bên, không dám lên tiếng nữa.
Phổi tôi như bị nhét đầy những mảnh thủy tinh vỡ.
Mỗi lần hít thở đều kéo theo cơn đau xé toạc.
Tôi khó nhọc đưa bàn tay đầy mồ hôi lạnh và bụi bẩn ra.
Các ngón tay siết chặt lấy mép giày da của Bùi Tẫn.
Móng tay cào lên lớp da đắt tiền, để lại những vệt trắng sâu hoắm.
Tôi liên tục nôn ra từng ngụm máu lớn, cổ họng phát ra tiếng rít như chiếc ống bễ đã thủng.
“Cứu… cứu…”
Bùi Tẫn cúi đầu, từ trên cao nhìn xuống tôi.
Trong ánh mắt anh ta chỉ có chán ghét và lạnh lùng.
“Hứa Niệm, diễn xuất của cô càng ngày càng xuất sắc rồi đấy.”
“Nhưng diễn quá đà thì chẳng còn thú vị nữa.”
Anh ta nhấc chân, không chút lưu tình đá tay tôi ra.
Tay trái tôi đập mạnh xuống đất, vết cụt nơi thiếu mất ngón út truyền đến cơn đau âm ỉ thấu tận tim.
Bùi Tẫn cởi áo vest, khoác lên người Khương Kỳ đang run rẩy.
Anh ta ôm lấy vai cô ta, giọng nói lập tức trở nên dịu dàng.
“Đi thôi, Kỳ Kỳ.”
“Bài học hôm nay kết thúc rồi, sau này đừng đụng vào mấy thứ bẩn thỉu đó nữa.”
“Còn cô ta, cứ để cô ta ở đây suy ngẫm cho kỹ cái tật thích diễn của mình.”
Khương Kỳ vừa khóc vừa được Bùi Tẫn nửa ôm nửa dìu ra ngoài.
Cô ta quay đầu nhìn tôi một cái, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.
“Nhưng chị dâu…”
“Không chết được đâu. Mạng cô ta cứng lắm.” Bùi Tẫn thản nhiên ngắt lời.
Cánh cửa sắt nặng nề được kéo ra rồi đóng sầm lại.
Tiếng khóa cửa vang vọng trong nhà kho trống rỗng.
Nhà kho chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Độc tố bắt đầu điên cuồng cắn xé nội tạng tôi.
Tôi lặng lẽ nằm trong vũng máu do chính mình nôn ra, không còn vùng vẫy nữa.
Chương 2
Trong bóng tối, ô cửa sổ thông gió trên cao đột nhiên vang lên tiếng kính vỡ.
Một sợi dây thừng thô ráp trượt xuống dọc theo bức tường.
Quản gia già còng lưng, khó nhọc men theo dây trượt vào trong nhà kho.
Khi tiếp đất, ông bị trẹo chân, nhưng chẳng màng đến đau đớn, vừa bò vừa lăn chạy tới bên cạnh tôi.
“Phu nhân! Phu nhân, cô tỉnh lại đi!”
Bàn tay run rẩy của quản gia già chạm vào động mạch cổ tôi.
Sắc mặt ông lập tức trắng bệch.
Ông run tay lấy điện thoại trong ngực ra, bấm số cấp cứu.
“A lô! Trung tâm cấp cứu phải không!”
“Nhà kho số ba ở bến cảng bỏ hoang phía nam thành phố! Mau cho xe cấp cứu tới!”
“Mang theo thuốc giải độc đặc hiệu! Bệnh nhân bị tiêm ma túy có độ tinh khiết cao, tim sắp ngừng đập rồi!”
Đầu dây bên kia vang lên giọng hỏi dồn dập của nhân viên điều phối.
Quản gia già đang định nói rõ hơn về các triệu chứng.
Một tiếng “ầm” cực lớn vang lên.
Cánh cửa sắt đang đóng chặt bị người bên ngoài đạp tung.
Ánh đèn pha chói mắt lập tức chiếu vào.
Bùi Tẫn quay trở lại, trong tay cầm một cây gậy đánh golf.
Anh ta sải bước đến trước mặt quản gia già, vung gậy lên.
Hung hăng đập thẳng vào chiếc điện thoại trong tay ông.
Màn hình điện thoại lập tức vỡ nát, linh kiện bắn tung tóe khắp nơi.
