Chương 3 - Hủy Hôn Bằng Cách Giảm Cân
Lô Hinh Dao, Lục Kỷ Dư, các người nghĩ tôi vẫn là con bé ngu ngốc để mặc các người giẫm đạp sao?
Cứ đợi đi, màn hay mới chỉ mở đầu.
Tháng sau đúng không? Tôi mong chờ lắm.
3
Còn ba tuần nữa Lô Hinh Dao sẽ về nước, cân nặng của tôi đã giảm xuống còn 82.5kg.
Tuy vẫn còn béo, nhưng đã lờ mờ thấy được đường nét cằm, eo cũng bắt đầu hiện rõ.
Mỗi ngày soi gương, tôi đều nhìn thấy sự thay đổi mới, điều đó càng khiến tôi kiên định tiếp tục.
Chiều hôm đó, tôi đang tập yoga ở nhà thì điện thoại reo lên.
Trên màn hình hiện lên cái tên “Chu Hạo” – anh em thân nhất của Lục Kỷ Dư, cũng từng là một thành viên trong “bộ ba” của chúng tôi.
Tôi do dự một chút rồi vẫn bắt máy: “Alo?”
“Chị Dao! Cuối cùng chị cũng bắt máy rồi!” Giọng Chu Hạo có vẻ rất phấn khích, “Nghe nói chị và Kỷ Dư chia tay à? Thật không vậy?”
“Thật.” Tôi giữ tư thế plank, hơi thở đều đặn.
“Sao lại thế? Hai người chẳng phải đang yên ổn lắm sao? Có phải hiểu lầm gì không?”
Tôi không nhịn được bật cười: “Chu Hạo, cậu gọi cho tôi là để làm người hòa giải cho Lục Kỷ Dư à?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó giọng nhỏ đi: “Chị Dao, em… em nghe được vài chuyện, cảm thấy chị nên biết.”
Tôi đổi bên plank: “Chuyện gì?”
“Kỷ Dư dạo này hay gọi video với một cô gái, em tình cờ thấy một lần, cô ấy trông khá giống chị, nhưng gầy hơn, xinh hơn…” Giọng Chu Hạo càng lúc càng nhỏ, “Hai người họ nói chuyện rất thân mật, Kỷ Dư còn gọi cô ấy là… Dao Dao.”
Tôi khựng lại, ngồi thẳng dậy.
“Em thấy có gì đó không đúng nên muốn nói với chị.” Chu Hạo vội vàng nói, “Chị Dao, em biết em không nên xen vào, nhưng từ nhỏ chúng ta đã cùng lớn lên, em không thể trơ mắt nhìn chị bị lừa.”
Tim tôi trĩu xuống.
Người Chu Hạo thấy chắc chắn là Lô Hinh Dao, cô ta đúng là có vài phần giống tôi, dù sao cũng là cùng cha khác mẹ.
Nhưng điều khiến tôi ghê tởm là, Lục Kỷ Dư lại gọi cô ta là “Dao Dao”.
“Dao Dao” là biệt danh của tôi.
“Cảm ơn vì đã nói với tôi, Chu Hạo.” Tôi chân thành nói, “Nhưng tôi đã quyết định hủy hôn rồi, anh ta ở với ai cũng không liên quan gì đến tôi.”
“Nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì cả.” Tôi cắt ngang, “À này, dạo này cậu vẫn còn chụp ảnh chứ?”
Chu Hạo rõ ràng bị tôi đổi đề tài làm cho ngơ ngác: “Hả? Vẫn chụp, sao thế?”
“Tôi muốn chụp một bộ ảnh, để ghi lại… vài thay đổi.” Tôi nói, “Cậu giúp tôi được không?”
“Đương nhiên là được!” Chu Hạo lập tức đồng ý, “Lúc nào cũng được!”
Chúng tôi hẹn gặp vào cuối tuần rồi cúp máy. Tôi ngồi trên thảm yoga, suy nghĩ ngổn ngang.
Cuộc gọi của Chu Hạo hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
Tôi vẫn tưởng cậu ấy là người trung thành với Lục Kỷ Dư, không ngờ lại là người tiết lộ với tôi.
Điều đó làm tôi nhớ lại sự cố ba năm trước, người đầu tiên đến bệnh viện cũng là Chu Hạo, ánh mắt khi đó không giống đang diễn.
Có lẽ trong vòng tròn bạn bè đó, không phải ai cũng giả tạo.
Cuối tuần, Chu Hạo đến nhà như đã hẹn.
Khi cậu ấy nhìn thấy tôi, mắt trợn to: “Chị Dao! Chị… chị gầy đi nhiều lắm!”
