Chương 16 - Huy Chương Vàng Và Những Bí Mật Chưa Kể
“Tập luyện giao cho tổ y tế, ăn uống giao cho chuyên gia dinh dưỡng, đồ dùng sinh hoạt giao cho trợ lý. Có phải đến một ngày nào đó, anh về đến nhà, thì ngay cả em cũng không còn ở đó nữa?”
“Chung cư em đã thuê xong rồi.”
Sắc mặt anh lập tức lạnh lẽo.
“Bao giờ?”
“Hôm kia.”
“Em cầm cả chìa khóa rồi?”
“Ừ.”
“Tại sao không nói với anh?”
“Bây giờ em nói rồi đây.”
Lục Thừa Dã bước tới trước mặt tôi, đè giọng xuống.
“Trả lại đi.”
“Hợp đồng ký nửa năm rồi.”
“Tiền đền bù anh trả.”
“Em không trả nhà.”
“Kiều Tranh.”
Anh hiếm khi dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi.
“Anh đã làm theo yêu cầu của em rồi. Phim tài liệu đã sửa, danh phận đã trao, CLB cũng công khai thừa nhận em là bác sĩ phục hồi nòng cốt. Rốt cuộc em còn thiếu gì nữa?”
“Thiếu mất ba năm.”
“Ý em là sao?”
“Em rời khỏi công việc ba năm, cần phải tìm lại bệnh nhân từ đầu, xây dựng lại đội ngũ, chứng minh lại từ đầu rằng em vẫn có thể làm được trong nghề này.”
“Có anh rồi còn chưa đủ chứng minh sao?”
Lục Thừa Dã buột miệng.
Tôi nhìn anh.
Dường như anh cũng nhận ra câu nói này có vấn đề, lập tức sửa lời: “Ý anh là, mọi người đều biết chính em là người phụ trách phục hồi cho anh. Em lấy trường hợp của anh ra, phòng làm việc sẽ rất nhanh chóng phất lên thôi.”
“Em sẽ không lấy tư liệu bảo mật của anh ra để quảng cáo.”
“Anh đồng ý mà.”
“Em không cần.”
Anh nghiến chặt hàm dưới.
“Em thà bắt đầu lại từ con số không, cũng không chịu dùng tài nguyên anh cho em sao?”
“Đó là tài nguyên của anh.”
“Chúng ta là vợ chồng!”
Giọng anh vang vọng trong phòng làm việc trống trải.
Bên ngoài có người đi ngang qua bước chân dừng lại một giây.
Tôi ra khóa chặt cửa kính lại.
Lục Thừa Dã đứng dưới ánh đèn, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Em cứ hay nói hai chữ vợ chồng.”
Tôi đi vòng lại.
“Khi phim tài liệu dùng đồ của em, anh bảo vợ chồng không cần tính toán rạch ròi. Khi cần đề tên chuyên môn, CLB nói em là người nhà. Bây giờ em muốn làm việc lại, anh lại bảo em dùng danh tiếng của anh.”
“Anh chỉ muốn giúp em thôi.”
“Em biết.”
“Vậy tại sao một câu em cũng không nghe lọt tai?”
“Bởi vì em muốn thử xem, nếu không nhờ cái danh ‘vợ của Lục Thừa Dã’, em có thể phát triển công việc này được không.”
Sự tức giận nơi đáy mắt anh chợt tan đi đôi chút.
Hồi lâu sau, anh thì thầm: “Cái thân phận đó khiến em khó chịu đến vậy sao?”
“Trước đây thì không.”
“Bắt đầu từ khi nào?”
Ánh mắt tôi rơi vào túi áo khoác của anh.
Sợi dây đeo huy chương vàng lộ ra một góc.
Hôm nay anh đi sự kiện, chắc hẳn lại mang theo nó.
“Từ đêm anh vô địch.”
Lục Thừa Dã nương theo ánh mắt tôi, lấy chiếc huy chương ra.
“Lại là nó.”
Anh đặt huy chương lên bàn.
“Em nghĩ anh không biết ơn em sao? Ba năm trước anh đã nói, chiếc huy chương vàng đầu tiên khi anh trở lại sẽ trao cho em. Bây giờ, anh trao cho em đây.”
“Anh đã trao cho người khác rồi.”
“Chỉ là đeo một lúc thôi mà.”
“Vậy thì cứ giữ lấy đi.”
“Anh không hiểu nổi.”
Anh cầm lấy huy chương, bước vài bước đến trước mặt tôi.
“Em muốn, anh cho. Em lại không lấy. Em muốn có tên, anh cũng bảo họ thêm vào rồi. Bây giờ em lại còn đòi dọn ra ngoài. Kiều Tranh, rốt cuộc em có thể nói thẳng cho anh biết, anh phải làm gì thì em mới hài lòng?”
Huy chương vàng bị anh nắm chặt trong tay, viền kim loại ấn vào lòng bàn tay đỏ ửng.
Tôi chợt thấy rất lạnh lẽo.
“Lục Thừa Dã, anh nghĩ mọi vấn đề đều giống như khi tập luyện, chỉ cần tìm ra một động tác lỗi rồi sửa đổi là sẽ trở lại bình thường sao?”
“Có vấn đề thì giải quyết, có gì không đúng?”
“Có những thứ qua rồi là qua rồi.”
“Thứ gì cơ?”
“Lúc em ngồi ở khu vực người nhà, nhìn anh đem huy chương vàng đeo cho cô ấy, đột nhiên em nhớ ra một chuyện.”
Anh không ngắt lời tôi.