Chương 6 - Hôn Ước Nàng Chọn Ai
Cuối cùng ta vẫn không nhịn được, vành mắt đỏ lên.
Tiêu phủ rộng lớn như vậy.
Chỉ có lão Tĩnh Vương là người thật lòng đối tốt với ta.
Xe ngựa chầm chậm rời khỏi cổng kinh thành.
Sau lưng, cung tường nguy nga và những dãy phường thị phồn hoa dần lùi xa, càng lúc càng nhỏ bé mơ hồ.
Ta vén rèm nhìn đế đô náo nhiệt một lần cuối.
Rồi buông rèm xuống.
Nhắm mắt tựa vào thành xe.
Mọi chuyện năm xưa…
Tựa như một giấc mộng dài.
Ở sơn trang suối nóng ngoài thành.
Ba huynh đệ Tiêu gia đã ở cùng Tống Tri Vi đến ngày thứ tư.
Người tuy ở sơn trang, nhưng lòng lại hoàn toàn không đặt tại đây.
Thư từ phủ đưa tới hết phong này đến phong khác.
Mỗi lần nhận được, họ đều vội vàng cầm lên xem qua rồi tiện tay đặt xuống, thần sắc hoảng hốt, tâm trí bất an.
Trong hồ nước, Tống Tri Vi lớn tiếng gọi bọn họ xuống chơi cùng.
Tiêu Cảnh Diễn và hai người kia đều chẳng có hứng thú.
Tiêu Dữ Chu không ngừng vuốt ve những tờ giấy cũ từng trao đổi với ta.
Cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng sâu.
Cuối cùng hắn không nhịn được nữa.
“Rốt cuộc Thẩm Tranh Ninh đang làm gì? Trước đây gặp chuyện kiểu này, nàng ấy nhất định sẽ nghĩ đủ cách đuổi theo, làm ầm lên trước mặt chúng ta.”
“Lần này không đến thì thôi, ngay cả nửa mảnh giấy cũng chẳng gửi.”
Tiêu Minh Uyên vốn luôn phóng túng tùy ý, giờ giữa mày cũng phủ một tầng u ám.
Hôm ở chính đường, khi ta ngoan ngoãn đồng ý từ bỏ tuyển bạn đọc không cãi vã, không khóc lóc, dịu dàng đến khác thường…
Ngay lúc đó, hắn đã mơ hồ cảm thấy có gì không đúng.
Hắn dùng khuỷu tay chạm Tiêu Cảnh Diễn đang nằm bên cạnh.
“Đại ca, gần đây tổ phụ liên tục gọi Tranh Ninh đến gặp, rốt cuộc là vì chuyện gì?”
“Không rõ. Tổ phụ chưa từng nói kỹ với ta. Quản gia bà tử trong phủ cũng kín miệng vô cùng.”
Trong lòng Tiêu Cảnh Diễn vốn đã có nghi ngờ.
Hắn từng nghĩ, có lẽ thấy cả ba người họ đều không chịu định hôn với ta, tổ phụ liền định gả ta cho công tử nhà khác.
Nhưng nghĩ kỹ lại, tổ phụ xưa nay vẫn ghi nhớ ân cứu mạng của tổ phụ ta, đối với ta luôn rộng lượng.
Hẳn sẽ không vội vàng gả ta cho người khác.
Nghĩ vậy, hắn lại gạt bỏ suy đoán ấy.
08
Trong mắt những người quyền quý kinh thành, ta chẳng qua chỉ là một cô nhi được Tiêu gia thu nhận.
Không gia thế.
Không chỗ dựa.
Nếu đã như thế, thì theo suy nghĩ của họ, lòng ta đáng lẽ phải hoàn toàn đặt trên người ba huynh đệ.
Bọn họ còn có dự định khác.
Chờ ta thành công được chọn làm bạn đọc của công chúa, rồi chỉ cần dỗ dành vài câu, họ sẽ cho phép ta chọn một người trong ba để định hôn.
