Chương 3 - Hủy Thẻ Đồng Sở Hữu Và Những Bí Mật Đằng Sau
Số tiền trong chiếc thẻ đồng sở hữu ấy…
Không phải tự nhiên từ trên trời rơi xuống.
Một lúc sau, quản lý Khương quay trở lại.
Trên tay cô ấy có thêm một chồng giấy tờ.
“Chị Trình, bộ phận kiểm soát rủi ro đã phê duyệt.”
“Mời chị ký vào đây.”
Tôi cầm bút lên.
Đúng lúc ngòi bút chạm xuống giấy.
Điện thoại lại rung.
Lần này không phải cuộc gọi bị chặn.
Mà là…
Mã Ngọc Cầm.
Tôi nhấn nghe.
Giọng bà ta gần như hét thẳng vào tai tôi.
“Tri Hạ! Cô đang ở đâu?”
“Tôi đang ở ngoài.”
“Lập tức về ngay cho tôi!”
“Mới nãy Nghiễn Chu nhắn tin nói thẻ của nó không quẹt được nữa!”
Tôi nhìn ô chữ ký trước mặt.
Bình thản ký xuống tên mình.
“Vậy à?”
Mã Ngọc Cầm gần như phát điên.
“Cái gì mà ‘vậy à’?!”
“Nó đang mua đồ ở sân bay thì thanh toán thất bại!”
“Có phải cô động vào thẻ không?”
Tôi ký tiếp trang thứ hai.
“Đúng.”
Đầu dây bên kia im lặng đúng một giây.
Ngay sau đó là tiếng gào thét chói tai hơn nữa.
“Cô bị điên rồi à?!”
“Đó là tiền cứu mạng của Nghiễn Chu bên nước ngoài!”
“Ai cho cô động vào?”
Tôi ký tiếp trang thứ ba.
“Bởi vì phần lớn số tiền đó là của tôi.”
“Của cô với của nó khác nhau chỗ nào?”
“Tiền của vợ chồng thì là tiền chung!”
“Nghiễn Chu ra nước ngoài cũng là vì cái gia đình này!”
“Cô đừng gây chuyện đúng lúc này!”
Quản lý Khương đứng bên cạnh, ánh mắt khẽ lướt qua mặt bàn rồi nhanh chóng dời đi.
Cô ấy rất chuyên nghiệp.
Từ đầu đến cuối không chen vào nửa câu.
Giọng tôi vẫn bình thản.
“Anh ta sang Đức một mình sao?”
Đầu dây bên kia lập tức nghẹn lại.
“Ý cô là gì?”
Tôi nhếch môi.
“Bà tự đi hỏi anh ta đi.”
Mã Ngọc Cầm lập tức lớn giọng hơn.
“Cô đừng có nói năng kỳ quặc!”
“Đàn ông ra ngoài có người chăm sóc chẳng phải chuyện tốt sao?”
Ngòi bút trong tay tôi chợt khựng lại.
Thì ra…
Bà ta biết.
Rất tốt.
Tôi ký nốt trang cuối cùng.
Ngẩng đầu nhìn quản lý Khương.
Cô ấy khẽ gật đầu, thu toàn bộ hồ sơ lại.
Trong điện thoại, Mã Ngọc Cầm vẫn còn đang mắng chửi không ngừng.
“Tôi nói cho cô biết!”
“Lập tức khôi phục cái thẻ đó lại!”
“Rồi chuyển ngay cho Nghiễn Chu năm trăm nghìn tệ!”
“Nó còn phải thuê nhà!”
“Còn phải xây dựng quan hệ!”
“Cô là đàn bà, ôm nhiều tiền như thế để làm gì?”
Tôi bật cười.
Lần đầu tiên từ khi cuộc gọi bắt đầu.
“Đúng vậy.”
“Tôi là phụ nữ.”
“Nhưng số tiền đó là tôi kiếm được.”
“Còn con trai bà…”
Tôi nhìn dòng chữ ‘Đóng tài khoản thành công’ vừa hiện trên màn hình xác nhận.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
“Muốn dùng tiền của tôi để nuôi tình nhân ở Đức.”
“Bà thấy tôi nên đồng ý sao?”
Tôi nhìn dòng người tất bật ngoài lớp cửa kính.
“Bà Mã Ngọc Cầm.”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt.
“Cô… cô vừa gọi tôi là gì?”
Đây là lần đầu tiên tôi gọi thẳng tên bà ta.
Trước đây tôi gọi là mẹ.
Gọi suốt tám năm.
Nhưng bây giờ…
Bà ta không xứng nữa.
Tôi bình thản nói:
“Từ hôm nay trở đi, anh ta muốn tiêu tiền thì tự mình đi kiếm.”
“Còn bà muốn tiêu tiền… cũng đừng tìm tôi nữa.”
Bên kia vang lên tiếng vỡ choang của một chiếc tách trà.
“Phản rồi!”
“Cô đúng là phản thật rồi!”
Tôi không đáp.
Trực tiếp cúp máy.
Tiện tay kéo luôn số của bà ta vào danh chặn.
Đúng lúc ấy, quản lý Khương quay trở lại.
“Chị Trình, yêu cầu đóng tài khoản đã được gửi lên hệ thống.”
“Bây giờ chỉ còn bước cuối cùng.”
“Chị nhập mật khẩu xác nhận là hoàn tất.”
Cô ấy đẩy chiếc máy tính bảng về phía tôi.
Trên màn hình hiển thị rất rõ:
Tài khoản nhận tiền: Trình Tri Hạ
Số tiền chuyển khoản: 2.906.432,17 tệ
Ngón tay tôi dừng lại trên nút xác nhận.
Đúng lúc đó.
Điện thoại rung lên.
Là một số lạ.
Tin nhắn đầu tiên xuất hiện.
“Vợ à, thẻ có chuyện gì vậy?”
Tôi không trả lời.
Ngay lập tức, tin nhắn thứ hai gửi tới.
“Em đừng làm loạn nữa được không? Anh sắp lên máy bay rồi.”
Tin nhắn thứ ba theo sát phía sau.
“Có phải em biết chuyện gì rồi không?”
Tôi nhìn chằm chằm mấy chữ cuối cùng.
Sau đó bình tĩnh nhấn xuống nút xác nhận.
Đóng tài khoản thành công.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Tin nhắn liên tiếp đổ vào như mưa.
“Tri Hạ, em nghe anh giải thích đã!”
“Anh với cô ấy không phải như em nghĩ đâu!”
“Xin em, chuyển lại tiền trước đi!”
Tôi úp màn hình điện thoại xuống bàn.
Quản lý Khương đưa biên lai cho tôi.
“Chị Trình, thủ tục hoàn tất rồi.”
Tôi nhận lấy biên lai, bỏ vào túi xách.
Đúng lúc ấy.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng cãi vã.
Một giọng phụ nữ trẻ tuổi đầy sốt ruột.
“Tôi muốn gặp Trình Tri Hạ!”
“Tôi là nhân viên công ty chồng cô ấy!”
“Cô ấy không thể mang số tiền đó đi được!”
Tôi ngẩng đầu lên.
Qua lớp cửa kính.
Đường Mạn đã tháo kính râm.
Đang bị bảo vệ chặn lại trước khu vực khách VIP.
Chương 4: Kẻ Thứ Ba Tìm Tới Tận Ngân Hàng
Đường Mạn đứng trước cửa khu VIP.
Sắc mặt cô ta còn khó coi hơn cả chiếc áo khoác đen đang mặc.
Bảo vệ ngăn lại.
Nhưng cô ta vẫn cố chen vào.
Quản lý Khương nhìn tôi.
“Chị Trình, có cần gọi cảnh sát không?”
Tôi thong thả cất biên lai vào túi.
“Không cần.”
“Cho cô ta vào đi.”
Quản lý Khương nhíu mày.
“Nhưng cô ấy không phải chủ tài khoản.”
“Không sao.”