Cuộc gọi đột ngột bị ngắt.
Bùi Tẫn lạnh lùng nhìn quản gia già.
“Ai cho ông lá gan xen vào chuyện của tôi trên địa bàn của tôi?”
Quản gia già quỳ phịch xuống đất.
Ông ôm chặt lấy chân Bùi Tẫn, nước mắt già nua chảy ròng ròng.
“Tổng giám đốc Bùi! Phu nhân thật sự không ổn rồi!”
“Máu cô ấy nôn ra đã chuyển sang màu đen! Tim cũng bắt đầu suy rồi!”
“Nếu không gọi xe cấp cứu, cô ấy thật sự sẽ chết!”
Bùi Tẫn bật cười khinh miệt.
Anh ta dùng gậy golf chỉ vào tôi nằm dưới đất, giọng điệu đầy vẻ ngạo mạn như thể mình hoàn toàn có lý.
“Chú Vương, ông già rồi, mắt cũng kém.”
“Cô ta chẳng qua vẫn giống những lần trước, diễn trò để lấy lòng thương hại thôi.”
“Một ống nước muối sinh lý mà cũng chết được à? Cô ta tưởng mình làm bằng giấy sao?”
“Tổng giám đốc Bùi!” Quản gia già dập đầu xuống nền xi măng, phát ra từng tiếng cốp cốp.
“Đó không phải nước muối sinh lý! Tên buôn ma túy giả kia đã bị người ta mua chuộc!”
“Chính mắt tôi nhìn thấy hắn đổi hàng thật vào trong đó!”
“Tôi cầu xin cậu, cứu phu nhân đi!”
Nụ cười trên mặt Bùi Tẫn hoàn toàn biến mất.
Anh ta hơi nheo mắt, ánh mắt trở nên vô cùng nguy hiểm.
“Để giúp cô ta nói dối cho trót, ông đến loại chuyện hoang đường này cũng bịa ra được.”
“Xem ra nhà họ Hứa cho ông không ít lợi ích.”
Bùi Tẫn đá tay quản gia già ra, quay đầu nhìn đám vệ sĩ ngoài cửa.
“Lôi ông ta ra ngoài.”
“Nhốt vào tầng hầm, không có lệnh của tôi, không ai được phép mang cơm cho ông ta.”
Hai tên vệ sĩ lực lưỡng xông vào.
Mỗi người giữ một bên cánh tay quản gia già, cưỡng ép lôi ông ra ngoài.
Hai chân quản gia già đạp loạn, tuyệt vọng hét về phía Bùi Tẫn.
“Bùi Tẫn! Cậu sẽ hối hận!”
“Cậu tự tay giết chết phu nhân! Cậu sẽ gặp báo ứng!”
Bùi Tẫn quay lưng về phía ông, ngay cả đầu cũng không quay lại.
“Bịt miệng ông ta lại, ồn quá.”
Cửa nhà kho một lần nữa đóng lại.
Xung quanh lại chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Màn hình điện thoại vỡ nát dưới đất chớp sáng hai lần rồi hoàn toàn tối đen.
Đó là nguồn sáng cuối cùng trong nhà kho này.
Tôi nằm trên nền đất lạnh giá, đã không còn cảm nhận được sự tồn tại của tứ chi.
Cơn đau dữ dội trong nội tạng dần trở nên tê dại.
Tôi không run rẩy, cũng không rơi nước mắt.
Ba năm trước, lúc vùng vẫy trong hồ băng, tôi từng khóc.
Lúc bị cắt ngón út, tôi từng cầu xin.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy mệt.
Tôi mặc cho nhiệt độ cơ thể từng chút một mất đi, ngay cả hơi thở cũng dần yếu ớt.
Bùi Tẫn, anh nói đúng.
Công cụ không thể bị dùng đến hỏng.
Công cụ chỉ có thể bị loại bỏ.
Chương 3
Độc tố hoàn toàn xâm nhập vào tim phổi tôi.
Lồng ngực tôi vang lên những tiếng thở dốc dữ dội như một chiếc ống bễ thủng.
Mỗi lần hít vào đều giống như đang nuốt lưỡi dao.
Tầm nhìn bắt đầu tan rã, mọi thứ xung quanh đều phủ một tầng sương xám.
Đúng lúc ấy, trong góc đột nhiên lóe lên một điểm sáng yếu ớt.
Là chiếc đồng hồ thông minh đã bị đứt dây, bị vứt trong góc của tôi.
Trên màn hình nhấp nháy tên Khương Kỳ.
Tôi dùng chút sức lực cuối cùng, kéo những ngón tay dính đầy máu trên mặt sàn.
Từng chút.
Từng chút một.
Cuối cùng cũng chạm được vào màn hình, vuốt nút nhận cuộc gọi.
Trong loa lập tức vang lên tiếng Khương Kỳ khóc đến suy sụp.
“Chị dâu… chị nghe điện thoại rồi… chị không sao đúng không…”
“Em sợ lắm… em thật sự không dám nữa…”
“Chị nhận lỗi với anh Tẫn đi, bảo anh ấy thả chị ra được không…”
Tôi hé miệng, trong cổ họng chỉ có thể phát ra những hơi thở yếu ớt.
“Khương Kỳ…”
Đầu dây bên kia đột nhiên vang lên một loạt tiếng bước chân hỗn loạn.
Ngay sau đó là giọng nói lạnh lùng của Bùi Tẫn.
“Đưa điện thoại cho anh.”
Trong loa đồng hồ vang lên lời cảnh cáo thiếu kiên nhẫn của Bùi Tẫn.
“Hứa Niệm, cô vẫn chưa diễn đủ à?”
“Lập tức thôi giả chết.”
“Nếu cô còn dám dùng cái giọng nửa sống nửa chết này dọa Kỳ Kỳ, ngày mai tôi sẽ cắt đứt dòng vốn của nhà họ Hứa.”
“Để thằng anh vô dụng của cô ra đường ăn xin.”
Tôi không còn sức trả lời anh ta.
Đúng lúc ấy, nhân viên điều phối của trung tâm cấp cứu dựa vào lịch sử cuộc gọi khẩn cấp trước đó của quản gia già, cưỡng chế kết nối vào kênh liên lạc của chiếc đồng hồ.
Một giọng nữ lo lắng át cả giọng Bùi Tẫn.
“Có phải người nhà của chủ máy vừa gọi cấp cứu không!”
“Xin hãy lập tức xác nhận tình trạng bệnh nhân! Cuộc gọi cấp cứu vừa bị ngắt phù hợp với biểu hiện tử vong do ma túy có độ tinh khiết cao!”
“Chúng tôi đã định vị được tọa độ chiếc đồng hồ, xe cấp cứu đang đến hiện trường!”
“Người nhà nhất định phải giữ đường thở của bệnh nhân thông thoáng!”
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
Sau đó, Bùi Tẫn bật ra một tiếng cười khẩy đầy châm chọc.
“Hứa Niệm, cô giỏi lên rồi đấy.”
“Đến cả người của trung tâm cấp cứu cũng mua chuộc được để diễn cùng cô?”
“Tử vong vì ma túy có độ tinh khiết cao? Cô tưởng tôi là trẻ lên ba à!”
Nhân viên điều phối cuống lên, giọng lập tức cao hơn.
“Thưa anh! Xin anh đừng lấy tính mạng con người ra đùa! Bệnh nhân bây giờ có thể chết não bất cứ lúc nào!”
“Im miệng.” Bùi Tẫn ngạo mạn ngắt lời cô ấy.
“Mạng cô ta rẻ lắm, không chết được đâu.”
“Hứa Niệm, tôi cảnh cáo cô lần cuối, đừng tiếp tục thách thức giới hạn của tôi.”
Tút——
Bùi Tẫn trực tiếp cúp máy.
Không chỉ vậy, anh ta còn cưỡng chế hủy tài khoản chính được liên kết với chiếc đồng hồ từ hệ thống quản lý.
Màn hình đồng hồ chớp lên một cái rồi hoàn toàn mất ánh sáng.
Khe hở cuối cùng nối tôi với thế giới bên ngoài đã bị anh ta hàn kín hoàn toàn.
Tôi nhìn màn hình tối đen ấy.
Khóe môi hiện lên một nụ cười thê lương cực nhạt.
Không cần chịu phạt thay Khương Kỳ nữa.
Không cần chịu đựng nỗi đau mất ngón tay nữa.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng