Chương 6 - Hương Vị Của Mùa Xuân
08
Chính sách áp lực cao của Văn Lam trước tiên đã khiến Tiểu Tiệp phản kháng.
Nó ngày càng im lặng hơn.
Cũng bắt đầu dùng cách riêng để chống đối trong âm thầm.
Văn Lam bắt nó ăn thực đơn dinh dưỡng.
Nó giấu súp lơ xanh dưới đĩa.
Lén nhét thịt cá tuyết xuống gầm bàn, giả vờ cho một con mèo tưởng tượng ăn.
Văn Lam bắt nó luyện piano.
Nó hết lần này đến lần khác cố tình đánh sai cùng một nốt nhạc.
Cho đến khi Văn Lam mất kiên nhẫn bỏ đi.
Cô ấy còn bắt nó vẽ tranh.
Vẽ tranh là hoạt động giải trí “có tính sáng tạo” duy nhất mà Tiểu Tiệp được phép làm.
Giáo viên dạy nó vẽ táo, vẽ bình hoa.
Vẽ những thứ đứng yên và an toàn.
Nó vẽ rất đẹp.
Văn Lam thường cho đóng khung tranh của nó rồi treo lên tường.
Xem đó như những tác phẩm chứng minh cho “phương pháp giáo dục thành công” của mình.
Hôm đó, Văn Lam lại bảo nó vẽ tranh.
“Tiểu Tiệp, hôm nay chúng ta vẽ hoa hướng dương.”
“Giống như Van Gogh, tràn đầy nhiệt huyết.”
Cô ấy trải sẵn giấy vẽ cho Tiểu Tiệp, pha màu xong.
Sau đó lên lầu tập yoga.
Tôi dọn dẹp nhà bếp rồi đi ngang qua phòng vẽ của Tiểu Tiệp.
Tôi thấy nó không vẽ hoa hướng dương.
Cơ thể nhỏ bé nằm bò trước giá vẽ.
Vô cùng chăm chú.
Nó dùng rất nhiều màu xanh.
Xanh đậm, xanh nhạt, xanh cỏ.
Trên giấy là một bãi cỏ xanh tốt.
Bên cạnh bãi cỏ có một bức tường màu xám.
Dưới góc tường là một người phụ nữ mặc tạp dề, buộc tóc đuôi ngựa.
Đang ngồi xổm dưới đất.
Trong tay cầm một chiếc xẻng nhỏ.
Bên cạnh cô là một túi nhựa màu đỏ.
Bên trong chứa đầy những thứ màu xanh.
Đó là cảnh tôi đào rau tề thái trong sân hôm ấy.
Nó đã vẽ tôi vào trong tranh.
Trong lòng tôi nóng lên.
Không thể diễn tả đó là cảm giác gì.
Tôi không dám làm phiền thằng bé.
Lặng lẽ lui ra ngoài.
Một tiếng sau.
Văn Lam tập yoga xong, đi xuống.
Tâm trạng cô ấy rất tốt.
Bước chân nhẹ nhàng.
“Cục cưng, con vẽ xong chưa?”
“Để mẹ xem kiệt tác của con nào.”
Cô ấy đi vào phòng vẽ.
Sau đó tiếng bước chân đột nhiên dừng lại.
Tiếp theo là sự im lặng chết chóc.
Tim tôi thắt lại, có dự cảm không lành.
Tôi vội chạy qua.
Thấy Văn Lam đứng trước giá vẽ.
Gương mặt cô ấy trầm xuống.
“Đây là gì?”
Cô ấy hỏi.
Giọng trở nên the thé vì đang cố sức kiềm chế.
Tiểu Tiệp không nói.
Nó cắn chặt môi.
“Mẹ hỏi con, đây là tranh gì?!”
“Là bà Trương… đang đào rau.”
Tiểu Tiệp nhỏ giọng nói.
“Bà Trương?”
Văn Lam cười lạnh.
“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi!”
“Bà ấy là người giúp việc! Không phải bà của con!”
“Còn nữa, ai cho phép con vẽ những thứ lung tung này?”
“Đây là rác!”
Vừa nói, cô ấy vừa đưa tay.
Giật mạnh bức tranh khỏi giá vẽ.
“Đừng!”
Tiểu Tiệp hét lên.
Nó muốn lao đến cướp lại.
Nhưng đã quá muộn.
Văn Lam vò bức tranh thành một cục.
Sau đó xé nát ngay trước mặt Tiểu Tiệp.
Màu xanh của cỏ, bức tường xám, chiếc túi nhựa đỏ.
Cùng bóng người đang ngồi xổm.
Tất cả đều biến thành những mảnh rác không thể ghép lại trong tay cô ấy.
Cô ấy ném mạnh những mảnh giấy xuống đất.
Giống hệt lúc vứt sủi cảo.
“Sau này không được phép vẽ những thứ như vậy nữa!”
“Nghe rõ chưa!”
Tiểu Tiệp nhìn những mảnh giấy trên sàn.
Nó không nói một lời.
Quay người chạy về phòng.
“Rầm” một tiếng, khóa trái cửa lại.
Văn Lam đứng yên tại chỗ.
Lồng ngực phập phồng dữ dội.
Dường như cô ấy cũng nhận ra mình đã mất kiểm soát.
Cô ấy nhìn tôi.
Trong mắt tràn ngập cảnh cáo và oán độc.
“Bây giờ chị hài lòng chưa?”
“Một người giúp việc mà cũng muốn làm thái thượng hoàng trong căn nhà này sao?”
“Tôi nói cho chị biết, Trương Quế Phân.”
“Chỉ cần tôi còn ở đây một ngày.”
“Chị đừng hòng!”
Đây là lần đầu tiên cô ấy gọi đầy đủ tên tôi.
Tôi nhìn cô ấy.
Lại nhìn những mảnh giấy dưới đất.
Bỗng cảm thấy.
Thứ cô ấy xé nát không chỉ là một bức tranh.
Mà còn là chút hơi ấm cuối cùng trong căn nhà này.
09
Ba ngày sau, anh Cố đi công tác trở về.
Hôm ấy là chiều thứ Sáu.
Anh mua cho Tiểu Tiệp một món đồ chơi Transformers phiên bản mới nhất.
Anh tưởng con trai sẽ rất vui.
Nhưng khi đẩy cửa phòng Tiểu Tiệp ra.
Anh thấy thằng bé đang ngồi dưới đất.
Trước mặt là một đống giấy vụn.
Nó đang dùng băng dính trong, cẩn thận ghép từng mảnh lại.
“Tiểu Tiệp, chuyện gì thế này?”
Anh đặt đồ chơi xuống.
Ngồi bên cạnh con trai.
Tiểu Tiệp không nói.
Chỉ cố chấp tiếp tục công việc trong tay.
Anh Cố nhặt một mảnh giấy lên.
Bên trên là một vệt màu xanh.
Anh nhận ra.
Đó là tranh của Tiểu Tiệp.
“Ai làm?”
Giọng anh lạnh như băng.
Tiểu Tiệp vẫn không nói.
Anh Cố đi ra khỏi phòng.
Anh nhìn thấy tôi.
“Chị Trương, đã xảy ra chuyện gì?”
Tôi kể lại toàn bộ sự việc ngày hôm đó cho anh nghe.
Không thêm mắm dặm muối.
Chỉ trình bày đúng sự thật.
Tôi có thể nhìn thấy.
Sắc mặt anh Cố từng chút một trầm xuống.
Bàn tay siết thành nắm đấm.
Gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.
Nghe xong, anh không nói gì.
Chỉ quay lại phòng Tiểu Tiệp.
Đóng cửa.
Tôi không biết anh đã nói gì với thằng bé bên trong.