Chương 2 - Hộp Mù Và Những Dấu Vết Quá Khứ
“Tháng này mẹ lại gửi hộp mù cho con rồi, tự mở đi. Mẹ đang bận, em con còn phải mua quần áo mùa đông, cúp nhé.”
Cúp máy.
Tôi cầm điện thoại đứng ngoài hành lang ký túc xá.
Có mấy cô gái đi ngang qua nhìn tôi một cái rồi nhanh chóng dời mắt.
Tôi biết mình trông thế nào.
Tóc khô vàng.
Mặt đỏ sưng từng mảng.
Đi trên đường, không ai muốn nhìn thêm lần thứ hai.
Hai ngày sau, bưu kiện tới.
Lại là một hộp mù.
Nhỏ hơn hai lần trước.
Cầm trên tay nhẹ bẫng.
Bạn cùng phòng đưa cho tôi, cười cười.
“Mẹ cậu lại gửi bất ngờ à?”
Tôi nói ừ, nhận lấy hộp, mang ra ban công.
Mở ra.
Là một bộ mỹ phẩm.
Nước hoa hồng, sữa dưỡng, sữa rửa mặt.
Ba chai nhét trong một hộp giấy nhỏ.
Trên chai phủ một lớp bụi.
Nhãn mác cũng mờ đi.
Chai nước hoa hồng chỉ còn lại một chút dưới đáy.
Tôi lấy từng chai ra, lật đáy xem hạn sử dụng.
Hết hạn rồi.
Hết hạn từ tháng ba năm ngoái.
Trong hộp còn một tờ giấy.
“Dọn nhà thấy, đồ em con dùng dở, vứt thì tiếc, con lấy mà dùng.”
Tôi nhận ra bộ mỹ phẩm này.
Sinh nhật em gái năm ngoái, mẹ mua cho nó.
Một bộ hơn một nghìn tệ.
Em gái từng đăng lên vòng bạn bè.
Sau đó nó dùng được một nửa thì bỏ đó.
Nói là không hợp.
Rồi đổi sang loại đắt hơn.
Bây giờ hết hạn.
Cho tôi.
Tôi mở chai nước hoa hồng, ngửi thử.
Một mùi lạ.
Giống như thứ gì đó đã ôi.
Bóp sữa dưỡng ra.
Đã tách lớp.
Trên bề mặt nổi một lớp dầu.
Tôi không dám bôi lên mặt.
Nhưng cũng không vứt đi.
Tôi đặt chúng lên bàn.
Mỗi ngày đều nhìn.
Nhìn lớp bụi.
Nhìn ngày hết hạn.
Nhìn những dấu vết còn lại sau khi em gái dùng dở.
Tối hôm đó tôi có ca làm thêm.
Ở tiệm trà sữa gần trường.
Một giờ mười hai tệ.
Làm từ sáu giờ đến mười một giờ.
Việc của tôi là rửa cốc, lau bàn, đổ rác.
Bà chủ tính khí rất khó chịu.
Động chút là mắng.
“Cái cốc kia rửa chưa sạch, rửa lại!”
“Bàn lau chưa? Mù à?”
“Tay chân nhanh lên được không? Nuôi các cô để làm gì?”
Tôi cúi đầu làm việc.
Không nói gì.
Hơn chín giờ tối, trong quán có hai người bước vào.
Tôi đang rửa cốc trong bếp.
Qua cửa sổ nhìn thấy hai bóng người.
Mẹ tôi.
Và em gái.
Hai người vừa cười vừa nói bước vào.
Chọn một bàn cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống.
Mẹ đặt mấy túi mua sắm xuống chiếc ghế bên cạnh.
Tôi nhận ra logo trên túi.
Là quầy mỹ phẩm cực kỳ đắt tiền trong trung tâm thương mại.
Em gái vừa ngồi xuống đã bắt đầu lục túi.
Lấy từng món ra.
Nước hoa hồng.
Sữa dưỡng.
Tinh chất.
Kem dưỡng.
Kem mắt.