Chương 23 - Hợp Đồng Hôn Nhân Giữa Hai Người

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong loạt thư tay đó, không chỉ có bằng chứng Thẩm Thừa Viễn sửa đơn thuốc, mà còn có cả ghi chép Hứa Chính Hành tống tiền nhà họ Thẩm suốt nhiều năm.

Mẹ Thẩm cũng bị liên đới.

Ngày một phần tài liệu tại nhà cũ họ Thẩm bị niêm phong, Thẩm lão phu nhân đích thân gọi điện cho tôi.

“Tuế An, bà muốn giao toàn bộ đồ trong thư phòng phía Tây cho cháu.”

Tôi đáp: “Vâng.”

Lần này về lại nhà cũ, hoa quế trong sân đã rụng tơi bời.

Thẩm lão phu nhân ngồi trong thư phòng, đắp một chiếc chăn mỏng ngang đùi.

Trông bà già đi rất nhiều so với lần gặp trước.

“Tuế An, Chiếu Dạ dọn ra ngoài rồi.”

Tôi không đáp.

Bà cụ thở dài: “Mấy ngày nay nó cứ mải miết điều tra chuyện của bà ngoại và mẹ cháu, tra đến đâu là ngồi thừ ở đó cả đêm.”

Đường Đường bĩu môi: “Sự thâm tình đến muộn còn hèn hơn cỏ rác.”

Thẩm lão phu nhân không giận, chỉ cười mếu máo: “Đúng là hèn thật.”

Tôi cất bản thảo của bà ngoại vào thùng.

Thẩm lão phu nhân nhìn tôi đăm đăm: “Sau này, cháu còn về thăm bà được không?”

Tay tôi khựng lại.

Đường Đường đứng im thin thít.

Trong ánh mắt bà cụ là sự khẩn cầu, và cả nỗi sợ hãi không dám mong đợi.

Tôi nói: “Khi nào khỏe hơn, bà có thể đến Nhà lưu niệm.”

Mắt bà sáng lên một chút: “Được, được.”

Lúc rời đi, Thẩm Chiếu Dạ đang đứng trước cửa nhà cũ.

Anh ta như thể đang cố tình đợi tôi, lại như thể không dám bước vào.

“Bà nội đưa hết đồ cho em rồi à?”

Tôi gật đầu.

Anh ta bảo: “Mẹ anh có thể sẽ bị truy cứu trách nhiệm.”

“Đó là điều bà ấy phải gánh chịu.”

“Anh biết.”

Anh ta lôi từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, đưa cho tôi.

“Cái này của em.”

Tôi mở ra.

Bên trong là một chiếc nhẫn bạc đã cũ.

Tôi nhận ra, đây là chiếc nhẫn bà ngoại từng đeo lúc sinh thời.

“Sao lại ở chỗ anh?”

Thẩm Chiếu Dạ trầm giọng: “Hôm bà ngoại mất, bà nắm tay anh, giao nó cho anh. Bà dặn, nếu có một ngày em thật sự không cần nhà họ Thẩm nữa, thì trả cái này lại cho em.”

Tôi cầm chiếc nhẫn lên.

Mặt trong khắc hai chữ.

*Tuế An.*

Hóa ra, bà ngoại đã sớm chừa sẵn cho tôi một đường lui.

Bà biết tôi có thể sẽ yêu sai người, cũng biết rồi sẽ có ngày tôi tỉnh ngộ.

Tôi lồng chiếc nhẫn vào ngón tay mình.

Thẩm Chiếu Dạ nhìn chiếc nhẫn, giọng khô khốc: “Anh xin lỗi.”

Tôi đáp: “Tôi nghe rồi.”

Anh ta hỏi: “Sau này chúng ta còn có thể gặp nhau không?”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta: “Thẩm Chiếu Dạ, con người ta đâu cần phải nói lời tạm biệt đến một vạn lần mới tính là kết thúc.”

“Có những lời tạm biệt, chỉ cần nói một lần là đủ.”

Tôi quay người lên xe.

Qua gương chiếu hậu, anh ta đứng trước cổng ngôi nhà cũ, ngày một mờ xa dần.

***

Một năm sau, Nhà lưu niệm Lâm Hoài Cẩn chính thức mở cửa.

Hôm khánh thành, người đến đông hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Lương lão đích thân đề chữ, Cố Mạn phụ trách khu vực tư vấn pháp luật miễn phí, Đường Đường còn thiết kế một bức tường lưu bút, bắt mọi khách tham quan phải để lại một dòng chữ.

Có người viết: *Bác sĩ Lâm cảm ơn bà.*

Có người viết: *Sự trong sạch dù đến muộn, vẫn là sự trong sạch.*

Cũng có người viết: *Mong tất cả những người chịu oan khuất, đều có thể đợi được một người lên tiếng thay mình.*

Tôi đứng trong phòng khám cũ của bà ngoại, ngắm nhìn chiếc bát sứ mẻ đặt trang trọng trong tủ kính.

Bên cạnh có một tấm biển chú thích nhỏ:

*Chiếc bát sứ bác sĩ Lâm Hoài Cẩn thường dùng lúc sinh thời, do cháu ngoại Lâm Tuế An hiến tặng.*

Đường Đường xáp lại gần hích vai tôi: “Thế nào, Giám đốc Lâm thấy oai phong lẫm liệt không?”

Tôi mắng yêu: “Cậu đừng có gọi bậy.”

“Gọi bậy gì đâu? Giờ cậu là người phụ trách Nhà lưu niệm mà, do đích thân Lương lão chỉ định hẳn hoi.”

Cố Mạn từ ngoài cửa bước vào: “Chiều nay có buổi phỏng vấn đấy, đừng quên nhé.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)