Tiểu cô nương đã mong chờ lâu như vậy.
Đến lúc ấy, cứ chiều theo tâm nguyện nàng là được.
Màn đêm phủ xuống mái hiên.
Ba người đều im lặng, trong lòng lại cùng suy tính một chuyện — phải làm thế nào để Thẩm Tranh Ninh chọn chính mình.
Còn ta, sau một đường xe ngựa xóc nảy, cuối cùng cũng tới biệt viện biên cương của Trấn Bắc Hầu.
Cho đến khi thật sự đặt chân lên mảnh đất xa xôi cách biệt kinh thành này, ta mới cảm nhận rõ ràng mình đã rời cố hương.
Hầu phu nhân dẫn quản gia, đích thân đứng trước cửa viện chờ đón ta.
Đến lúc ấy, cảm giác thấp thỏm bất an mới dần dâng lên trong lòng.
Ta chưa từng gặp Phó Tây Thừa.
Hiểu biết về hắn cũng chỉ đến từ những lời đồn bên ngoài.
Nghe nói hắn dung mạo tuấn tú, gan dạ hơn người, tính tình ngang tàng kiêu ngạo, giỏi cưỡi ngựa bắn cung, lại thích những chuyến săn nguy hiểm nơi biên quan.
Lần trọng thương này cũng là do gặp nạn khi lên núi săn bắn.
Ta theo người Hầu phủ lên tầng hai của tẩm viện.
Cuối cùng cũng nhìn thấy Phó Tây Thừa.
Hắn lặng lẽ nằm trên giường.
Hai mắt nhắm chặt.
Một chân bị cố định bằng nẹp dày.
Sắc mặt trắng bệch tiều tụy, khí sắc cực kém.
Quân y nói đầu và xương chân của hắn đều bị trọng thương.
Chân đã được nối xương chữa trị, nhưng khi nào tỉnh lại thì chỉ có thể nhìn ý trời.
Vì Phó Tây Thừa vẫn hôn mê nên tuy hôn thư giữa ta và hắn đã được lập, đại lễ thành hôn vẫn chưa thể cử hành.
Ta từ đó ở lại biệt viện Hầu phủ.
Hầu gia và phu nhân đều đối xử với ta khoan hậu chu đáo.
Ta theo quân y học thủ pháp xoa bóp.
Ban ngày vào thư các đọc sách.
Đêm đến lại sang phòng, giúp Phó Tây Thừa xoa bóp chân bị thương.
Ngày tháng như vậy, chớp mắt đã hai tháng.
Một hôm, ta vừa từ bên ngoài trở về đã nhìn thấy cả biệt viện treo đèn kết hoa, nha hoàn bà tử ai nấy đều vui mừng.
Thị nữ thân cận vội vàng chạy tới đón ta, giọng kích động không giấu nổi.
“Cô nương! Thế tử tỉnh rồi!”
Tim ta thắt lại.
Ta lập tức bước nhanh về phía tẩm phòng.
Bên trong truyền ra một giọng nam trầm khàn, trong lời đầy vẻ khó tin.
“Ta chỉ ngủ một giấc, tỉnh lại đã tự nhiên có thêm một người vợ?”
“Bây giờ là thời thế nào rồi mà còn có chuyện ép hôn xung hỉ? Hôn sự này, ta nhất quyết không nhận.”
Bước chân ta đang giơ lên lập tức khựng lại.
Trong lòng nặng trĩu.
Dù từ trước đã chuẩn bị tinh thần rằng sau khi tỉnh dậy hắn có thể sẽ phản đối, nhưng tận tai nghe thấy những lời này, vẫn khó tránh khỏi chua xót.
Ta đang định lặng lẽ xoay người rời đi thì cửa phòng đột nhiên mở ra từ bên trong.
Mọi ánh mắt trong phòng đồng loạt rơi lên người ta.