Chương 1 - Hôn Ước Từ Trống Đăng Văn
Trước đêm thành thân với phò mã, một nữ nhân đã đánh trống Đăng Văn.
Nàng ta áo quần rách rưới, gương mặt phong sương, trong lòng ôm một đứa trẻ ba tuổi.
Nàng ta nói mình là thê tử kết tóc của Thám hoa lang Thẩm Hành. Ba năm trước, hắn lên kinh dự thi, từ đó một đi không trở lại.
Phụ hoàng triệu Thẩm Hành lên điện đối chất.
Hắn nhìn chằm chằm nữ nhân kia rất lâu, bỗng đỏ hoe mắt, quỳ sụp xuống đất:
“Bệ hạ, thần có tội! Trên đường vào kinh, thần gặp sơn phỉ truy sát, đầu bị thương nên mất trí nhớ, vậy mà quên mất trong nhà đã có thê nhi…”
Hắn dập đầu đến mức trán bật máu, cầu phụ hoàng ban chết, chỉ xin tha cho thê nhi của hắn.
Cả điện xôn xao, quần thần cảm động.
Hắn tình sâu nghĩa nặng như thế, phụ hoàng dù mặt mày xanh mét cũng không tiện phát tác.
Tan triều, Thẩm Hành đuổi theo chặn trước kiệu liễn của ta.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt vừa thâm tình vừa đau khổ:
“Ân tình công chúa dành cho thần, kiếp này thần không lấy gì báo đáp. Nhưng thần tuyệt đối không thể bỏ rơi thê tử kết tóc. Nếu công chúa nguyện ý, mong người chịu thiệt làm bình thê, thần đời này nhất định không phụ người.”
Ta ngây ra.
Không phải chứ, ta đối với ngươi tình căn thâm chủng từ khi nào vậy?
Ngươi đã có thê tử rồi, ta đổi một phò mã khác chẳng phải xong sao?
01
Ta tên Lý Chiêu Dương, là hoàng trưởng nữ dòng chính của Đại Lương, phong hiệu Vĩnh Ninh.
Mẫu hậu mất sớm, phụ hoàng cũng không lập hậu nữa.
Người nuôi ta như châu như ngọc, từ nhỏ đến lớn, phàm là điều ta muốn, phụ hoàng đều đáp ứng.
Phụ hoàng thường nói, sau này nhất định phải chọn cho ta một phò mã tốt nhất thiên hạ.
Năm nay ta vừa tròn mười tám, phụ hoàng cuối cùng cũng sốt ruột, vỗ danh sách tân khoa tiến sĩ xuống trước mặt ta:
“Chiêu Dương, con tự chọn đi!”
Ta lật danh sách ra xem.
Trạng nguyên đã ngoài ba mươi, để râu ngắn, trông còn già hơn phụ hoàng mấy tuổi.
Bảng nhãn thì trẻ hơn, nhưng trong bức họa có đôi mắt tam giác, vẻ mặt nịnh nọt, nhìn chẳng thuận mắt chút nào.
Đến khi lật tới Thám hoa, tay ta hơi khựng lại.
Người nọ vóc dáng cao thẳng như ngọc, mày mắt như tranh, một đôi mắt đào hoa hơi xếch lên, khóe môi mang ba phần ý cười.
Họa sư đã cố hết sức phác họa, nhưng vẫn không thể vẽ ra được nửa phần phong tư của người thật.
Trong buổi điện thí, ta từng nhìn hắn từ xa một lần, quả thật có một bộ túi da không tệ.
“Chọn hắn đi.” Ta khép danh sách lại, tùy tay chỉ một cái.
Phụ hoàng cười lớn, nói ta tinh mắt, Thám hoa lang tài học xuất chúng, tiền đồ vô lượng.
Hôn kỳ định vào mùng chín tháng ba. Mũ phượng khăn quàng đều đã chuẩn bị xong, Lễ bộ bận đến chân không chạm đất, khắp kinh thành đều bàn tán về hôn sự này.
Cuối tháng hai, ta thử hôn phục trong điện.
Trong gương đồng phản chiếu một thân đỏ thẫm, phượng hoàng thêu bằng chỉ vàng sống động như thật, tà váy kéo dài trọn ba thước.
Tỳ nữ Thanh Hòa đứng bên cạnh khen ta:
“Công chúa mặc gì cũng đẹp. Bộ hôn phục này người khác mặc vào e là không áp được, chỉ có công chúa mới xứng.”
“Đợi thành thân rồi, người và Thám hoa lang đứng cạnh nhau, nhất định là một đôi bích nhân, sau này chắc chắn ân ái hòa thuận.”
Ta xoay người trước gương, không tỏ ý kiến.
Ban đầu chọn Thẩm Hành, chẳng qua là vì hắn đẹp mắt.
Muốn nói thích đến mức nào, thật sự không đến nỗi.
Chỉ là tuổi đã đến, phụ hoàng thúc giục gắt gao, ta cần một phu quân mà thôi.
Gả cho ai mà chẳng là gả?
Dù sao cũng là ta chọn phò mã, chứ không phải phò mã chọn ta.
Chỉ cần sau này hắn an phận thủ thường, không gây phiền phức cho ta, vinh hoa phú quý tất nhiên sẽ không thiếu phần hắn.
Đang nghĩ như vậy, Thanh Miêu vội vã chạy vào, sắc mặt trắng bệch gọi:
“Công chúa!”
Thanh Hòa quay đầu trách nàng:
“Vội vàng hấp tấp còn ra thể thống gì, cẩn thận làm kinh động công chúa.”
Thanh Miêu cắn môi, vừa tức vừa lo:
“Công chúa không biết đâu, bên ngoài… bên ngoài đều đang đồn người hoành đao đoạt ái, cướp phu quân của người khác!”
“Cái gì?” Ta xoay người.
“Sáng nay có một phụ nhân ôm theo một bé trai ba tuổi, đánh trống Đăng Văn.”
“Nàng ta nói mình là thê tử kết tóc của Thẩm Hành. Ba năm trước hắn vào kinh dự thi rồi một đi không trở lại. Nàng ta ở quê nhà chờ hắn ba năm, thật sự không chờ nổi nữa, nên mới mang con lên kinh tìm người.”
02
Trống Đăng Văn vừa vang, cả triều đều kinh động.
Đại Lương lập quốc trăm năm, chiếc trống kia vang lên chưa quá một bàn tay.
Mà lần này lại liên lụy đến tân khoa Thám hoa, phò mã tương lai, càng khiến cả kinh thành dậy sóng. Phụ hoàng lập tức triệu Thẩm Hành lên điện đối chất.
Ta thay một bộ y phục khác, cũng đi theo.
Trò hay thế này, bỏ lỡ chẳng phải đáng tiếc sao?
Trên kim điện, phụ nhân kia quỳ ở chính giữa.
Nàng tự xưng là Trần Vân Nương, mặc một thân áo vải thô, dung mạo thanh tú nhưng đầy vẻ phong sương, trong lòng ôm một bé trai rụt rè.
Đứa trẻ kia có bảy phần giống Thẩm Hành, bất kỳ ai nhìn thấy cũng không thể chối cãi.
Thẩm Hành từ ngoài điện bước vào, mặc quan bào xanh bước chân thong dong.
Khoảnh khắc hắn nhìn thấy phụ nhân kia, bước chân lập tức khựng lại.
Ta chăm chú nhìn sắc mặt hắn, muốn xem vị Thám hoa lang này rốt cuộc là mất trí nhớ thật hay giả.
Hắn nhìn rất lâu, lâu đến mức quần thần trên điện bắt đầu thì thầm với nhau.
Bỗng nhiên, vành mắt hắn đỏ lên, quỳ sụp xuống đất, đầu gối đập vào gạch vàng phát ra một tiếng trầm đục.
“Bệ hạ! Thần có tội!”
Một tiếng hô ấy khiến cả kim điện yên lặng.
Hắn run giọng nói tiếp:
“Trên đường vào kinh, thần gặp sơn phỉ truy sát, đầu bị thương nên mất trí nhớ, vậy mà quên mất trong nhà đã có thê nhi.”
“Ba năm qua thần sống mơ mơ màng màng, chỉ cho rằng mình lẻ loi một thân. Hôm nay gặp lại thê nhi, thần mới biết tội nghiệt của mình sâu nặng!”
Nói rồi hắn dập đầu xuống, trán đập vào gạch vàng thình thịch, chẳng mấy chốc đã rướm máu.
“Thần lừa dối bệ hạ, muôn chết khó chuộc. Chỉ cầu bệ hạ khai ân tha cho thê nhi của thần, họ vô tội!”
Cả điện ồ lên.
Phụ nhân kia ôm con, hai tay khẽ run, môi mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn không nói gì.
Quần thần đều lộ vẻ cảm động.
Có người thấp giọng khen Thám hoa lang tình sâu nghĩa nặng, quả là người có chân tình.
