Chương 8 - Hương Vị Của Mùa Xuân
Khóc không thành tiếng.
“Anh cứ tưởng chỉ cần mình liều mạng kiếm tiền, sống trong nhà lớn, sống cuộc đời em mong muốn thì có thể bù đắp tất cả.”
“Anh đã sai.”
“Anh chỉ xây nên một nhà tù hào nhoáng hơn.”
“Rồi tự nhốt mình vào trong đó.”
“Văn Lam em nhìn căn nhà này đi!”
“Nó có một chút hơi ấm của con người nào không?”
Cả phòng ăn chìm trong im lặng chết chóc.
Chỉ còn tiếng nghẹn ngào bị đè nén của anh Cố.
11
Tiểu Tiệp khóc.
Không phải vì bị dọa sợ.
Nó đi đến bên bố.
Vươn bàn tay nhỏ bé, vụng về lau nước mắt trên mặt anh.
“Bố đừng khóc.”
Anh Cố ngồi xổm xuống, ôm chặt con trai vào lòng.
Hai bố con ôm nhau khóc.
Tôi đứng cách đó không xa, cũng lặng lẽ lau nước mắt.
Văn Lam vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Cô ấy nhìn hai bố con đang ôm nhau khóc.
Lại nhìn đĩa sủi cảo còn nghi ngút khói trên bàn.
Không nói một lời.
Một lúc lâu sau.
Anh Cố buông Tiểu Tiệp ra.
Anh lau khô nước mắt, ngồi trở lại bàn ăn.
Anh nhặt đôi đũa rơi dưới đất lên, đặt sang một bên.
Sau đó cầm đũa của mình.
Gắp một chiếc sủi cảo.
Cho vào miệng.
Chậm rãi nhai.
Nước mắt một lần nữa âm thầm chảy xuống.
Anh vừa khóc vừa ăn.
Ăn rất chậm, rất thành kính.
Giống như đang hoàn thành một lễ tưởng niệm muộn mất mười năm.
Tiểu Tiệp cũng bắt chước bố.
Cầm chiếc thìa nhỏ của mình, xúc một chiếc sủi cảo.
Nó thổi nhẹ.
Cẩn thận cắn một miếng nhỏ.
Đôi mắt lập tức sáng lên.
“Ngon.”
Nó vừa nhai vừa nói không rõ.
“Bố, cái này ngon.”
Nó ngẩng đầu, mỉm cười với anh Cố.
Khóe miệng còn dính một chút rau.
Anh Cố nhìn nó, cũng mỉm cười.
Đó là nụ cười chân thật và thư giãn nhất mà tôi từng thấy trong ba năm làm việc ở đây.
Anh lại gắp thêm một chiếc cho Tiểu Tiệp.
“Ngon thì ăn nhiều một chút.”
Hai bố con cứ ngồi ở đó.
Người một chiếc, người một chiếc.
Ăn sạch hai đĩa sủi cảo lớn.
Từ đầu đến cuối, Văn Lam không nói thêm câu nào.
Cô ấy cũng không rời đi.
Chỉ đứng đó.
Nhìn họ ăn.
Giống như một người ngoài vô tình bước vào thế giới của người khác.
Sau khi ăn xong.
Anh Cố nắm tay Tiểu Tiệp.
“Đi thôi, con trai.”
“Bố đưa con đến một nơi.”
Hai bố con lên lầu.
Tôi im lặng bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.
Dựng chiếc ghế bị ngã lên, đặt lại chỗ cũ.
Trong bếp chỉ còn tiếng nước chảy.
Sau khi dọn dẹp xong mọi thứ.
Tôi đang chuẩn bị trở về phòng thì Văn Lam gọi lại.
“Chị Trương.”
Tôi quay người.
Cô ấy nhìn tôi.
Môi khẽ động.
Dường như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng, cô ấy chỉ xua tay.
“Không có gì.”
“Chị đi nghỉ đi.”
Tôi gật đầu, quay người rời đi.
Tôi không biết anh Cố đưa Tiểu Tiệp đi đâu.
Nhưng tôi đoán.
Có lẽ anh đã đưa nó vào phòng làm việc.
Cho nó xem bức ảnh đen trắng đã ố vàng kia.
Nói cho nó biết người phụ nữ trong ảnh.
