Chương 2 - Hũ Kẹo Mạch Nha Và Những Bí Mật Khó Nói
Tiểu Thanh hé miệng, còn chưa kịp nói thì Trì Ninh đã mỉm cười tiến lên, nhét mấy tờ tiền vào lòng bàn tay cô ấy rồi hạ giọng dặn dò:
“Nếu tối nay Lạc Lạc không muốn về thì thôi.”
“Chỗ tiền này em mang về đưa cho cha, nhờ ông ấy ngày mai đến giúp chuẩn bị một bữa tiệc.”
“Chuyện của Lạc Lạc dù sao cũng phải mời cả làng ăn một bữa cho náo nhiệt.”
Tiểu Thanh hé miệng, cuối cùng vẫn nuốt lời định nói xuống, nắm chặt tiền rồi quay người rời đi.
Ngày hôm sau, cả nhà Tiểu Thanh đẩy cửa bước vào.
Chương 4
Nhìn thấy khắp sân giăng đèn kết hoa, một vòng đèn lồng đỏ được treo lên, bọn họ lập tức sững sờ tại chỗ.
Cha Tiểu Thanh nói năng cũng trở nên lắp bắp:
“Yến Nam, bữa tiệc hôm nay chẳng phải tổ chức cho Lạc Lạc sao?”
Anh vừa bận treo vải đỏ vừa liên tục gật đầu:
“Đúng là tổ chức cho Lạc Lạc. Lúc con bé xuất giá, cháu không kịp trở về, trong lòng vẫn luôn áy náy.”
“Cơ thể Lạc Lạc có khiếm khuyết, tiền tổ chức bữa tiệc này, nhà mẹ đẻ chúng cháu phải bồi thường cho nhà trai, coi như bù lại phần tình nghĩa còn thiếu.”
Anh còn chưa nói xong, cha Tiểu Thanh đã tức đến run rẩy toàn thân. Ông ném mạnh tiền xuống đất, quay đầu bỏ đi.
Trước khi ra khỏi cửa, ông vẫn không quên tức giận mắng:
“Năm đó tại sao Lạc Lạc lại biến thành như vậy, trong lòng cả làng đều biết rõ.”
“Quả nhiên lên thành phố rồi thì trở nên lòng lang dạ sói, còn quay về giúp nhà họ Lưu tổ chức tiệc cưới. Tôi thấy sớm muộn gì cậu cũng bị sét đánh!”
Nói xong, cả nhà Tiểu Thanh đi xa.
Nhưng chị Trì Ninh đuổi theo kéo Tiểu Thanh lại, nhất quyết hỏi cho rõ ràng.
Tiểu Thanh chỉ về phía ngọn núi hoang, nước mắt trào ra:
“Lạc Lạc chết rồi. Cậu ấy bị Lưu Quang hành hạ đến chết. Cả người lớn lẫn đứa bé đều được chôn trong mộ.”
“Các người không trở về chống lưng cho cậu ấy, còn đẩy cậu ấy vào hố lửa thì thôi đi.”
“Bây giờ người cũng không còn nữa, các người còn giúp nhà họ Lưu bù tiệc cưới gì nữa? Trên đời làm gì có đạo lý như vậy!”
Trì Ninh loạng choạng trở lại sân. Anh đang cúi đầu cọ rửa nồi.
Anh cũng tức giận nói:
“Không biết cả nhà họ bị trúng tà gì nữa. Ông ta không muốn kiếm số tiền này thì chúng ta tìm người khác tổ chức tiệc!”
Chị Trì Ninh ấp úng định nói, phía sau đã truyền đến một trận ồn ào.
Tôi, Lạc Lạc, quen thuộc với âm thanh này hơn bất cứ ai.
“Là đám người xấu ở đầu làng! Bọn họ lại đến cướp đồ nhà tôi!”
Tôi trốn sau lưng anh, nhưng anh lại mỉm cười đứng dậy đón khách.
Kẻ đi đầu chính là Lưu Quang.