Cũng có người lắc đầu thở dài, nói tạo hóa trêu ngươi, ý trời đã vậy.
Phụ hoàng mặt xanh mét, ngón tay đặt trên tay vịn long ỷ, từng nhịp từng nhịp gõ xuống.
Người nhìn Thẩm Hành quỳ giữa điện, rồi lại nhìn phụ nhân ôm con, cuối cùng nhìn sang đám đại thần đang mang vẻ mặt khác nhau.
Rốt cuộc, câu “lôi ra ngoài chém” đã đến bên miệng lại bị nuốt xuống.
Chuyện triều đình, chỉ cần động một chút là ảnh hưởng toàn cục.
Thẩm Hành là phò mã do ta chọn, hơn nữa người ta lại “mất trí nhớ”, chứ không phải cố ý bỏ vợ cưới người khác.
Nay nhận ra thê tử kết tóc, không cầu phú quý, chỉ cầu được chết, phần tình nghĩa ấy bày rõ trước mặt.
Nếu phụ hoàng phạt nặng, sẽ thành hoàng gia ỷ thế hiếp người. Nếu xử nhẹ, lại đánh mất thể diện hoàng gia.
Ánh mắt phụ hoàng xuyên qua chuỗi ngọc trước mũ miện, rơi xuống mặt ta.
Ta khẽ lắc đầu.
Không vội.
Phụ hoàng trầm ngâm một lát, cuối cùng chỉ phạt Thẩm Hành nửa năm bổng lộc, lệnh hắn thu xếp ổn thỏa cho thê nhi.
03
Tan triều, ta ngồi vào kiệu liễn, chuẩn bị hồi cung.
Đi đến cửa cung, kiệu liễn bỗng dừng lại.
“Công chúa.” Giọng Thanh Hòa có chút khó xử. “Thẩm đại nhân đang chặn ở phía trước.”
Ta vén rèm kiệu.
Thẩm Hành đứng trong ánh chiều tà, vết thương trên trán đã được băng bó qua loa.
Lớp vải trắng vẫn thấm máu, càng làm khuôn mặt kia thêm tái nhợt tuấn mỹ.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt vừa thâm tình vừa đau khổ:
“Công chúa, thần có lời muốn nói.”
Ta dựa trong kiệu, lười biếng liếc hắn một cái.
Hắn tiến lên hai bước, giọng trầm thấp mà khẩn thiết:
“Ân tình công chúa dành cho thần, kiếp này thần không lấy gì báo đáp. Nhưng thần tuyệt đối không thể bỏ rơi thê tử kết tóc. Nàng vì thần đã chịu quá nhiều khổ cực. Nếu công chúa nguyện ý, có thể chịu thiệt làm bình thê được chăng? Thần đời này nhất định không phụ người.”
Nói xong, hắn cúi người thật sâu, dáng vẻ hèn mọn đến tận bụi bặm.
Ta ngây ra.
Không phải chứ, ta đối với ngươi tình căn thâm chủng từ khi nào vậy?
“Công chúa, thần biết yêu cầu này rất quá đáng, nhưng thần thật sự không còn cách nào khác. Thần không dám phụ tấm chân tình của công chúa, cũng không thể bỏ rơi thê tử tào khang…”
Hắn ngẩng đầu, trong mắt lại lấp lánh lệ quang.
Ta càng nghe càng thấy không đúng.
Ý tứ trong từng câu từng chữ của hắn, cứ như thể ta nhất định không thể rời hắn.
Cứ như nếu ta không đồng ý làm bình thê, thì ta là kẻ không rộng lượng, không hiểu chuyện, không thông cảm cho tình nghĩa sâu nặng của hắn.
Bên cạnh còn vài đại thần chưa đi xa, đang vểnh tai nghe ngóng.
Những lời này của Thẩm Hành, nhìn như xin tội với ta, thực chất từng câu từng chữ đều muốn đẩy ta lên giá đỡ đạo đức.
Ta bỗng muốn bật cười.
Ta cho hắn chút thể diện, hắn lại thật sự tưởng ta dễ bắt nạt sao?
“Thẩm đại nhân.” Ta cất giọng. “Vừa rồi ngươi nói, bổn cung đối với ngươi tình căn thâm chủng?”
Hắn hơi sững lại, dường như không ngờ ta sẽ hỏi như vậy.
“Bổn cung từng nói thích ngươi khi nào? Từng bày tỏ tình ý với ngươi khi nào?”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn.
