Chương 7 - Huyết Khế Của Tân Nương
Hắn mở rộng hai tay, giống một con bạc cuối cùng cũng lộ mặt thật.
“Chọn đi.”
“Hãy để Huyết Nguyệt Thành xem sói hậu Hắc Diễm tham lam đến mức nào.”
Tôi cắn chặt răng, mồ hôi lạnh trượt dọc sống lưng.
Sevian bị vương huyết khế khóa bên ngoài đài xét xử, gạch đá dưới chân hắn đã bị hắn giẫm nứt.
Hắn nhìn chằm chằm tôi, giọng khàn đặc.
“Evelyn, buông tay.”
“Mẫu hồn, ta sẽ thay nàng nuôi dưỡng.”
Lão thân vương lập tức giơ gậy.
“Nếu bệ hạ can thiệp phiên xét xử, vương tự lập tức bị phán là ô nhiễm!”
Đôi mắt đỏ của Sevian gần như rỉ máu.
Tôi nhìn hắn, bỗng mỉm cười.
“Sevian.”
Hắn sững lại.
“Anh tìm tôi ba trăm năm, sẽ không chỉ tìm thấy một người phụ nữ cần anh cứu đâu nhỉ?”
Yết hầu hắn trượt xuống.
Tôi quay đầu nhìn Lucien.
“Trận pháp của Vu tộc coi trọng trao đổi, đúng không?”
Lucien nheo mắt.
“Cô muốn làm gì?”
Tôi nâng tay, trực tiếp đâm vào ngực mình.
Hắc diễm trào ra theo đầu ngón tay, bao lấy sợi mẫu hồn kia, đồng thời bảo vệ hồn chủng trong bụng.
Cơn đau dữ dội khiến trước mắt tôi tối sầm, nhưng tôi không lùi.
Kiếp trước, bọn họ khoét máu tôi, khoét hồn tôi, khoét con tôi.
Kiếp này, không ai có thể lấy bất cứ thứ gì khỏi người tôi nữa.
Tôi dùng máu của mình vẽ phản trận trên đài xét xử.
Không phải trận hiến tế.
Mà là trận đoạt lại.
Mụ già Vu tộc lao ra từ đám đông, sắc mặt trắng bệch.
“Không thể nào!”
“Hắc Diễm đã đứt truyền thừa từ lâu, sao ngươi có thể sửa trận?”
Tôi nhìn bà ta.
“Bởi vì các người dạy quá nhiều.”
Bảy năm ở tháp Bắc, mỗi lần bị cắt máu, mỗi dòng chú văn, mỗi cơn đau, tôi đều nhớ.
Hắc diễm cuộn ngược.
Cơ thể giả vương hậu bị lửa đốt thủng, những đường chú thuật Vu tộc bên trong lần lượt đứt đoạn.
Mẫu hồn của mẹ bị tôi kéo ra khỏi các đường chú thuật, ấn vào giữa trán mình.
Khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy mẹ khóc.
“Eve của mẹ…”
Tôi nhắm mắt lại.
“Đừng khóc, mẹ.”
Sau đó tôi nâng tay, thiêu vỏ xác của giả vương hậu thành tro.
Cả Huyết Nguyệt Thành chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Lucien lùi nửa bước, lần đầu tiên lộ ra vẻ sợ hãi.
Giữa trán tôi sáng lên ánh bạc, hồn chủng trong bụng dưới cũng ổn định trở lại.
Hắc diễm dâng lên sau lưng tôi, hóa thành bóng sói khổng lồ, cúi nhìn cả quảng trường.
Giọng lão thân vương run rẩy.
“Cô ta… cô ta không phải vật chứa.”
Sevian lau máu bên môi, cuối cùng cũng mỉm cười.
Tôi đứng trên đài xét xử, nhìn tất cả mọi người.
“Nghe cho rõ.”
Bóng dáng vương miện hắc diễm ngưng tụ trên đỉnh đầu tôi.
“Tôi không làm vật chứa của bất kỳ ai.”
“Tôi chính là hắc diễm.”
Cổng thành phía xa bỗng mở tung.
Một đội tàn binh người sói xông vào Huyết Nguyệt Thành.
Người dẫn đầu toàn thân đầy máu, trên cổ tay vẫn khóa xích bạc.
Edwin quỳ sụp ở cổng thành, giọng khàn đến gần như không nghe rõ.
“Evelyn, Thập Tam Bảo đến rồi.”
Hắn ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt không còn vọng tưởng, chỉ còn tuyệt vọng.
“Bọn họ mang theo tro cốt của tất cả trẻ em ở tháp Bắc.”
9
Khi quân kỳ của Thập Tam Bảo áp sát bên ngoài Huyết Nguyệt Thành, trời vẫn chưa sáng.
Cuối cánh đồng tuyết toàn là lang kỵ.
Nhiếp chính công tước của vương đình ngồi trên lưng sói trắng dẫn đầu, áo giáp bạc chói mắt.
Sau lưng ông ta là mười hai bảo chủ cùng tụ họp.
Bên yên ngựa của mỗi người đều treo một hũ tro nhỏ.
Tro cốt của những đứa trẻ ở tháp Bắc.
Tôi đứng trên tường thành, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Kiếp trước, tháp Bắc không chỉ giam tôi.
Còn có rất nhiều cô gái giống tôi bị chọn trúng.
Những người không có sói, huyết mạch yếu, gia tộc suy tàn, bị quý tộc mang đi nối mạng, đổi máu, sinh con, rồi âm thầm chết đi.
Tôi luôn tưởng họ đã được chôn cất.
Hóa ra ngay cả tro cốt của họ cũng trở thành con bài để Thập Tam Bảo uy hiếp tôi.
Nhiếp chính công tước ngẩng đầu, giọng nói xuyên qua gió tuyết.
“Evelyn Lorne, giao vương tự Huyết Nguyệt ra đây.”
“Thập Tam Bảo sẽ thừa nhận sự trong sạch của mẫu tộc ngươi và trả lại vong hồn tháp Bắc.”
Sevian đứng bên cạnh tôi, ánh mắt lạnh như muốn đồ thành.
Nhưng Huyết Nguyệt Thành vừa trải qua phiên xét xử, tàn đảng trưởng lão viện vẫn chưa thanh trừ.
Nếu lúc này khai chiến toàn diện, quý tộc trong thành sẽ nhân loạn phản công.
Bọn họ đã tính chuẩn.
Dùng người chết ép tôi cúi đầu.
Edwin quỳ bên trong cổng thành, cổ tay vẫn khóa xích bạc của tháp Bắc.
Đêm qua hắn thật sự đã vào tháp.
Khi đi ra, móng tay hắn gãy hết, lòng bàn tay đầy máu.
Hắn nhìn thấy những dòng chữ tôi khắc trên tường, cũng nhìn thấy tên của những cô gái đã chết kia.
Bây giờ hắn ngẩng đầu nhìn tôi.
“Để tôi đi.”
Tôi nhìn hắn.
Giọng hắn rất thấp.
“Thập Tam Bảo muốn chứng cứ quy thuận của thiếu chủ Hắc Tùng Bảo.”
“Tôi đi nhận tội, giao sổ sách của tháp Bắc ra.”
“Anh sẽ chết.”
“Tôi biết.”