Chương 15 - Hộp Điều Ước Và Ký Ức Hồi Sinh
Xe nổ máy, nghĩa trang, những bậc thang đá, và cả kẻ gửi lời xin lỗi muộn màng kia… tất cả đều bị bỏ lại phía sau.
Ngày đến trường đại học báo danh, tôi treo chiếc chìa khóa của mẹ ngay bên cạnh bàn học.
Bạn cùng phòng hỏi tôi: “Chìa khóa gì đấy cậu?”
Tôi bảo: “Chìa khóa của một chiếc hộp cũ.”
Cô bạn cười tươi rói: “Trông có vẻ quan trọng lắm nhỉ.”
Tôi cũng mỉm cười theo: “Quan trọng lắm.”
Chiếc hộp đó từng chứa đựng những lời mẹ thay tôi phản kháng, từng chứa đựng sự thật bị che lấp suốt bốn năm trời, và chứa đựng cả con đường lui mà cuối cùng tôi đã giành lại được.
Ngoài cửa sổ, đám sinh viên năm nhất đang ríu rít kéo hành lý đi ngang qua loa phát thanh liên tục nhắc nhở mọi người tự bảo quản kỹ giấy tờ tùy thân.
Tôi xếp gọn giấy báo trúng tuyển đại học, CCCD và chiếc chìa khóa vào chung một ngăn kéo, tự tay bấm khóa lại cái “cạch”.
Lần này, chìa khóa nằm trong tay tôi.