Chương 6 - Hũ Trà Hoán Đổi
Nguyễn Tình được đưa đi lấy lời khai.
Sức khỏe cô ta quá kém, nói chuyện lại ú ớ không rõ, cuối cùng vẫn phải ở lại bệnh viện dưới sự giám sát.
Buổi tối, tôi đến thăm cô ta.
Trong phòng bệnh chỉ bật một ngọn đèn nhỏ.
Cô ta nằm trên giường, hai mắt nhìn chằm chằm trần nhà.
Nhìn thấy tôi, môi cô ta khẽ chuyển động.
Tôi biết cô ta muốn hỏi điều gì.
Tôi kéo một chiếc ghế tới rồi ngồi xuống.
“Tin nhắn đó là do tôi gửi.”
“Thật ra mẹ tôi vẫn luôn đối xử rất tốt với cô, bà ta vẫn luôn giúp cô.”
“Còn phải cảm ơn cô đã tin tin nhắn tôi gửi, làm lớn chuyện lên, khiến bà ta bị bắt.”
Đồng tử Nguyễn Tình lập tức co lại.
Cô ta dùng hết sức trừng mắt nhìn tôi.
Giọng tôi rất nhẹ.
“Cô vẫn luôn cho rằng tôi không biết trà có tác dụng gì, đúng không?”
Cổ họng cô ta phát ra những âm thanh vụn vỡ.
Tôi tiếp tục nói:
“Từ khoảnh khắc cô đưa chén trà đến trước mặt tôi, tôi đã biết rồi.”
“Thứ tốt như vậy không thể lãng phí trên người tôi.”
“Chính tay tôi đã đút trà cho bà nội uống.”
Cả người Nguyễn Tình bắt đầu run rẩy.
Cô ta muốn nhào tới.
Nhưng cô ta không thể cử động.
Chỉ có thể dùng bàn tay miễn cưỡng còn hoạt động được túm chặt ga giường.
“Trả… lại… cho tôi…”
Tôi bật cười.
“Không trả được.”
“Bảy ngày đã qua rồi.”
“Cơ thể hiện tại sẽ theo cô suốt đời.”
Nước mắt cô ta chảy xuống.
Không phải vì hối hận.
Mà vì căm hận.
Tôi mở album trong điện thoại, cho cô ta xem video của bà nội.
Trong video, bà nội vịn khung tập luyện, chậm rãi bước về phía trước.
Trạng thái của bà rất tốt, cơ thể cũng có thêm da thịt, cả người khỏe khoắn hơn.
Nguyễn Tình nhìn video, hơi thở ngày càng gấp gáp.
Máy theo dõi bắt đầu kêu liên tục.
Y tá lao vào, mời tôi ra ngoài.
Tôi đứng ngoài cửa, nghe thấy tiếng khóc gào không rõ ràng của cô ta.
“Dựa vào đâu…”
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại.
Dựa vào đâu sao?
Dựa vào việc cô ta muốn hại tôi.
Dựa vào việc tôi không uống.
Dựa vào việc thứ cô ta mang tới để cướp cuộc đời tôi, cuối cùng lại cứu được người tôi muốn cứu nhất.
Chương 10
10
Ngày giấy báo trúng tuyển được gửi tới, thời tiết rất đẹp.
Nhân viên giao hàng đứng ngoài cửa gọi tên tôi.
Khi ký nhận, các ngón tay tôi hơi run.
Phong bì màu đỏ rất nhẹ.
Nhưng khi cầm trong tay, tôi lại cảm thấy nó vô cùng nặng.
Bà nội đang ngồi ngoài sân phơi nắng.
Bây giờ bà đã khôi phục khả năng vận động.
Nói chuyện cũng rõ ràng hơn rất nhiều.
Tôi đưa giấy báo trúng tuyển cho bà.
Bà nhìn rất lâu.
“Ninh Ninh nhà chúng ta thật có tiền đồ.”
Tôi ngồi xổm bên cạnh bà.
“Bà nội, bà là người nuôi cháu trưởng thành.”
“Giấy báo trúng tuyển này vốn có một nửa công lao của bà.”
Bà xoa đầu tôi.
“Sau này đến trường, phải chăm chỉ học tập.”
“Trong nhà đã có bà.”
Sống mũi tôi cay lên, khẽ gật đầu.
Luật sư Đổng cũng tới.
Ông đặt giấy tờ công chứng mới lên bàn.
Bà nội đã sắp xếp lại toàn bộ tài sản đứng tên mình.
Một phần được dùng cho việc phục hồi sau này của bà.
Một phần được lập thành quỹ tín thác, đợi sau khi tôi tốt nghiệp đại học mới giao lại cho tôi.
Phương Mai không bao giờ có thể chạm vào nữa.
Bà ta đã chính thức bị bắt giữ.
Buôn bán người bất thành, làm giả giấy ủy quyền, còn có lịch sử giao dịch giữa bà ta và những kẻ kia.
Mỗi tội danh đều đủ để bà ta phải trả giá đắt.
Nghe nói ngày nào bà ta cũng kêu oan ở trong đó.
Nói rằng bà ta chỉ muốn tìm cho tôi một gia đình tốt.
Nói rằng Nguyễn Tình đáng thương, bà ta không thể không quan tâm.
Nhưng chẳng ai tin.
Nguyễn Tình cũng không có kết cục tốt đẹp.
Tình trạng cơ thể của cô ta đã được cố định.
Liệt nửa người, rối loạn ngôn ngữ, khó nuốt.
Bác sĩ không tìm ra nguyên nhân rõ ràng, chỉ có thể điều trị lâu dài.
Người nhà cô ta từng đến bệnh viện làm loạn một lần.
Nói rằng nhà họ Sầm đã tài trợ cho cô ta suốt nhiều năm, bây giờ không thể bỏ mặc.
Luật sư Đổng trực tiếp ném sổ ghi chép chi phí cho bọn họ.
Số tiền bà nội đã chi cho cả gia đình Nguyễn Tình trong những năm qua đều được ghi chép rõ ràng từng khoản.
Học phí, tiền thuê nhà, viện phí, sinh hoạt phí.
Bọn họ lập tức không còn lời nào để nói.
Sau đó tôi nghe y tá kể rằng mỗi ngày Nguyễn Tình đều dùng bàn tay vẫn còn cử động được viết chữ lên ga giường.
Viết đi viết lại chỉ có hai chữ.
Uống trà.
Đúng là quá nực cười.
Đã rơi vào tình cảnh này, cô ta vẫn còn muốn hoán đổi cuộc đời với người khác.
Tôi không đến thăm cô ta thêm lần nào nữa.
Không cần thiết.
Thứ cô ta khao khát nhất sẽ không bao giờ thuộc về cô ta.
Một ngày trước khi nhập học, tôi ở lại căn nhà cũ với bà nội một đêm.
Trong sân có một cây trà cổ thụ.
Là cây ông nội trồng khi còn trẻ.
Bà nội ngồi trên ghế mây, nhìn tôi đun nước, làm ấm chén rồi cho trà vào.
Hương trà từ từ lan tỏa.
Sạch sẽ.
Thanh khiết.
Bà nội uống một ngụm nhỏ, hài lòng gật đầu.
“Đây mới là trà ngon.”
Tôi mỉm cười.
“Sau này chúng ta chỉ uống trà do mình tự pha.”
Bà gật đầu.
“Đúng.”
Sáng sớm hôm sau, tôi mang hành lý ra khỏi nhà.
Bà nội tiễn tôi đến cổng sân.
Tôi quay đầu vẫy tay với bà.
Bà cũng giơ tay lên, chậm rãi vẫy lại.