Chính là bà nội của nó.
Một người bà có thể gói món sủi cảo rau tề thái ngon nhất trên đời.
12
Sau ngày hôm đó.
Bầu không khí trong nhà họ Cố bắt đầu có những thay đổi rất tinh tế.
Văn Lam không nhắc lại bất cứ điều gì liên quan đến “tiêu chuẩn” hay “quy tắc”.
Cô ấy bắt đầu dành rất nhiều thời gian ở trong phòng riêng.
Tôi không biết cô ấy đang nghĩ gì.
Mối quan hệ giữa anh Cố và Tiểu Tiệp trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.
Hai bố con cùng nhau đá bóng trong sân.
Cùng cuộn tròn trên ghế sofa xem hoạt hình.
Anh Cố thậm chí còn mua một bộ cần câu.
Nói cuối tuần sẽ đưa Tiểu Tiệp ra bờ sông ngoại ô học câu cá.
Nụ cười trên mặt Tiểu Tiệp ngày càng nhiều.
Nó không còn là đứa trẻ cô độc, im lặng ngồi lắp chiến hạm Lego nữa.
Nó sẽ chạy vào bếp hỏi tôi hôm nay có món gì ngon.
Cũng mang những bức tranh mới vẽ đến cho tôi xem.
Nó vẽ một bức tranh mới.
Trong tranh có một người đàn ông, một cậu bé và một người phụ nữ.
Ba người nắm tay nhau, đứng trên một bãi cỏ xanh.
Trên trời có một mặt trời thật lớn.
Một ngày nọ, Văn Lam gọi tôi ra sân.
Cô ấy chỉ vào góc tường mọc đầy rau tề thái.
“Chị Trương.”
“Chỗ này… có thể để trống một khoảng đất nhỏ không?”
Tôi sửng sốt.
“Cô muốn trồng hoa sao?”
Cô ấy lắc đầu.
“Không.”
“Tôi muốn… trồng một ít rau.”
“Cà chua bi hoặc dưa chuột đều được.”
“Tiểu Tiệp hình như… rất thích những thứ này.”
Khi nói, cô ấy không nhìn tôi.
Ánh mắt hướng về một nơi xa xăm.
Tôi nhìn thấy khóe mắt cô ấy hơi ươn ướt.
Một tháng sau, tôi đề nghị nghỉ việc với anh Cố.
Anh không giữ tôi lại.
Chỉ đưa cho tôi một chiếc phong bì dày cộp.
Dày hơn cả chiếc phong bì trước.
“Chị Trương, những năm qua vất vả cho chị rồi.”
Anh nói.
“Chị không chỉ đến đây để làm việc.”
“Mà còn đến để cứu gia đình chúng tôi.”
“Chị cầm số tiền này về nhà nghỉ ngơi đi.”
“Dành nhiều thời gian hơn cho người thân của mình.”
Tôi nhận lấy.
Tôi biết mình nên rời đi.
Căn nhà này không còn cần một “chất xúc tác” như tôi nữa.
Họ sẽ bắt đầu học cách tự hòa giải.
Tự mình xây dựng hạnh phúc chân thật thuộc về họ.
Ngày tôi rời đi.
Anh Cố và Tiểu Tiệp tiễn tôi ra cửa.
Tiểu Tiệp nắm tay tôi, lưu luyến không muốn buông.
“Bà Trương, sau này bà còn quay lại thăm cháu không?”
“Có chứ.”
Tôi xoa đầu nó.
“Đợi Tiểu Tiệp lớn lên, bà Trương sẽ quay lại thăm cháu.”
Văn Lam không xuống lầu.
Nhưng khi tôi ngồi lên xe, chiếc xe chậm rãi rời khỏi sân.
Tôi nhìn thấy qua gương chiếu hậu.
Rèm cửa sổ tầng hai khẽ lay động.
Một bóng người mờ nhạt đứng sau cửa sổ.
Rất lâu vẫn không rời đi.
Chiếc xe chạy ra đường lớn.
Tôi quay đầu nhìn lại.
Căn biệt thự xinh đẹp lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Ở một góc tường bao quanh sân.
Trên mảnh đất vừa được xới lên.
Những chồi non xanh biếc đã bắt đầu nhú lên.
Tràn đầy hy vọng.
HẾT TRUYỆN.