Chương 1 - Hôn ước trong cung cấm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thái tử vừa rời khỏi giường ta, ta đã cầm áo ngoài của hắn đưa cho cô nương đang chờ ngoài cửa.

Ta dặn nàng ấy, tối nay dù chân có mềm nhũn cũng phải cố mà chống đỡ, tính tình Điện hạ khó hầu hạ, có điều eo lưng thì cũng được, rất có sức.

Sau bình phong vang lên một tiếng động trầm đục.

Bùi Chiêu bước ra.

Vạt áo hắn vẫn còn xộc xệch, sắc mặt đã khó coi đến cực điểm.

Cô nương kia lập tức quỳ xuống.

Ta thấy nàng ấy khá oan.

Nàng ấy vừa mới vào cửa, đến tay Thái tử còn chưa chạm vào.

Bùi Chiêu đứng bên giường, nhìn ta hồi lâu, bỗng bật cười.

“Khương Vũ, gan nàng càng ngày càng lớn rồi. Đêm qua còn khóc trong lòng cô, hôm nay đã dám nhét nữ nhân cho cô. Nàng thật sự cho rằng cô không nỡ phạt nàng sao?”

Ta xoa cái eo đau nhức.

Đêm qua ta khóc là vì hắn hành người ta quá sức.

Thật sự chẳng liên quan mấy đến tình yêu tình báo gì.

Nếu nói thẳng lời này ra, chắc lại chọc hắn nổi giận.

Thế là ta đổi cách nói.

“Điện hạ sớm muộn cũng phải cưới vợ. Ta tập làm quen trước, sau này Thái tử phi vào Đông cung, ta cũng đỡ phải kinh ngạc thất thố, làm mất mặt người.”

Nụ cười trên mặt Bùi Chiêu nhạt đi.

Hắn cúi xuống nhặt đai lưng dưới đất.

Buộc được một nửa, hắn lại ném xuống.

“Ra ngoài.”

Cô nương kia lăn lê bò toài chạy mất.

Ta cũng định đi theo.

Bùi Chiêu lập tức túm cổ tay ta.

Lòng bàn tay hắn nóng ran.

“Cô bảo nàng ta ra ngoài.”

Ta ngẫm nghĩ một lát.

Hiểu rồi.

Hôm nay vẫn phải tiếp tục hầu hạ.

Đúng là chịu tội.

Ta lại ngồi xuống mép giường, thuận tay kéo chăn phủ thêm lên người.

“Vậy người nhanh lên đi. Hôm nay Hoàng hậu nương nương triệu ta qua nói là có chuyện quan trọng.”

Tay Bùi Chiêu buông lỏng.

“Mẫu hậu tìm nàng làm gì?”

Ta cười với hắn.

“Chắc là hôn sự của Điện hạ đã định rồi.”

Lần này, mặt hắn hoàn toàn sa sầm.

Còn ta thì lại vui lắm.

Cuối cùng cũng sắp chịu đựng đến ngày kết thúc rồi.

01

Năm ta vào Đông cung, tuổi vẫn còn nhỏ.

Trong cung chọn rất nhiều cô nương đưa đến trước mặt Hoàng hậu.

Hoàng hậu thấy ta ăn khỏe, bèn hỏi ta sợ điều gì.

Ta suy nghĩ hồi lâu.

“Đói bụng.”

Ma ma bên cạnh suýt bật cười thành tiếng.

Hoàng hậu cũng vui vẻ, cho ta ở lại.

Sau này ta mới biết, được giữ lại chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.

Thái tử đã đến tuổi hiểu chuyện nam nữ.

Bệ hạ giục rất gấp.

Hoàng hậu chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn trúng ta.

Lý do cũng đơn giản.

Cha ta quan nhỏ.

Người trong nhà ít.

Tính tình ta nhìn qua cũng khá thật thà.

Cho dù thật sự xảy ra chuyện gì, xử lý cũng tiện.

Nghe ma ma nói xong, đầu óc ta trống rỗng một lúc lâu.

Người trong cung đôi khi nói chuyện rất vòng vo.

Nhưng dù vòng vo đến đâu thì ý nghĩa cũng chỉ có vậy.

Ta phải đi ngủ cùng Thái tử.

Ta lập tức hỏi ma ma:

“Ngủ xong có được về không?”

Khóe miệng ma ma giật giật.

Có lẽ đây là lần đầu bà ấy gặp loại người như ta.

“Cô nương rốt cuộc là thật sự hồ đồ hay cố tình chọc tức người khác? Bao nhiêu cô nương trong Đông cung mong có được phúc phận này, cô lại chỉ lo hỏi có được trở về hay không.”

Cái thứ gọi là phúc phận, từ đầu đến cuối ta vẫn luôn cho rằng phải là…

Được ăn no.

Được ngủ ngon.

Ít bị mắng.

Như thế mới gọi là có phúc.

Còn chuyện ngủ với một người hoàn toàn không quen, lúc ấy ta chỉ cảm thấy phiền phức.

Ma ma lại nói với ta một đống chuyện.

Ta chỉ nhớ đúng một câu.

Sau này Thái tử nghênh cưới chính phi, ta có thể cầu Hoàng hậu khai ân cho xuất cung.

Vậy là được.

Ta đồng ý.

Lần đầu đến Đông cung, ta căng thẳng đến đau dạ dày.

Bùi Chiêu còn phiền hơn ta.

Hắn ngồi đó lật sách rất lâu, nhưng một trang cũng không lật qua.

Ta chờ đến buồn ngủ.

Cuối cùng hỏi hắn:

“Điện hạ hôm nay còn ngủ không? Nếu người thật sự khó xử thì ta về ăn chút gì trước, hôm khác lại đến cũng được.”

Mặt hắn lập tức đen sì.

Đêm đó đương nhiên vẫn ngủ với nhau.

Quá trình chẳng thể gọi là tốt đẹp.

Hắn vụng về.

Ta cũng vụng về.

Hắn làm ta đau, ta liền đẩy hắn.

Ta cào hắn đau, hắn cắn răng nhịn.

Cuối cùng hai người hành nhau đến kiệt sức.

Ta co người trong chăn.

Hắn nằm bên cạnh, bỗng hỏi một câu.

“Khóc gì?”

Ta lau nước nơi khóe mắt.

“Người đè lên tóc ta.”

Hắn cứng người một lát.

Sau đó trở mình ngồi dậy, cúi đầu tìm thật lâu bên gối. Tìm thấy rồi, hắn gỡ từng sợi tóc của ta ra.

Từ đó về sau, ta ở lại Đông cung.

Thân phận khá khó xử.

Nói là cung nữ thì bình thường ta hoàn toàn không làm việc của cung nữ.

Nói là chủ tử thì trong cung cũng chưa từng ban cho ta danh phận đàng hoàng.

Cung nhân gặp ta chỉ gọi mập mờ một tiếng “Khương cô nương”.

Ta cảm thấy như vậy cũng được.

Gọi cô nương vẫn đỡ phiền hơn gọi tiểu chủ.

Tâm tư của ta vẫn luôn đặt vào chuyện xuất cung.

Có lẽ Bùi Chiêu cũng biết.

Có lần hắn tựa trên giường hỏi ta:

“Ra ngoài rồi muốn làm gì?”

Ta đang ăn điểm tâm.

Miệng nhét đầy ắp.

Nghĩ hồi lâu.

“Trước tiên ngủ cho đủ.”

Hắn khịt mũi.

“Có tiền đồ.”

Ta nuốt điểm tâm xuống.

“Vậy Điện hạ có tiền đồ gì?”

Bùi Chiêu nói, hắn muốn làm một trữ quân khiến Bệ hạ hài lòng.

Đó không phải chuyện ta có thể nghĩ đến.

Ta vẫn chỉ muốn ngủ cho đủ.

02

Khi Hoàng hậu triệu kiến ta, Lục cô nương cũng có mặt.

Nàng ấy sinh ra đoan trang.

Y phục thanh nhã.

Khi ta bước vào, nàng ấy đang cùng Hoàng hậu cắt tỉa cành hoa.

Hoàng hậu vẫy tay với ta.

“Lại đây xem.”

Ta đi tới.

Trên bàn đặt một bức họa.

Người trong tranh chính là Lục cô nương.

Đến nước này thì còn cần đoán gì nữa.

Lòng ta lập tức nhẹ nhõm.

Hoàng hậu nhìn ra sắc mặt ta, đầy thâm ý hỏi:

“Vui đến thế sao?”

Ta vội ép khóe miệng xuống.

“Nương nương hiểu lầm rồi, ta đang vui thay Điện hạ.”

Hoàng hậu dùng kéo gõ lên mặt bàn.

