Chương 10 - Hợp Đồng Hôn Nhân Giữa Hai Người

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hứa Tri Ý dường như cuối cùng cũng có điểm tựa: “Cô Lâm tôi biết cô ghét tôi, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hại cô.”

Tôi chất vấn: “Vậy tại sao cô lại tông trúng tôi?”

Cô ta sững lại: “Tôi đã nói rồi, tôi không quen đường.”

“Đoạn đường đó là đường phụ một chiều đi ra từ cổng Bắc bệnh viện, giới hạn tốc độ 20km/h. Cô phóng với tốc độ 47km/h, tông xong việc đầu tiên không phải gọi cấp cứu, mà là gọi cho Thẩm Chiếu Dạ.”

Chiếc ly trong tay Hứa Tri Ý khẽ va vào mặt bàn: “Sao cô biết tốc độ xe của tôi?”

Thẩm Chiếu Dạ cũng nhìn sang tôi.

Tôi nói: “Ở ngã tư có biển đo tốc độ.”

Hứa Tri Ý lập tức phân bua: “Lúc đó tôi hoảng quá nên không chú ý.”

Thẩm Chiếu Dạ chen ngang: “Đủ rồi, tai nạn đã giải quyết xong.”

Tôi cười lạnh: “Đúng thế, giải quyết nhanh thật đấy. Đơn bồi thường thì ký rồi, giấy chứng nhận trách nhiệm thì vẫn chưa có.”

Thẩm Chiếu Dạ cau mày: “Em muốn truy cứu?”

“Không thể truy cứu sao?”

Hứa Tri Ý lại rơi nước mắt: “Chiếu Dạ, có phải em gây thêm rắc rối cho anh rồi không?”

Thẩm Chiếu Dạ đưa khăn giấy cho cô ta: “Không có.”

Tôi nhìn bọn họ, một người khóc lóc, một người dỗ dành, giống như tôi mới là kẻ xâm nhập không biết điều.

Chuông cửa vang lên.

Chu Khải đứng ngoài, tay cầm một tập tài liệu.

Anh ta nhìn thấy cảnh tượng trong phòng khách, bước chân khựng lại: “Chủ nhiệm Thẩm, bệnh viện gọi anh về một chuyến, tối nay có ca hội chẩn đột xuất.”

Thẩm Chiếu Dạ nhận lấy tập tài liệu: “Bệnh nhân nào?”

Chu Khải liếc nhìn tôi: “Một cụ ông từ Nam Thành tới, tình hình phức tạp, Viện trưởng đích danh yêu cầu anh đến.”

Thẩm Chiếu Dạ vớ lấy áo khoác.

Hứa Tri Ý lập tức đứng dậy: “Em đi cùng anh.”

“Tay em đang đau, ở nhà nghỉ ngơi đi.”

Hứa Tri Ý bất an nhìn về phía tôi: “Nhưng mà…”

Thẩm Chiếu Dạ quay sang dặn tôi: “Chăm sóc cô ấy.”

Tôi hỏi lại: “Dựa vào cái gì?”

Anh ta đáp: “Dựa vào việc bây giờ em vẫn đang ở trong nhà của tôi.”

Môi Chu Khải mấp máy, cuối cùng không nói lời nào.

Sau khi cửa đóng lại, nước mắt trên mặt Hứa Tri Ý nhanh chóng biến mất.

Cô ta bưng ly sữa lên, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống.

“Nóng quá.”

Tôi mặc kệ cô ta, quay lưng đi về phòng khách.

Cô ta nói với theo: Lâm Tuế An, cô có biết tại sao Chiếu Dạ không cho cô xem tờ giấy kia không?”

Tôi dừng bước.

Hứa Tri Ý bật cười: “Vì trên đó viết, vốn dĩ chẳng phải thứ tốt đẹp gì để lại cho cô.”

“Đó là thứ có thể hủy hoại danh tiếng của bà ngoại cô đấy.”

Tôi quay lại nhìn cô ta.

Cô ta đứng cạnh bàn ăn, cuối cùng cũng không thèm đóng vai ngây thơ vô tội nữa.

“Đơn thuốc mà bà ngoại cô để lại năm xưa, đã từng gây chết người.”

“Chiếu Dạ không cho cô đụng vào, là đang bảo vệ cô đấy.”

Tôi hỏi ngược lại: “Sao cô biết?”

Hứa Tri Ý bưng ly sữa, móng tay gõ nhè nhẹ lên thành ly.

“Bởi vì bố tôi, chính là học trò của người đã chết năm đó.”

***

Bên ngoài phòng hội chẩn của bệnh viện, tôi ngồi trên băng ghế dài, vết thương trên đầu gối vì đi gấp lại rỉ máu.

Chu Khải nhìn thấy tôi, giật thót mình: “Cô Lâm sao cô lại đến đây?”

Tôi hỏi: “Thẩm Chiếu Dạ đâu?”

“Đang hội chẩn.”

“Tôi đợi anh ta.”

Chu Khải do dự: “Sắc mặt cô kém lắm, có muốn đi xử lý vết thương trước không?”

Tôi ghim ánh nhìn vào anh ta: “Bố của Hứa Tri Ý là ai?”

Bệnh án trong tay Chu Khải suýt rơi.

Phản ứng này của anh ta, còn rõ ràng hơn cả một câu trả lời.

Tôi nói tiếp: “Anh biết.”

Chu Khải hạ giọng: “Cô Lâm chuyện này tôi không thể nói được.”

“Thẩm Chiếu Dạ bảo anh giấu tôi?”

Anh ta im bặt.

Cửa phòng hội chẩn mở.

Viện trưởng đi cùng một cụ ông tóc hoa râm bước ra, Thẩm Chiếu Dạ theo sát phía sau.

Cụ ông nhìn thấy tôi, bước chân dừng lại.

Người đàn ông trung niên bên cạnh ông nhíu mày: “Sao cô lại ở đây?”

Tôi không quen biết ông ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)