Chương 1 - Huyết Khế Của Tân Nương
Khi tôi tỉnh lại trên tế đàn đính hôn, chiếc đinh bạc đang xuyên qua ngón áp út của tôi.
Cả sảnh đường đầy quý tộc người sói nâng ly chúc mừng, nói rằng thiếu chủ Hắc Tùng Bảo cuối cùng cũng chịu nhận tôi, một cô gái mồ côi không có sói.
Nhưng tôi biết, đây không phải hôn lễ.
Đây là huyết khế đã giam cầm tôi suốt bảy năm ở kiếp trước.
Vị hôn phu của tôi, Edwin, đứng trước tế đàn, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay của em gái tôi, Viola, ngay cả liếc nhìn tôi một cái cũng thấy thừa thãi.
“Evelyn, đừng làm mọi người khó xử.”
Hắn hạ giọng nói.
“Cô không có sói, cũng không có gia tộc. Có thể trở thành vợ tôi, đó là thể diện cuối cùng của cô rồi.”
Kiếp trước, tôi đã tin.
Thế là tôi trở thành cô dâu túi máu của hắn.
Cứ đến ngày mười lăm hằng tháng, hắn lại rạch cổ tay tôi, dùng nguyệt hồn của tôi để trấn áp cơn cuồng hóa của mình, rồi nhốt tôi trong tháp Bắc suốt bảy năm trời.
Cuối cùng, để cứu Viola, hắn đã tự tay đẩy tôi, lúc tôi còn đang mang thai, về phía quân đoàn ma cà rồng.
Còn kiếp này, khi chiếc đinh bạc đâm vào da thịt, tôi không khóc.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn cưới còn chưa khép kín kia, mỉm cười rồi rút nó ra.
Chiếc nhẫn rơi vào chậu nước thánh.
Mặt nước lập tức sôi sục.
Những điều khoản thật sự của hôn khế hiện lên trước mắt tất cả mọi người.
Tân nương Evelyn, tự nguyện hiến máu trong bảy năm.
Sau khi chết, tủy xương, nguyệt hồn và con cháu đều thuộc về Hắc Tùng Bảo.
Cả sảnh đường chết lặng.
Cuối cùng Edwin cũng biến sắc.
Mà sâu trong chậu nước thánh, bóng dáng của một vị sói hậu Hắc Diễm vốn đã tuyệt chủng suốt ba trăm năm hiện lên.
Cũng trong khoảnh khắc ấy, bạo quân ma cà rồng đã ngủ say ba trăm năm ở Huyết Nguyệt Thành mở mắt.
Hắn nói:
“Vương hậu của ta tỉnh rồi.”
“Đi nói với Thập Tam Bảo, ta đến đòi nợ cho nàng.”
1
Khoảnh khắc chậu nước thánh nứt vỡ, tiếng chuông trong cả lễ đường cũng ngừng lại.
Ngọn lửa màu đen ánh vàng bốc lên từ mặt nước.
Nó không đốt khách khứa, cũng không chạm vào người hầu.
Nó chỉ quấn lấy chiếc nhẫn bạc bị tôi rút xuống, từng chút một thiêu ra hôn khế được giấu bên trong.
Nụ cười trên mặt các quý tộc cứng đờ.
Giữa không trung, từng dòng chữ máu hiện lên.
Tân nương Evelyn, tự nguyện hiến máu trong bảy năm.
Sau khi chết, tủy xương, nguyệt hồn và con cháu đều thuộc về Hắc Tùng Bảo.
Không có chúc phúc.
Không có lời thề.
Chỉ có một bản hợp đồng giết mổ khoác áo cưới.
Cuối cùng sắc mặt Edwin cũng thay đổi.
Hắn không đau lòng vì gốc ngón tay tôi vẫn còn đang chảy máu.
Cũng không áy náy vì bảy năm giày vò tôi trong tháp Bắc ở kiếp trước.
Hắn chỉ phát hiện ra bí mật dơ bẩn nhất của Hắc Tùng Bảo đã bị tôi đốt lộ ra ngay trước mặt mọi người.