“Bớt giở trò này với bổn cung. Bổn cung còn không hiểu ngươi sao? Mấy năm ngươi vào Đông cung, cách vài bữa lại tới hỏi bổn cung một lần xem khi nào Điện hạ cưới vợ, khi nào ngươi được đi.”

Lục cô nương quay mặt sang.

Nàng ấy cũng đang cười.

Ta ít nhiều hơi xấu hổ.

Để vị Thái tử phi tương lai nghe thấy mấy lời như vậy, quả thật có vẻ ta quá vô tình.

Dù sao những năm qua Bùi Chiêu đối xử với ta cũng không tệ.

Ăn mặc chưa từng bạc đãi.

Có người tặng hắn điểm tâm quý hiếm, hắn cũng để phần cho ta.

Mùa đông than lửa đầy đủ.

Mùa hè băng cũng đầy đủ.

Đôi khi hắn bận đến tận khuya mới trở về, còn tiện đường mang theo một phần đồ ăn cho ta.

Chỉ là tất cả những điều tốt đẹp ấy đều buộc vào một sợi dây.

Đầu còn lại của sợi dây nằm trong tay hắn.

Khi hắn vui, ta muốn đi đâu cũng được.

Khi hắn bực bội, ngay cả bước qua ngưỡng cửa Đông cung cũng khó.

Ta từng nhắc chuyện xuất cung với Hoàng hậu mấy lần.

Bà luôn bảo chờ thêm.

Chờ Bùi Chiêu đại hôn.

Ta cứ chờ rồi lại chờ.

Mấy năm trôi qua chờ đến mức ta gần như quên mất đường phố ngoài cung trông như thế nào.

Hoàng hậu cho Lục cô nương lui trước.

Người vừa đi, bà thở dài.

“Hôn sự cơ bản đã định rồi. Cái tâm tư muốn đi của ngươi cũng nên dừng lại được rồi.”

Ta vội hỏi:

“Lời nương nương nói năm đó vẫn tính chứ?”

Sắc mặt Hoàng hậu phức tạp.

Bà day trán.

“Đương nhiên tính.”

Ta hoàn toàn yên tâm.

Trên đường về Đông cung, bước chân ta cũng nhanh hơn.

Đi ngang qua bên ngoài Ngự thiện phòng, đầu bếp đang chiên đồ ăn vặt.

Mùi thơm bay ra.

Ta đứng lại một lúc.

Muốn ăn.

Nhưng vẫn nhịn.

Chờ ra khỏi cung rồi ăn.

Đến lúc ấy muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.

Khi trở về, Bùi Chiêu đã ăn mặc chỉnh tề.

Hắn ngồi bên án.

Đai lưng đã buộc lại đàng hoàng.

Chút chật vật lúc nãy cũng đã được thu dọn sạch sẽ.

Hắn hỏi Hoàng hậu nói gì.

Ta cũng không giấu.

“Lục cô nương rất tốt. Nương nương nói hôn sự sắp định rồi. Chờ Điện hạ thành thân, nương nương sẽ cho ta xuất cung.”

Hắn hỏi:

“Nàng thật sự muốn đi?”

Câu này hắn đã hỏi rất nhiều lần.

Mỗi lần câu trả lời của ta đều giống nhau.

“Muốn chứ.”

Bùi Chiêu cụp mắt.

Một lúc sau, hắn cầm chén trên bàn lên.

Nước đã lạnh.

Hắn uống một ngụm.

“Được.”

Ta khá bất ngờ.

Trước đây hễ nhắc chuyện này, hắn đều phải nổi giận.

Hôm nay vậy mà lại sảng khoái như thế.

Ta nhịn cười, ghé tới nịnh hắn.

“Điện hạ lòng dạ rộng rãi, ta biết ngay người là người biết nói lý mà.”

Hắn liếc ta.

“Cút xa một chút.”

Ta cút rất nhanh.

03

Từ ngày đó, ta bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Thật ra cũng chẳng có bao nhiêu.

Vài bộ y phục.

Vài món trang sức.

Đồ Hoàng hậu ban thì ta giữ.

Đồ Bùi Chiêu cho, ta cũng lựa mấy món đáng tiền giữ lại.

Làm người phải thực tế.

Tình cảm có thể tan.

Vàng bạc có tội tình gì.