Giữa những tiếng trêu chọc của mọi người, hắn rụt rè khom lưng gật đầu với anh, gọi một tiếng:
“Anh vợ.”
Anh nhìn quanh hồi lâu, không thấy bóng dáng tôi, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng:
“Lạc Lạc tức giận vì tôi trở về muộn nên không chịu lộ mặt sao?”
Lưu Quang nhận ra anh hoàn toàn không biết chuyện gì, lập tức đổi sắc mặt. Nhân lúc người trong làng tụ tập ngày càng đông, hắn kéo chị Trì Ninh ra ngoài cửa.
Tôi sợ hắn bắt nạt chị Trì Ninh nên vội vàng đi theo.
Chỉ thấy Lưu Quang đổi sang vẻ mặt không có ý tốt, chìa tay ra.
“Số tiền trước đây cô hứa mỗi tháng sẽ đưa đâu?”
“Nếu còn không đưa, tôi sẽ nói cho Trình Yến Nam biết cô là con gái ruột nhà họ Lưu, xem cô còn ở bên hắn hưởng phúc thế nào!”
Tôi sững sờ tại chỗ.
Thì ra anh trai ruột của chị Trì Ninh chính là Lưu Quang, kẻ ngày nào cũng bắt nạt tôi.
Chị Trì Ninh chán ghét gạt tay hắn ra.
“Anh còn mặt mũi đòi tiền sao?”
“Chuyện lớn như Trình Lạc Lạc chết rồi, sao anh dám giấu tôi?”
Lưu Quang gãi đầu, vẻ mặt mất kiên nhẫn.
“Cô chỉ bảo tôi cưới cô ta về, giữ chặt không cho lên thành phố, chứ đâu nói không được ngủ với cô ta.”
“Hơn nữa, do chính cô ta không có bản lĩnh, mới ngủ với nhau vài lần đã khó sinh mà chết. Không chừng trước đây đã bị người ta chơi nát rồi.”
Chị Trì Ninh tức đến run rẩy toàn thân, giơ tay tát mạnh vào mặt hắn:
“Cô ấy là phụ nữ mang thai! Có thể giống nhau sao?”
Lưu Quang bị chọc giận, bất ngờ bóp cổ Trì Ninh, nghiến răng nói:
“Tao ngủ với vợ người khác khi bọn nó đang mang thai mà vẫn chẳng sao, chỉ có cô ta là quý giá à? Chết cũng đáng đời!”
“Huống hồ còn chẳng biết trong bụng mang con hoang của ai. Cả hai mẹ con sống cũng chỉ là gánh nặng!”
Tôi đứng bên cạnh liều mạng chửi hắn, hét lên bảo hắn buông tay, nhưng tất cả đều vô ích.
Chương 5
Cuối cùng tôi cũng phát hiện ra.
Tất cả mọi người, bao gồm cả anh trai, đều không nghe thấy tiếng tôi.
Lưu Quang hung dữ uy hiếp, trước khi trở về thành phố, Trì Ninh nhất định phải đưa tiền cho hắn.
Nếu không, hắn sẽ vạch trần chị ấy.
Đúng lúc này, giọng anh trai vang lên từ phía sau:
“Lưu Quang, những lời hai người vừa nói có ý gì?”
Nghe thấy giọng anh, cơ thể chị Trì Ninh khựng lại.
Chị ấy xoay người, cẩn thận bước đến trước mặt anh, thăm dò hỏi:
“Anh… anh đến từ lúc nào vậy?”
Anh chỉ vào đầu bếp mới được mời đến trong sân, vẻ mặt thoải mái:
“Đầu bếp đến rồi, anh định gọi em rể vào uống vài chén.”
“Vừa rồi đứng từ xa nghe hai người nói gì đó về chuyện vạch trần… Hai người đang diễn trò gì vậy? Muốn vạch trần ai?”
Sắc mặt Trì Ninh khó coi, nhưng vẫn thở phào nhẹ nhõm.