Tôi mỉm cười: “Mới giảm 12.5kg thôi, còn lâu mới xong.”
Chu Hạo đi vòng quanh tôi một vòng, tặc lưỡi kinh ngạc: “Không chỉ là gầy đi, mà khí chất thay đổi hẳn luôn! Trước đây là… ờ…”
“Trước đây là một con béo mềm nhũn?” Tôi giúp cậu ấy nói nốt.
Chu Hạo gãi đầu ngượng ngùng: “Em không có ý đó…”
“Không sao, sự thật mà.” Tôi mời cậu ấy vào nhà, “Hôm nay chỉ muốn nhờ cậu chụp cho tôi một bộ ảnh, ghi lại trạng thái hiện tại.”
Chu Hạo lấy máy ảnh ra, chỉnh máy rất chuyên nghiệp: “Chị Dao, sao chị đột nhiên lại giảm cân? Có phải vì Kỷ Dư anh ấy…”
“Vì tôi muốn thay đổi.” Tôi cắt lời, “Bắt đầu đi, chụp ở đây nhé.”
Trong lúc chụp, Chu Hạo nhiều lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nhịn không được: “Chị Dao, em biết em không nên nói nhiều, nhưng chuyện của Kỷ Dư và cô kia, em thấy không đơn giản đâu. Có lần em nghe anh ta nói ‘đợi cô ấy về là mọi chuyện sẽ giải quyết’, nghe cứ như đang sắp xếp kế hoạch gì đó.”
Tôi hơi khựng lại khi đang tạo dáng: “Chu Hạo, cảm ơn cậu đã quan tâm, nhưng tôi thật sự không để tâm nữa rồi.”
Chụp xong, khi Chu Hạo đang thu dọn thiết bị thì đột nhiên nói: “À đúng rồi, chị Dao, chị còn nhớ chuyện ba năm trước, hôm chị ngã cầu thang không?”
Tôi sững người: “Sao lại hỏi chuyện đó?”
“Hôm đó em định tới nhà chị lấy sách, nhưng ở đầu ngõ em thấy Hinh Dao hớt hải chạy ra.” Chu Hạo nhíu mày nhớ lại, “Lúc đó hình như áo cô ta có… vết máu. Em tưởng cô ta bị thương, nhưng cô ta không nói gì, chạy luôn.”
Tim tôi đập mạnh: “Cậu kể với ai chưa?”
Chu Hạo lắc đầu: “Sau đó nghe nói chị ngã phải nhập viện, em tưởng Hinh Dao đến thăm chị. Nhưng dạo gần đây nghĩ lại càng thấy lạ…”
Tôi hít sâu một hơi: “Chu Hạo, cậu có thể giúp tôi một việc không?”
“Dĩ nhiên! Việc gì cũng được!”
“Chuyện này đừng kể với bất kỳ ai, bao gồm cả Lục Kỷ Dư.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, nghiêm túc nói, “Nhưng nếu nhớ ra chi tiết gì khác, hãy nói ngay cho tôi biết.”
Chu Hạo gật đầu trịnh trọng: “Em hiểu rồi.”
Tiễn Chu Hạo về, tôi trở lại phòng, một lần nữa lấy chiếc điện thoại cũ kia ra.
Lần này tôi xem lại kỹ toàn bộ tin nhắn ba năm trước.
Trước mấy tin nhắn xin lỗi của Lô Hinh Dao sau vụ tai nạn, còn có vài tin tôi từng bỏ qua.
Gửi từ một số lạ:
“Cẩn thận em gái cô.”
“Ánh mắt cô ta nhìn cô rất lạ.”
“Tránh xa cầu thang ra.”
Thời gian gửi đều là sáng ngày xảy ra sự cố.
Tôi gần như ngừng thở.
Những tin này là ai gửi? Tại sao lúc đó tôi không thấy?
Tôi thử gọi lại số đó, nhưng hệ thống báo là số không tồn tại.
Trong vài giờ tiếp theo, tôi chìm trong tin nhắn và ảnh cũ, cố tìm những manh mối bị bỏ quên.
Trong một bức ảnh tụ họp vài ngày trước vụ tai nạn, tôi phát hiện điểm đáng ngờ: ở góc ảnh, Lô Hinh Dao và Lục Kỷ Dư đứng rất gần nhau, tư thế thân mật, tay Lục Kỷ Dư thậm chí còn đặt lên eo cô ta.
Ngày chụp ảnh thể hiện rõ, lúc đó họ mới “quen” nhau chưa bao lâu.