Chương 6 - Hứa Hẹn Giữa Đời
Ta gặp lại nương trong Noãn các của Thái y viện.
Trong phòng đốt than ngân ti.
Hơi nóng phả vào mặt, ta còn có chút không quen.
Nương nằm trên giường, sắc mặt vẫn trắng bệch nhưng hơi thở đã ổn định hơn.
Thái y nói, bệnh của nương kéo quá lâu, đã tổn thương căn cơ.
Nhưng chỉ cần tĩnh dưỡng tốt thì vẫn giữ được mạng.
Nghe thấy “giữ được mạng”, hai chân ta lập tức mềm nhũn.
Ta quỳ xuống định dập đầu.
Thái y vội đỡ ta.
“Quận chúa, không được.”
Ta ngơ ngác nhìn ông.
“Tiền thuốc bao nhiêu?”
Trong phòng đột nhiên yên tĩnh.
Vành mắt thái y hơi đỏ.
“Bệ hạ đã có chỉ, toàn bộ tiền thuốc của phu nhân do trong cung chi trả, không thu bạc.”
Ta vẫn không yên tâm.
“Vậy bã thuốc có thể giữ lại không? Lỡ bữa sau không có thuốc…”
Ta còn chưa nói xong, nương đã tỉnh.
Nương mở mắt nhìn ta, nước mắt trượt xuống từ khóe mắt.
“Tuế Tuế.”
Ta nhào tới ôm nương.
Nhưng lại không dám dùng sức.
Sợ làm nương đau.
“Nương, con gặp hoàng thượng rồi.”
“Người phái thái y cứu nương.”
“Người nói cha từng cứu người.”
Tay nương cứng lại.
Ta đem chuyện xảy ra trước Trung Liệt Từ kể từng câu từng câu cho nương nghe.
Kể về quân bài của cha.
Kể về sổ sách Binh bộ.
Kể về mười lượng bạc mỗi tháng.
Kể về Quận chúa An Ninh.
Kể chuyện Vệ Cẩm Thư nói nương nàng ta đã chết từ lâu.
Nghe tới đây, cả người nương run lên.
Không phải vì lạnh.
Mà vì tức giận.
Nước mắt nương chảy xuống rất im lặng.
“Ta lại chẳng hề biết.”
“Chiếu Dã, những thứ chàng dùng mạng đổi lấy lại bị người ta đem nuôi con gái của kẻ thù.”
Ta nắm tay nương.
“Nương, không phải lỗi của nương.”
“Vệ Sùng Lễ đã lừa nương.”
Nương nhắm mắt.
Rất lâu sau, nương lấy từ trong ngực ra một tờ hôn thư được bọc bằng giấy dầu.
Nương bệnh nặng đến thế mà vẫn luôn giữ sát người.
Hôn thư mở ra, bên trên là tên của nương và cha.
Sầm Chiếu Dã.
Hứa Lệnh Nghi.
Còn có con dấu chứng kiến của một lão tham tướng trong quân.
Tờ hôn thư này sau đó trở thành chứng cứ không thể chối cãi.
Còn có bà đỡ khi ta chào đời.
Bà được cấm quân tìm thấy ở phố Nam, vừa nhìn thấy ta đã khóc.
“Đúng là đứa trẻ này.”
“Khi ấy Sầm tướng quân đi vòng ngoài trướng suốt nửa đêm, nghe nói sinh con gái thì vui đến mức đá đổ cả chậu than.”
Mạnh Cửu cũng mang tới quân sách cũ.
Trong sổ ghi:
Sầm Chiếu Dã, thê tử Hứa thị, con gái Tuế Tuế.
Không có Cẩm Thư.
Không có chuyện chết sớm.
Càng không có chuyện được nuôi trong Vệ phủ.
Tam ty hội thẩm kéo dài chín ngày.
Vệ phủ bị tịch thu.
Từng hòm từng hòm đồ ngự ban được khiêng ra.
Thu hồi được sáu mươi ba lượng vàng.
Số còn lại bị Vệ Sùng Lễ dùng để sửa vườn, mua cửa hàng, sắm trang sức cho Vệ Cẩm Thư.
Trong ba trăm mẫu tế điền, hơn một trăm mẫu đã bị chuyển sang tên thân tộc Vệ gia.
Quận chúa phủ bị bọn họ lấy cớ tu sửa rồi bỏ trống suốt bốn năm, nhưng hậu viện lại chất đầy tài sản riêng của Vệ gia.
Còn bạc phụng dưỡng của nương, trên sổ ghi đã nhận suốt bốn năm.
Bốn trăm tám mươi lượng.
Thứ thực sự được đưa tới nhà ta chỉ có hai mươi bốn lượng.
Mỗi tháng nửa lượng.
Không hơn không kém một đồng.
Ta nghe Thẩm đại nhân đọc những con số ấy, đến cuối cùng bỗng hỏi:
“Vệ Sùng Lễ chưa từng cho chúng ta thêm một đồng nào sao?”
Thẩm đại nhân im lặng.
“Không.”
Ta gật đầu.
Thì ra cái gọi là ân tình của ông ta chỉ là cắt một miếng nhỏ từ chính số tiền cứu mạng của chúng ta.
Còn bắt chúng ta phải quỳ xuống cảm ơn.
Ngày phán quyết được ban ra, hoàng đế phái người tới Thái y viện tuyên chỉ.
Vệ Sùng Lễ khi quân phạm thượng, tội không thể tha.
Sau mùa thu xử trảm.
Các quan lại liên quan đều bị xử theo tội.
Nam đinh trưởng thành của Vệ gia bị lưu đày ba nghìn dặm.
Nữ quyến bị tịch biên, xử trí theo luật.
Vệ Cẩm Thư giả mạo thân phận quận chúa, tuy không phải chủ mưu nhưng biết chuyện mà vẫn hưởng vinh hoa, không được khoan thứ, xóa tên rồi lưu đày.
Ta ngồi bên giường nương, yên lặng nghe hết.
Nương hỏi ta:
“Hận không?”
Ta nghĩ một lúc.
“Hận.”
Nương xoa đầu ta.
“Hận cũng tốt.”
“Phải nhớ, nhưng đừng để hận thù kéo chân con.”
Ta gật đầu.
Ta biết.
Ta còn phải trưởng thành.
Còn phải mua thật nhiều thuốc cho nương mà không cần mua chịu.
Còn phải thay cha đổ đầy dầu vào ngọn đèn trước bài vị.
10
Ngày nương có thể xuống giường, hoàng đế phái người đưa chúng ta xuất cung.
Xe ngựa dừng trước một tòa phủ lớn.
Tấm biển trên cửa vừa được thay mới.
Quận chúa phủ An Ninh.
Ta đứng ngoài cửa rất lâu vẫn không bước vào.
Tòa phủ này lớn quá.
Ngay cả ngưỡng cửa cũng cao hơn bếp lò trong căn nhà cũ của chúng ta.
Nương nắm tay ta.
“Tuế Tuế, vào đi.”
“Đây là thứ cha con để lại cho con.”
Ta nhỏ giọng nói:
“Chẳng phải cha chỉ để lại cho con nửa tấm quân bài sao?”
Mắt nương đỏ lên.
“Còn có công đạo.”
Trong phủ đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Đồ đạc riêng của Vệ gia chất trong đó đều đã bị chuyển đi.
Tiền viện có cây hòe già.
Hậu viện có một hồ nước nhỏ.
Trong bếp, chum gạo đầy ắp, phòng củi chất đầy than.
Ta nhìn thấy than, không nhịn được nhìn thêm mấy lần.
Cô cô quản sự lập tức hỏi: