Chương 1 - Hợp Đồng Bất Ngờ
Chương 1
Sau chuyến du lịch Maldives một tháng trở về, tôi phát hiện bà giúp việc đã tự ý đón con gái đến nhà tôi ở.
Bà ấy hứa lên hứa xuống rằng mẹ con bà chỉ sinh hoạt trong phòng dành cho người làm, nên tôi cũng nhắm mắt cho qua.
Cho đến một ngày, tôi thấy trên bàn phòng khách chễm chệ một bản hợp đồng cho thuê nhà.
Kèm theo đó là một tờ giấy nhớ:
“Đồ không biết xấu hổ, dám ở chùa nhà tôi lâu như vậy. Từ tháng sau bắt đầu thu tiền nhà, mỗi tháng 20 triệu, cọc 6 tháng đóng trước 3 tháng!”
Tôi cầm bản hợp đồng, định đi hỏi bà giúp việc cho ra nhẽ.
Kết quả, con gái bà ta khoanh tay trước ngực, lườm tôi cháy máy:
“Cô ở đây lâu như thế, đã nộp một đồng tiền thuê nhà nào chưa? Bây giờ tôi chỉ đòi lại những gì tôi đáng được hưởng, cô lấy tư cách gì mà sủa ở đây?”
Tôi giận quá hóa cười.
Lập tức rút điện thoại ra gọi cảnh sát.
“Alo 110 phải không ạ? Tôi muốn báo cảnh sát, có người xâm nhập gia cư bất hợp pháp.”
1
Nghe thấy tôi gọi cảnh sát, sắc mặt Hứa Văn lập tức biến đổi.
“Cô điên à? Đây là nhà tôi, cô báo cảnh sát cái gì?”
Tôi lơ cô ta, đọc rành rọt địa chỉ vào điện thoại: “Đúng, có người xâm nhập chỗ ở bất hợp pháp, còn có dấu hiệu tống tiền. Tôi có bằng chứng bằng văn bản tại hiện trường.”
Dì Trương nghe thấy tiếng ồn ào liền từ bếp lao ra, tay vẫn còn cầm mớ rau xanh.
“Có chuyện gì vậy?”
Nhìn thấy bản hợp đồng trên tay tôi, rồi lại thấy khuôn mặt trắng bệch của con gái, mớ rau trên tay dì rơi “bạch” xuống đất.
“Bà chủ! Bà chủ ơi, đây là hiểu lầm, cái Văn nhà tôi nó không hiểu chuyện…”
Dì Trương lao tới định xin lỗi tôi, nhưng bị Hứa Văn cản lại.
“Mẹ, mẹ việc gì phải xin nó!” Hứa Văn vẫn cố cứng cổ, nhưng giọng đã bắt đầu run rẩy, “Cô ta dám báo cảnh sát sao? Cô ta dám để cảnh sát đến điều tra xem căn nhà này của ai sao? Cô ta chỉ là một con hồ ly tinh được bao nuôi…”
“Hứa Văn,” tôi ngắt lời cô ta, “Cô nói thêm một chữ nữa, tôi sẽ cho cô ngồi tù thêm tội vu khống đấy.”
Cô ta há hốc mồm, cứng họng.
Cảnh sát đến rất nhanh.
Hai đồng chí cảnh sát trẻ, một người lấy lời khai, một người xem xét hiện trường.
Bản hợp đồng được cho vào túi vật chứng, nét chữ trên tờ giấy nhớ cũng được chụp lại.
Hứa Văn đứng co rúm ở góc nhà, tay siết chặt điện thoại, màn hình sáng lên liên tục, không biết đang nhắn tin cầu cứu ai.
“Cô Lâm đồng chí cảnh sát lấy lời khai ngẩng lên nhìn tôi, “Người đứng tên sở hữu căn nhà này là?”
Tôi đáp: “Là tôi, Lâm Thính. Sổ đỏ để trong két sắt phòng ngủ của tôi, cần thì tôi có thể lấy.”
“Không cần đâu.” Anh ấy gập cuốn sổ lại, “Bằng chứng tại hiện trường đã đủ. Nhưng chúng tôi cần xác nhận lại một chút, người phụ nữ họ Trương này có quan hệ thế nào với cô?”
Tôi liếc nhìn Hứa Văn một cái.
Cô ta vẫn giữ cái điệu bộ hống hách, không hề có ý ăn năn hối cải.
“Không có quan hệ gì.”
“Cô ta là con gái của bà giúp việc nhà tôi, tự ý dọn vào ở khi chưa có sự cho phép của tôi, còn làm giả hợp đồng để thu tiền thuê nhà của tôi.”
Hứa Văn đột nhiên hét toáng lên: “Làm giả cái gì! Hợp đồng đó là thật! Căn nhà này vốn dĩ là của tôi!”
“Cái Văn!” Dì Trương bịt miệng cô ta lại, toàn thân run lẩy bẩy, “Đừng nói nữa, mẹ xin con đừng nói nữa…”
Hai viên cảnh sát nhìn nhau, một người quay sang nói với Hứa Văn: “Cô Trương, mời cô theo chúng tôi về đồn hỗ trợ điều tra. Cô đang bị tình nghi xâm nhập gia cư bất hợp pháp và tống tiền, cần phải làm rõ thêm.”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, không nói một lời.
Đột nhiên, dì Trương quỳ sụp xuống, trán dập liên tục xuống sàn: “Bà chủ! Tôi xin cô! Bố cái Văn mất sớm, tôi không dạy dỗ nó đàng hoàng. Xin cô nể tình một năm trước tôi từng cứu mạng cô mà tha cho nó lần này…”
Trán dì dập xuống sàn đá cẩm thạch phát ra những tiếng “bịch, bịch” trầm đục.
Nhìn mái tóc hoa râm của dì, tôi chợt nhớ lại đêm mưa hôm đó, dì cũng quỳ trên sàn như thế này, cầu xin bác sĩ cứu tôi.
Một năm trước, tôi bị sảy thai ngoài ý muốn và ngất xỉu ở cầu thang.
Chính dì Trương tỉnh dậy đi vệ sinh đã phát hiện ra tôi. Dì lập tức gọi cấp cứu đưa tôi vào viện, nhờ cấp cứu kịp thời mà tôi nhặt lại được cái mạng.
Vì vậy, tôi luôn coi dì như người nhà, lễ tết nào cũng mừng tuổi dì một phong bao lì xì rất dày.
“Dì Trương,” tôi ngồi xổm xuống, đỡ lấy vai bà, “Dì đứng lên đi.”
“Bà chủ không đồng ý, tôi không đứng lên đâu…”
Tôi thở dài một hơi.
“Cháu đồng ý với dì, không truy cứu nữa.”
Tôi nhìn về phía cảnh sát: “Chúng tôi hòa giải. Không lập án nữa.”
Anh cảnh sát có vẻ ngạc nhiên: “Cô Lâm chứng cứ rành rành, đi theo đúng quy trình thì ít nhất cũng bị tạm giữ 15 ngày. Cô chắc chứ?”
“Chắc chắn,” tôi nói, “Dì Trương từng cứu mạng tôi. Hôm nay tôi không truy cứu, coi như trả xong ân tình của bà ấy.”
Hứa Văn sững sờ, có lẽ không ngờ tôi lại dễ dàng buông tha cho cô ta như vậy.
Ánh mắt cô ta từ hoảng sợ chuyển sang nghi hoặc, cuối cùng biến thành một sự đắc ý khó giấu.
Cô ta tưởng tôi sợ, tưởng tôi có nhược điểm gì nên không dám làm lớn chuyện.
Tôi nhìn thẳng vào Hứa Văn: “Nhưng mà, nếu lần sau tôi còn thấy những thứ tương tự xuất hiện, thì sẽ không có chuyện hòa giải dễ dàng thế này đâu.”
Cô ta bĩu môi, không thèm nói gì.
“Còn nữa,” tôi chỉ vào bộ đồ ngủ cô ta đang mặc, “Bộ quần áo này, cởi ra, giặt sạch sẽ rồi để trước cửa phòng tôi. Sáng mai tôi phải nhìn thấy nó.”
Mặt cô ta đỏ bừng lên vì tức, nhưng e ngại cảnh sát vẫn còn ở đây nên không dám phát tác.
Tôi quay người đi lên lầu, nghe thấy tiếng dì Trương rối rít cảm ơn ở phía sau, xen lẫn tiếng lầm bầm của Hứa Văn:
“Có gì đặc biệt đâu, cũng đâu phải nhà của mình, bày đặt thanh cao cái nỗi gì…”
2
Hai tháng trước, tôi và chồng đi Maldives nghỉ dưỡng.
Ở nhà chỉ có một mình dì Trương.
Không ngờ lúc đẩy cửa bước vào, tôi thấy trong nhà bừa bộn như một bãi chiến trường.
Rượu vang tôi cất công sưu tầm, váy ngủ bằng lụa thật.
Tất cả đều bị người ta mang ra phá hỏng.
Ban đầu tôi còn tưởng nhà có trộm, vừa định báo cảnh sát.
Thì dì Trương đi chợ về, thấy vậy liền khóc lóc cầu xin tôi tha thứ.
Hóa ra con gái dì mới lên thành phố tìm việc, không có chỗ ở, dì nghĩ nhà đằng nào cũng bỏ trống nên cho con bé vào ở tạm một thời gian.
Dì còn thề non hẹn biển.
Sẽ không để Hứa Văn động vào đồ đạc trong nhà nữa, phạm vi hoạt động của cô ta chỉ giới hạn trong phòng người làm.
Tôi thấy hai mẹ con họ nương tựa vào nhau cũng thật đáng thương, nên miễn cưỡng đồng ý.
Kết quả, Hứa Văn không những ngày ngày lượn lờ trong biệt thự của tôi, mà còn tự tiện dùng bồn tắm của tôi để ngâm mình, lén xài mỹ phẩm của tôi.
Tôi đã nhịn hết lần này đến lần khác.
Không ngờ một tháng sau, Hứa Văn dám ném thẳng vào mặt tôi một bản hợp đồng cho thuê nhà.
Bên A cho thuê lại còn điền rành rành tên cô ta!
Tôi cho cô ta ở ké ăn bám, cô ta lại vừa ăn cướp vừa la làng, đòi thu tiền thuê nhà của tôi.
Tối hôm đó, dì Trương mắt đỏ hoe gõ cửa phòng tôi.
Dì đưa cho tôi tất cả những phong bao lì xì mà tôi từng tặng dì được tích cóp trong nhiều năm qua giọng khản đặc: