Chương 20 - Hợp Đồng Hôn Nhân Giữa Hai Người

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phiên điều trần bắt đầu, người điều hành đọc lại tài liệu vụ án cũ.

Mẹ Thẩm mấy lần định ngắt lời, đều bị nhân viên nhắc nhở.

Mãi cho đến khi dì Triệu lên bục làm chứng.

Dì rút ra quyển sổ ghi chép ca trực.

“Năm đó, Thẩm Thừa Viễn vào phòng thuốc lúc 2 giờ 20 sáng, 2 giờ 35 bước ra. Sau khi đơn thuốc gốc bị tráo đổi, bệnh tình của Hứa Minh Chương chuyển biến xấu đột ngột.”

Mẹ Thẩm đứng bật dậy: “Cô nói láo! Thừa Viễn mất rồi, cô lấy quyền gì mà vu khống ông ấy?”

Dì Triệu nhìn bà ta: “Thẩm phu nhân, năm xưa tôi đã từng đi tìm bà.”

Cơ mặt mẹ Thẩm cứng đờ.

“Tôi đưa bà xem sổ ghi chép ca trực, bà nói, chuyện nhà họ Thẩm không đến lượt một y tá như tôi quản.”

Khắp phòng điều trần rộ lên những tiếng hít sâu nhè nhẹ.

Mẹ Thẩm luống cuống: “Tôi không có.”

Cố Mạn giơ cao một chiếc máy ghi âm: “Cô Triệu năm xưa có ghi âm lại.”

Mẹ Thẩm như bị rút cạn chút sinh lực cuối cùng.

Đoạn băng vang lên, giọng nói trẻ trung hơn nhiều của mẹ Thẩm rõ mồn một.

“Lâm Hoài Cẩn đã nhận tội rồi, cô còn lật lại làm gì? Nhà họ Thẩm không để cô thiệt đâu, nếu cô biết điều, thì rời khỏi Nam Thành đi.”

Giọng dì Triệu kèm theo tiếng khóc nghẹn: “Thế còn bác sĩ Lâm thì sao?”

Mẹ Thẩm lạnh lùng đáp: “Bà ta là một bà già nhà quê, danh dự đáng giá mấy đồng?”

Đoạn băng kết thúc.

Đường Đường bóp tay răng rắc: “Muốn đánh người quá.”

Tôi không nói gì.

Tôi chỉ nhìn chằm chằm mẹ Thẩm.

Cuối cùng, bà ta cũng không dám nhìn lại tôi.

Từ đầu chí cuối, Thẩm Chiếu Dạ ngồi đó như một bức tượng đá bị mưa xối ướt sũng.

Người điều hành hỏi: “Chủ nhiệm Thẩm, là con trai Thẩm Thừa Viễn, anh có nguyện ý phối hợp với công tác điều tra tiếp theo không?”

Tất thảy ánh mắt đều ghim vào người anh ta.

Mẹ Thẩm tóm chặt lấy tay anh ta: “Chiếu Dạ, con không được nói bậy. Bố con không còn nữa, con phải bảo vệ nhà họ Thẩm.”

Thẩm Chiếu Dạ chậm chạp rút tay ra.

“Tôi phối hợp.”

Mẹ Thẩm ré lên chói tai: “Con điên rồi?”

Thẩm Chiếu Dạ quay sang nhìn bà: “Mẹ, người điên là chúng ta.”

Anh ta đứng dậy, hướng về phía dì Triệu trên bục, hướng về Lương lão, và hướng về phía tôi.

“Bố tôi – Thẩm Thừa Viễn – năm xưa đã sửa đổi đơn thuốc của bác sĩ Lâm Hoài Cẩn, dẫn đến cái chết của Hứa Minh Chương. Gia đình họ Thẩm che giấu sự thật bao năm qua khiến bác sĩ Lâm Hoài Cẩn phải chịu oan ức.”

Nói đến đây, anh ta dừng lại một chút.

“Là hậu duệ nhà họ Thẩm, tôi xin công khai nhận lỗi, và gánh chịu mọi trách nhiệm liên đới.”

Cả phòng điều trần cuối cùng không kìm nén được nữa, những tiếng bàn tán nổ ra như ong vỡ tổ.

Mẹ Thẩm ngồi bệt xuống ghế, thẫn thờ.

Hứa Chính Hành bỗng chồm lên: “Nhà họ Thẩm các người thừa nhận là tốt! Em trai tôi bị các người hại chết, nhà họ Hứa cũng là nạn nhân!”

Lương lão cười lạnh lùng: “Hứa Chính Hành, cậu sốt sắng cái gì?”

Cố Mạn nộp lên một tập hồ sơ khác.

“Đây là hồ sơ những năm qua nhà họ Hứa vin cớ vụ án cũ để bòn rút đủ loại lợi ích từ nhà họ Thẩm. Kèm theo chứng cứ Hứa Chính Hành biết rõ Lâm Hoài Cẩn bị oan, nhưng vẫn tiếp tục phát tán tin đồn phỉ báng.”

Hứa Chính Hành thất kinh biến sắc: “Cô lấy đâu ra?”

Cố Mạn hất cằm ra phía cửa: “Cháu gái ông đưa đấy.”

Cánh cửa mở tung.

Hứa Tri Ý bị hai nhân viên áp giải bước vào.

Cô ta không còn dáng vẻ mong manh, tinh tế ngày thường, tóc tai buộc qua loa, mặt mày xám ngoét.

Hứa Chính Hành gầm lên: “Hứa Tri Ý!”

Hứa Tri Ý chẳng thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái, chỉ chăm chăm nhìn Thẩm Chiếu Dạ.

“Chiếu Dạ, em khai hết những gì em biết rồi.”

“Anh có thể xin Lâm Tuế An giúp em rút đơn kiện được không?”

Đường Đường phá lên cười: “Cô chọn lúc để mơ mộng cũng chuẩn phết đấy.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)