“Evelyn.”
Hắn buông tay Viola, bước về phía tôi, giọng hạ thật thấp.
“Nhặt nhẫn lên.”
Tôi nhìn bàn tay hắn.
Vết sẹo cũ trên ngón áp út của hắn vẫn còn đó.
Năm mười ba tuổi, tôi bị gai bạc đâm bị thương.
Chính hắn đã cắn rách cổ tay mình, dùng máu sói giúp tôi áp chế độc bạc.
Đêm đó, hắn cõng tôi đi xuyên qua cả rừng thông.
Rõ ràng đau đến mức mặt trắng bệch, vậy mà hắn vẫn mắng tôi:
“Sau này đừng chạy lung tung nữa. Không phải lần nào cũng có người đến cứu cô đâu.”
Tôi từng nghĩ đó chính là tình yêu.
Sau này, cũng chính bàn tay này đã đẩy chiếc đinh bạc vào ngón áp út của tôi.
Cũng chính bàn tay này khóa tôi vào tháp Bắc.
Cũng chính bàn tay này biến tôi từ một người sống thành thuốc của hắn.
Tôi nâng bàn tay vẫn đang nhỏ máu lên, mỉm cười hỏi hắn:
“Thiếu chủ, anh sợ tôi đau, hay sợ thuốc của anh chạy mất?”
Hàm Edwin căng cứng.
Viola lập tức đỏ mắt.
“Chị, sao chị có thể nói anh Edwin như vậy?”
“Anh ấy chăm sóc chị nhiều năm như thế, cho chị ăn, cho chị mặc.”
“Chị không thể vì ghen tị với em mà phá hỏng lễ đính hôn của anh ấy.”
Quen thuộc thật.
Kiếp trước, tôi đã bị bộ dạng này của cô ta lừa đến chết.
Tôi nhìn chuỗi hạt xương trắng trên cổ tay cô ta.
Đó là “di vật” mẹ để lại sau khi mất.
Cô ta khóc nói mình sợ, nên tôi đã nhường cho cô ta.
Sau này, trong bảy năm ở tháp Bắc, đêm nào tôi cũng mơ thấy mẹ đứng ngoài cửa sắt, bảo tôi nhịn thêm một chút.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Đó không phải giấc mơ.
Là chuỗi hạt xương kia đang hút nguyệt hồn của tôi.
“Viola.”
Tôi khẽ nói.
“Em khóc chậm thôi, lớp trang điểm sẽ lem đấy.”
Cô ta cứng người.
Edwin đột ngột siết lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương.
“Đủ rồi.”
Đáy mắt hắn ánh lên màu vàng của sói hóa.
“Hôm nay cô bị tà hỏa ảnh hưởng, tôi không trách cô.”
“Quỳ xuống nhận lỗi, hôn lễ tiếp tục.”
Tôi cúi đầu nhìn tay hắn.
“Buông ra.”
“Evelyn, đừng ép tôi.”
Ngọn hắc diễm trong lồng ngực cuối cùng cũng cuộn trào.
Tôi không giãy giụa, chỉ ngước mắt nhìn hắn.
“Kiếp trước, khi tôi cầu xin anh buông tha cho tôi, anh cũng từng nói câu này.”
Hơi thở Edwin khựng lại.
Tượng thánh sau tế đàn bỗng nứt ra.
Hắc diễm lan từ dưới chân tôi, vượt qua người hầu và khách khứa, chỉ thiêu qua nhẫn bạc, vải trắng và hôn khế.
Từng điều khoản ẩn giấu hiện lên.
Lấy máu trong bảy năm.
Khoét hồn nối mạng.
Quyền sở hữu cơ thể mang thai.
Phong cấm tháp cao.
Chết không được chôn cất.
Có người nôn khan ngay tại chỗ.
Vị trưởng lão chủ lễ mặt xanh mét, giơ quyền trượng lên.
“Huyết mạch hắc diễm sống lại, theo luật cũ của vương đình, phải xử tử tại chỗ!”
Hai tên lang vệ rút kiếm xông tới.
Tôi không lùi.