Chương 5 - Hương Thơm Nồng Đượm Thay Đổi Số Mệnh
Thẩm Thanh Đường, Thanh Đường…
Chính là nữ tử trên hội hoa đăng đêm ấy.
Nàng tiến lui đúng mực, khiến người ta không tìm ra nửa điểm sai sót.
Nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối đều né tránh chàng.
Giống như không muốn có bất kỳ liên quan nào với chàng.
Nam nữ chưa thành thân vốn nên như vậy.
Nhưng sự xa cách ấy.
Lại khiến lòng chàng vô cớ trống rỗng trong chốc lát.
Nỗi mất mát không rõ nguyên do trong lòng mãi không thể xua tan.
09
Ngày cầu thân.
Phủ tướng quân phái quan môi tới, mang sính lễ tới tận cửa.
Những hòm lễ sơn son xếp dài từ đầu phố đến cuối ngõ.
Lễ nhạn, sính thư, vải vóc cát tường, thứ gì cũng đầy đủ.
Mẫu thân ngơ ngẩn nhìn danh thiếp, vẫn có chút không dám tin.
“Có phải… nhầm rồi không?”
Bà miễn cưỡng cười, nhìn ma ma của phủ tướng quân.
“Người môn đăng hộ đối với quý phủ hẳn phải là đích trưởng nữ mới đúng.”
Lời vừa dứt.
Hốc mắt Thẩm Yên Nhiên đỏ lên, nước mắt lập tức lăn xuống.
Nàng ta khẽ kéo tay áo mẫu thân.
“Mẫu thân, đều là lỗi của con.”
“Muội muội đã thích Tạ tiểu tướng quân, con nhường cho muội ấy là được.”
Một câu nói.
Ngược lại giống như ta đã cướp mất hôn sự của nàng ta.
Phụ thân nhíu chặt mày.
“Tỷ muội với nhau, hà tất phải làm thành thế này?”
“Nếu Tạ gia thật sự nhận nhầm người, bây giờ nói rõ vẫn còn kịp.”
Ma ma do phủ tướng quân phái tới nghe vậy, suýt chút nữa bật cười vì tức.
“Nhận nhầm?”
Bà nhìn mọi người Thẩm gia, giọng nói không nhanh không chậm.
“Lão thân sống hơn nửa đời người, đây là lần đầu tiên nghe thấy lời như vậy.”
“Tiểu tướng quân nhà ta đã đem lòng yêu nhị tiểu thư nhiều năm, trên dưới cả phủ có ai mà không biết?”
“Những lễ tiết, quà mừng, ngọc bội, vân cẩm được đưa tới những năm qua có món nào không phải dành cho nhị tiểu thư?”
“Ngược lại là chư vị Thẩm gia.”
Ma ma cười đầy thâm ý.
“Vì sao trong mắt chỉ có đại tiểu thư?”
“Chẳng lẽ lòng đã thiên lệch hẳn sang một bên rồi sao?”
Chỉ một câu.
Khiến sắc mặt phụ mẫu lúc xanh lúc trắng.
10
Sau khi người của phủ tướng quân rời đi.
Thẩm Yên Nhiên cắn môi, đột nhiên quỳ phịch xuống đất.
Nước mắt lã chã rơi.
“Thanh Đường, tỷ tỷ biết muội vẫn luôn oán hận tỷ tỷ.”
“Nhưng Tạ tiểu tướng quân…”
Nàng ta ngước đôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào nói:
“Tỷ tỷ nguyện thành toàn cho muội.”
Mẫu thân lập tức đau lòng đỡ nàng ta dậy.
Khi quay đầu nhìn ta, trong mắt đã mang theo ý trách móc.
“Thanh Đường, tỷ tỷ con đã nhường nhịn đến mức này, con còn muốn ép nó sao?”
Bà giống như cuối cùng cũng hạ quyết tâm, nghiến răng nói:
“Con vốn nhỏ nhen, từ nhỏ đã thích tranh đồ của Yên Nhiên.”
“Ngày tới chùa lễ Phật, ta biết con cũng lén lấy một nén Giáng Vân Xuân.”
“Hiện giờ bên ngoài đã có lời đồn, nói cô nương Thẩm gia lần theo mùi hương mà lén gặp nam tử.”
“Con cũng lén đốt Giáng Vân Xuân vậy thì hãy thay tỷ tỷ nhận lấy hôn sự với thư sinh nghèo kia. Mối hôn sự với phủ tướng quân hãy trả lại cho tỷ tỷ con.”
“Như vậy mới có thể bảo toàn thanh danh của cô nương Thẩm gia.”
Ta nhìn bọn họ, đột nhiên cảm thấy thật nực cười.
Thì ra.
Để thành toàn cho trưởng tỷ.
Bọn họ không chỉ muốn hủy hôn sự của ta.
Bây giờ ngay cả sự trong sạch của ta cũng muốn hủy đi.
Thanh danh của trưởng tỷ là thanh danh, còn thanh danh của ta thì không phải sao?
Ta chậm rãi ngẩng mắt, giọng nói lần đầu tiên lạnh xuống.
“Dựa vào đâu?”
Mẫu thân sững người.
Ta nhìn bà, từng chữ từng câu.
“Dựa vào đâu trưởng tỷ thích thứ gì, thứ đó liền phải thuộc về tỷ ấy?”
“Thuở nhỏ, tỷ ấy cướp ngọc bội Tạ Hành tặng con, người bắt con nhường.”
“Tỷ ấy cắt đứt dây đàn của con, người bắt con nhường.”
“Tỷ ấy lấy y phục, trang sức, điểm tâm của con, người vẫn bắt con nhường.”
“Bây giờ, đến cả hôn sự của con cũng bắt con nhường.”
Ta khẽ cười, đáy mắt lại dâng lên chua xót.
“Giáng Vân Xuân kia, mỗi năm nhà ngoại đưa tới nhiều hương như vậy, một mình trưởng tỷ sao có thể dùng hết?”
“Nhưng tỷ ấy muốn giữ lại từng hộp, người cũng chưa từng nghĩ tới chuyện chia cho con một nén.”
“Bây giờ lại nỡ đưa cho con, chỉ vì muốn con thay tỷ ấy gánh lấy ô danh này.”
Cả chính đường im lặng.
Môi phụ thân khẽ động.
Nhưng lại không nói được một câu.
Rất lâu sau, trưởng tỷ mới cắn môi, đôi mắt đẫm lệ nhìn ta, tựa như vô cùng áy náy.
“Thanh Đường, ta không biết muội lại nhớ mong Giáng Vân Xuân đến vậy.”
Mẫu thân cũng tái mặt, vội vàng phụ họa.
“Đúng vậy, Thanh Đường. Nếu con nói một tiếng, đương nhiên có thể chia cho con.”
Ta khẽ lắc đầu.
“Không cần nữa.”
“Sau này, tất cả đều không cần nữa.”
11
Vài ngày sau, trong cung mở yến thưởng hoa, thay Thái tử lựa chọn chính phi.
Những quý nữ đến tuổi trong kinh thành đều nằm trong danh sách được mời.
Ta vốn định từ chối.
Nhưng thiếp mời trong cung lại được đưa riêng tới Thẩm phủ.
Chỉ đích danh muốn ta dự yến.
Mẫu thân tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng chỉ cho rằng ta được hưởng chút thể diện nhờ phủ tướng quân, cũng không nghĩ nhiều.
Ngày vào cung, hoa trong ngự hoa viên nở rộ.
Mẫu đơn tranh sắc, thược dược tỏa hương.
Hoàng hậu ngồi trên cao, mỉm cười quan sát mọi người trong yến tiệc.