Chương 11 - Hôn Ước Vô Hình
Trước kia nàng ta bỏ đi, Bùi Lăng Phong đều sẽ đến đón. Nhưng lần này đã qua một tháng, chàng vẫn không đến.
Tô Thanh Nguyệt không cam lòng, chỉ có thể tự mình trở về.
Sau khi về, nàng ta phát hiện Bùi Lăng Phong thay đổi rất nhiều, không còn nói lời mềm mỏng với nàng ta, cũng không còn vì nước mắt của nàng ta mà mềm lòng.
Vân Diệu nhìn đến đây, đưa cho ta một quả nho.
“Đại ca ta, đây là không thích Tô Thanh Nguyệt nữa sao?”
Ta lắc đầu.
“Vẫn còn thích, chỉ là không yêu sâu đậm như trước nữa.”
Nếu không, Bùi Lăng Phong sẽ không để Tô Thanh Nguyệt trở lại phủ Thừa tướng.
Trong Luân Hồi Kính.
Họ cứ lạnh nhạt như vậy mà qua hai mươi năm.
Năm ấy, Bùi Lăng Phong năm mươi chín tuổi, vẫn mang dáng vẻ trong sáng như gió trăng.
Hai đứa con trai của chàng được Tô Thanh Nguyệt nuông chiều, một đứa ăn chơi, một đứa phá của, đều không thể đỗ khoa cử.
Sau khi Bùi Lăng Phong cáo lão, chàng sắp xếp cho chúng hai chức quan nhàn tản.
Nhưng thân thể Bùi Lăng Phong dần không tốt.
Chẳng biết có phải người già rồi hay không, chàng bắt đầu càng lúc càng nhớ đến ta.
Tan triều liền nhốt mình trong gian tây.
Vân Diệu nhìn không hiểu.
“Ly Lạc, hiện tại đại ca ta vẫn đang giả vờ sao?”
Ta lắc đầu: “Ta cũng không biết.”
“Lòng người rất phức tạp. Chàng chưa chắc thật sự nhớ ta, chỉ là người đã chết nhất định sẽ tốt hơn người còn sống.”
Trong kính.
Bệnh của Bùi Lăng Phong càng ngày càng nặng, đến mức phải nằm liệt giường.
Tô Thanh Nguyệt vẫn luôn canh bên chàng.
Nàng ta hỏi: “Lăng Phong, đời này chúng ta cũng đã gập ghềnh đi qua Kiếp sau chàng còn ở bên ta, được không?”
“Nể tình ta không danh không phận ở bên chàng nhiều năm như vậy.”
Bùi Lăng Phong bệnh nặng, nhưng thần trí rất tỉnh táo.
Chàng nghe lời này không đáp, chỉ im lặng.
Nhưng qua rất lâu.
Chàng vẫn đồng ý.
“Được.”
Đúng lúc này.
Một nam nhân dáng người thô kệch xông vào: “Hay cho ngươi, Tô Thanh Nguyệt! Năm đó ngươi gặp nam nhân này liền đá lão tử đi, bây giờ còn muốn hẹn kiếp sau với tên bệnh quỷ này.”
“Ngươi để hắn nuôi con trai của lão tử thì thôi đi, bây giờ có phải quá đáng lắm rồi không?”
Trong mắt Tô Thanh Nguyệt kinh hãi.
“Ngươi đến làm gì, mau cút ra ngoài!”
Bùi Lăng Phong nhíu mày, nhìn nam nhân kia thật lâu, dường như nhớ ra hắn là ai.
“Ngươi và Tô Thanh Nguyệt có quan hệ gì?”
Nam nhân nhìn chàng cười.
“Ta là cha ruột của con trai ngươi, từng là khách làng chơi của Tô Thanh Nguyệt.”
“Bây giờ ta già rồi, muốn con trai ta phụng dưỡng ta.”
Bùi Lăng Phong không nhịn được ho khan, sau đó sai người gọi hai đứa con trai đến nhỏ máu nhận thân với nam nhân này.
Máu của nam nhân và con trai chàng hòa vào nhau.
Tô Thanh Nguyệt vội ghé bên giường Bùi Lăng Phong.
“Tướng gia, chàng tin ta đi, ta thật sự không có.”
“Kẻ này muốn tống tiền ta. Hắn nói nếu ta không cho sẽ vu oan trước mặt chàng.”
“Nếu hài tử thật sự không phải của chàng, ta chắc chắn đã đưa tiền để dàn xếp. Ta biết Tướng gia nhất định sẽ tin ta, nên mới không chịu sự uy hiếp của hắn.”
Nghe lời này, Bùi Lăng Phong nhìn nàng ta đầy bi thương.
“Ta tin nàng, Thanh Nguyệt.”
Nhưng lời vừa dứt, chàng không nhịn được nữa, phun ra một ngụm máu.
Hoàn toàn tắt thở.
…
Trước Luân Hồi Kính, ta và Vân Diệu nhìn nhau.
“Đây chính là chân ái sao? Chứng cứ bày ra trước mắt, chàng ấy vẫn có thể tin Tô Thanh Nguyệt.”
Đúng lúc này, giữa trời đất vang lên một giọng nói.
“Cung nghênh Lăng Phong Thần Quân hồi quy Thiên giới.”
Chương 11
Nghe giọng nói ấy, ta nhìn Vân Diệu.
“Là Thần Quân, chứ không phải Thái tử…”
Quả nhiên, chàng không thể hoàn thành lịch kiếp.
Vân Diệu như cười như không nhìn ta: “Sao, thất vọng à?”