“Ngươi chẳng qua chỉ là một phò mã do bổn cung tiện tay chọn, khác gì chọn một bộ y phục vừa người, một con ngựa thuận mắt?”
Sắc mặt Thẩm Hành lập tức thay đổi.
“Thẩm đại nhân đã có thê nhi, hôn sự này đương nhiên hủy bỏ. Ngươi về mà đối xử tốt với thê tử kết tóc của mình, đừng diễn vở tình sâu nghĩa nặng trước mặt bổn cung nữa.”
Ta buông rèm kiệu xuống.
“Hồi cung.”
Sau khi phụ hoàng ban hôn, quan chức của Thẩm Hành được thăng liền ba cấp, từ biên tu Hàn Lâm viện được đề bạt đến lang trung Lại bộ, thanh thế thậm chí còn át cả Trạng nguyên.
Người trong triều ai cũng nói đó là bệ hạ yêu ai yêu cả đường đi, nể mặt công chúa nên nâng đỡ phò mã.
Ước chừng Thẩm Hành cũng nghĩ như vậy.
Hắn cho rằng hôn sự này là ta cầu xin mà có, quan chức cũng là ta thay hắn tranh lấy.
Hắn nhất định tưởng ta yêu hắn sâu nặng, không phải hắn thì không gả, mới hao tâm tổn trí lót đường cho hắn như thế.
Cho nên hắn mới không kiêng nể gì.
Cho nên hắn mới dám bảo ta làm bình thê.
Thật ngu xuẩn đến mức khiến người ta bật cười.
04
Hôm sau, ta tản bộ trong ngự hoa viên.
Hoa xuân nở vừa đẹp, hoa hạnh như tuyết, hoa đào tựa ráng chiều.
Ta bẻ một cành đào cầm trong tay, từ xa đã thấy một bóng người mặc giáp bạc đi xuyên qua rừng hoa.
Là tiểu tướng quân nhà họ Cố, Cố Diễn Chi.
Phụ thân hắn là Trấn quốc Đại tướng quân. Hắn mười sáu tuổi đã theo phụ thân xuất chinh, lập chiến công hiển hách nơi Bắc cảnh.
Năm nay vừa tròn hai mươi, cuối năm trước phụ hoàng triệu hắn hồi kinh báo cáo quân vụ, tiện thể thụ phong.
Người này mặc một thân giáp bạc đi trong rừng hoa, lại còn bắt mắt hơn cả sắc xuân đầy vườn.
“Công chúa.” Hắn đi đến trước mặt, ôm quyền hành lễ, giáp trụ va vào nhau vang lên lanh lảnh.
“Cố tướng quân.” Ta gật đầu.
Hắn lại không có ý rời đi, ngược lại còn bước thêm một bước, gần ta hơn chút.
Thanh Hòa và Thanh Miêu liếc nhau, ăn ý lùi về sau ba trượng.
“Nghe nói tên Thẩm Hành kia muốn công chúa làm bình thê?” Hắn hỏi thẳng.
Ta nhướng mày:
“Tin tức của Cố tướng quân đúng là linh thông.”
Cố Diễn Chi cười một tiếng.
Hắn có một đôi mắt đào hoa, khi cười, đuôi mắt hơi cong lên, mang theo vài phần phóng khoáng của thiếu niên.
“Mạt tướng bất tài, xin tự tiến cử.” Hắn nói.
“Tự tiến cử cái gì?”
“Tự tiến cử làm phò mã.”
Hắn nói tiếp:
“Mạt tướng năm nay hai mươi, chưa từng hôn phối, trong nhà không có thê tử kết tóc, cũng không mắc bệnh mất trí nhớ. Nếu công chúa không chê, hôn kỳ cũng không cần đổi. Mùng chín tháng ba, mạt tướng cưới người.”
Gió thổi qua cánh hoa đào rơi đầy vai hắn.
Ta nhìn hắn ba nhịp, khẽ nhướng mày.
“Ngươi có biết mình đang nói gì không?”
“Biết.” Cố Diễn Chi đứng thẳng tắp.
“Ngày đầu tiên mạt tướng từ Bắc cảnh trở về đã vào cung, vốn định cầu bệ hạ ban hôn, ai ngờ lại bị người ta nhanh chân trước.”
“Nay người kia tự mình không biết trân trọng, nếu mạt tướng còn không ra tay, chẳng phải phụ lòng cơ hội trời ban sao?”
Hắn nói rất nghiêm túc, trong mắt không có nửa phần đùa cợt.