Một tiểu cung nữ trong cung nhìn thấy, ấp úng hỏi ta:

“Cô nương thật sự nỡ đi sao?”

Ta đang nhét một cây trâm vàng vào tay nải.

“Có gì mà nỡ với không nỡ. Đông cung đâu phải nhà ta. Ta ở đây nhiều năm như vậy, sớm muộn gì cũng phải đi.”

Nàng ấy nhỏ giọng:

“Điện hạ đối xử với người rất tốt.”

Ta suy nghĩ.

“Đúng là rất tốt.”

Lời này là thật lòng.

Bùi Chiêu tính tình nóng nảy.

Nhưng rất ít khi trút giận lên ta.

Ta sợ lạnh, hắn nhớ.

Ta kén ăn, hắn cũng nhớ.

Mỗi khi đến kỳ nguyệt sự ta dễ đau bụng, hắn từng tới Thái y viện hỏi cách chữa.

Đương nhiên, ta cũng nhớ thói quen của hắn.

Trước khi ngủ hắn thích uống nửa chén nước ấm.

Ăn cá thì chê nhiều xương.

Cổ áo chỉ cần nhăn một chút là hắn khó chịu cả ngày.

Mệt quá sẽ đau đầu.

Biết lâu rồi thì tự nhiên sẽ nhớ.

Nhưng nhớ thói quen của một người thì cũng chẳng đại diện cho điều gì.

Nuôi một con mèo lâu ngày còn biết nó thích lăn lộn ở đâu.

Nghĩ đến đây, ta lại thấy đáng tiếc.

Thật ra Đông cung rất nên nuôi một con mèo.

Nhưng có lẽ Bùi Chiêu sẽ chê nó rụng lông.

Thôi vậy.

Ra ngoài rồi nuôi.

Đồ đạc thu được một nửa, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.

Ta quay đầu.

Bùi Chiêu đứng đó.

Hắn nhìn thấy tay nải đang mở, trên mặt chẳng còn chút biểu cảm nào.

Ta còn tưởng hắn sẽ mắng người.

Ai ngờ hắn bước vào, lấy cây trâm vàng ta vừa bỏ vào ra.

“Cây này thô quá.”

Nói xong, hắn lấy từ trong tay áo ra một cây mới đặt vào.

Tim ta giật thót.

Hôm nay người này bị sao vậy?

Khá đáng sợ.

Ta sờ cây trâm.

Quả thật chất lượng rất tốt.

“Đa tạ Điện hạ.”

Bùi Chiêu ngồi xuống.

Ngón tay khẽ gõ bên mép bàn.

“Cô nương Lục gia, nàng gặp rồi?”

“Gặp rồi.”

“Thấy thế nào?”

Ta nghiêm túc suy nghĩ.

“Rất tốt. Người đẹp, nói năng cũng khéo léo, nương nương rất thích nàng ấy.”

Hắn hỏi:

“Nàng cũng thích sao?”

Ta bật cười.

“Người cưới vợ chứ đâu phải ta cưới. Ta có thích hay không quan trọng gì?”

Trong phòng bỗng im bặt.

Bùi Chiêu nhìn ta.

Một lúc sau, hắn đứng dậy bỏ đi.

Rèm cửa bị hất mạnh vang lên khá lớn.

Ta ở phía sau gọi.

“Cây trâm này ta thật sự nhận đấy nhé!”

Bước chân hắn càng nhanh hơn.

Người này đúng là…

Tặng đồ xong còn nổi giận.

Ít nhiều cũng có bệnh.

04

Sau khi hôn sự được định, Lục cô nương thường xuyên vào cung.

Nàng ấy dần thân với ta.

Lần đầu nàng ấy tới Đông cung tìm ta, ta còn khá bất ngờ.

Nàng ngồi đối diện ta, nhìn ta cắn hạt dưa hồi lâu.

Cuối cùng hỏi:

“Ngươi thật sự định đi?”

Ta chẳng hiểu vì sao nàng ấy lại hỏi vậy.

“Nương nương đã đồng ý rồi, đương nhiên phải đi.”

Lục cô nương trầm ngâm rất lâu.

Nàng đưa tay lấy một hạt dưa.

Không cắn được.

Lấy thêm một hạt.

Vẫn rất vất vả.

Ta đưa nàng một hạt đã bóc sẵn.

Nàng nhận lấy.

“Khương cô nương, ban đầu ta cứ tưởng ngươi đang diễn.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)