Chương 6 - Huyền Phượng Nữ Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Về sau, hắn thường sai người đưa đồ đến Ngọc Linh sơn.

Có khi là một hộp điểm tâm trong cung, có khi là một cuốn cổ tịch bản đơn độc, có khi chỉ là một cành hải đường vẫn còn đọng sương.

Trong thư, hắn chưa từng nói lời tình ái gì, chỉ viết ở cuối thư một câu:

“Xuân nhật chậm trôi, nguyện khanh bình an.”

Ta từng cho rằng đó là tâm ý tương thông, nhưng lại không biết hắn bị mẫu hậu uy hiếp, chỉ giả vờ bày ra dáng vẻ một lòng say đắm ta.

Cho đến ngày thành hôn, thi thể Giang Uyển Uyển treo trên xà ngang được khiêng xuống. Hắn ôm nàng ta khóc như một đứa trẻ, khi ấy ta mới biết trong lòng Tiêu Cảnh Triệt chưa từng có nửa phần vị trí dành cho ta.

Trên giường truyền đến giọng nói yếu ớt như sợi tơ.

“Cô cầu xin ngươi, cầu xin ngươi lại đây…”

Hắn khó nhọc nâng một tay lên, ngón tay khô gầy yếu ớt vồ vẫy trong không trung.

“Ta muốn nắm tay ngươi thêm một lần, muốn nói với ngươi rằng, ta từng thật sự có vài phần chân tình và rung động với ngươi…”

Cổ họng ta bỗng như bị thứ gì đó chặn lại.

Đời trước, khi ta bị hắn khoét tim lấy máu, cũng từng vươn tay như vậy, muốn níu lấy vạt áo hắn.

Nhưng hắn đỏ mắt đá văng ta ra, một lòng một dạ tự tay giết ta, báo thù cho người trong lòng của hắn.

Vậy mà lúc này, nhìn bàn tay gầy như xương khô hắn vươn ra, ta lại cảm thấy hốc mắt hơi cay.

“Ngươi còn nhớ mùa xuân năm ấy, dưới gốc hải đường… lần đầu tiên ngươi gặp ta không?”

Ta siết chặt tay trong tay áo.

Nhớ.

Ta đương nhiên nhớ.

Đó là ngày ngu xuẩn nhất, cũng là ngày vui vẻ nhất đời ta.

Ta từng tưởng mình gặp được lương nhân, tưởng từ nay về sau sẽ có người thương tiếc. Tưởng mình là đi gả cho người trong lòng.

“Ta từng có một khoảnh khắc thật lòng thích ngươi…”

Nước mắt Tiêu Cảnh Triệt lại tuôn ra.

“Nhưng Giang Uyển Uyển chết rồi. Ta tưởng là ngươi ép chết nàng ấy. Ta tưởng chỉ cần hận ngươi, trong lòng sẽ không đau đến vậy…”

Tay hắn vẫn giơ giữa không trung.

“Sau khi ngươi chết, mỗi ngày ta đều nói với bản thân rằng ngươi là yêu nữ, ngươi đáng chết. Nhưng mỗi khi nửa đêm tỉnh mộng, ta vẫn nhớ đến dáng vẻ của ngươi dưới tán hải đường.”

Nói đến đây, Tiêu Cảnh Triệt đột nhiên ho dữ dội. Máu đen từ khóe miệng trào ra, bắn lên gối.

Ta nhắm mắt lại, nhưng nước mắt vẫn không nghe lời mà dâng đầy hốc mắt.

Đời trước ta từng yêu hắn, thật lòng thật dạ muốn giúp hắn khôi phục khỏe mạnh, đăng cơ xưng đế, trở thành một minh quân lưu danh muôn thuở.

Nhìn hốc mắt đỏ lên của ta, trong mắt hắn lóe lên một tia hy vọng. Hắn cố chấp vươn tay, muốn chạm vào ta.

Nhưng ta từ trên cao nhìn xuống hắn, hất bàn tay hắn vươn ra.

“Tiêu Cảnh Triệt, ngươi bệnh đến hồ đồ rồi. Bây giờ ngươi nên gọi ta một tiếng mẫu phi.”

Trong ánh mắt bi thương và oán hận vô tận của hắn, ta chậm rãi phủ tay lên bụng mình.

“Ta sẽ là sinh mẫu của thái tử tương lai, còn ngươi chẳng qua chỉ là đứa con bị hoàng thất vứt bỏ…”

Tiêu Cảnh Triệt há miệng, như muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng thể thốt ra lời. Hắn chỉ nhìn ta, nước mắt không ngừng chảy xuống.

“Chỉ Nguyệt, có lẽ ta thật sự đáng chết… Là ta, Tiêu Cảnh Triệt, hai đời trước sau đều phụ ngươi. Ngươi hận ta là điều nên làm…”

Đó là câu cuối cùng hắn nói.

Giọng hắn như gió, tan biến trong tẩm điện hoang tàn này.

Lồng ngực Tiêu Cảnh Triệt không còn phập phồng nữa, nhưng mắt hắn vẫn mở, nhìn về phía ta đang đứng.

Ta đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Qua rất lâu, ta mới chậm rãi vươn tay, phủ lên mí mắt hắn.

Dưới lòng bàn tay là một mảnh lạnh băng.

Nước mắt ta nặng nề rơi xuống người Tiêu Cảnh Triệt.

Ta không chỉ khóc vì hắn.

Ta còn khóc cho tiểu cô nương đời trước từng một lòng cô dũng, ngây thơ trong sáng.

Năm ấy Đông cung xa xa nhìn nhau, có lẽ sự rung động của ta vốn chỉ là một sai lầm.

8

Đêm ta lâm bồn, cả hoàng cung đèn đuốc sáng rực.

Tiêu Diễn canh ngoài phòng sinh như kiến bò trên chảo nóng, từng canh giờ một trôi qua trong thấp thỏm.

Cứ cách một lúc, ông lại thấp giọng hỏi thái y ngoài cửa:

“Quý phi vẫn bình an chứ?”

Đến cuối cùng, ông lại không màng chúng thần liều mạng khuyên can, càng không để ý tổ chế nam tử không được vào phòng sinh đầy máu tanh, trực tiếp xông vào nắm lấy tay ta.

Ta lại không còn sức đáp lại tình thâm ý trọng của ông, chỉ siết chặt ga giường dưới thân, cắn răng sinh con ra.

Huynh muội long phượng thai lần lượt chào đời, tiếng khóc vang dội, bá quan quỳ xuống chúc mừng.

Tiêu Diễn ôm đứa nhỏ hơn, động tác vụng về giống hệt một tiểu tử mới làm cha lần đầu.

Tóc mai của ông đã đen hoàn toàn, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt sáng như đuốc, rõ ràng là dáng vẻ một thiên tử tráng niên ngoài ba mươi.

Vị đế vương lúc tuổi xế chiều vẫn dã tâm bừng bừng ấy, thật sự đã sống lại một đời.

“Giống nàng.”

Ông ôm đứa bé trong lòng, lại nhìn ta, đáy mắt ngập tràn cảm kích.

Ta dựa vào gối, yếu ớt cười một cái, không đáp lời.

Sau khi hai đứa trẻ được nhũ mẫu bế xuống, Tiêu Diễn ngồi bên giường rất lâu. Ông nắm tay ta, dùng ngón cái đeo nhẫn ban chỉ vuốt ve qua lại trên mu bàn tay ta, miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại rằng muốn lập ta làm hậu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)