Chương 13 - Hôn Ước Giữa Huyền Thoại
Cho đến khi ta mơ màng sắp ngủ, mới nghe hắn thất vọng nói một câu:
「Ta biết… ta không biết dẫn binh đánh trận, dung mạo cũng không cao lớn bằng hắn… nàng thích hắn cũng là chuyện nên… nhưng ta thích nàng, cũng là thật lòng…」
Cho đến một ngày, không biết hắn nghe được từ đâu chuyện ta cho người đi bôi bức tường kia.
Trong chớp mắt cả con người hắn liền thay đổi.
Tiêu Cảnh Dật giống như vừa đánh thắng một trận lớn.
Đi đến đâu cũng ngẩng cao chiếc đầu xinh đẹp kia.
Khóe miệng cong lên, sợ người khác không biết hắn đang rất vui.
Nếu có cái đuôi, chắc chắn đã vẫy tít phía sau.
Tiêu Cảnh Dật tuy vui, nhưng chưa từng hỏi ta chuyện ấy.
Dường như hắn cũng không muốn nhắc đến Cố Lê Dương trước mặt ta.
Đôi khi giả vờ ngốc nghếch.
Có lẽ lại có thể sống yên ổn cả đời.
Giống như ta.
Giống như Cố Lê Dương.
Chỉ là sống quá tỉnh táo.
Biết rõ mình muốn gì, nên tuyệt đối không nhượng bộ.
Lại qua một thời gian, ta có thai.
Tiêu Cảnh Dật vô cùng quý trọng đứa trẻ này.
Chỉ cần rảnh rỗi một chút đều ở nhà bầu bạn cùng ta.
Ta đi đâu, hắn theo đó.
Sau khi mang thai, tính khí ta lớn hơn nhiều.
Bị hắn quấn quýt đến phát phiền, ta đã nổi giận với hắn mấy lần.
Thậm chí có vài lần còn chỉ thẳng vào hắn mà mắng trước mặt hạ nhân.
Nhưng hắn chưa từng thấy mất mặt.
Chỉ luôn cẩn thận nhìn ta: 「Phu nhân, cẩn thận thân thể.」
Khoảng khi ta mang thai được năm tháng, Tiêu Cảnh Dật có một buổi yến tiệc không thể từ chối.
Hắn cho người nhắn lại với ta, nói sẽ về sớm.
Ta ngồi trong phòng thêu y phục cho đứa trẻ.
Đột nhiên nghe “rầm” một tiếng cửa bị mở ra.
Sau đó thấy Tiêu Cảnh Dật nồng nặc mùi rượu, mặt đỏ bừng, tức giận xông vào.
Hắn nhìn cũng không nhìn ta.
Giống như bị quỷ đuổi, một mạch chạy vào tịnh phòng.
Dáng vẻ khác thường của Tiêu Cảnh Dật khiến ta chú ý.
Ta nhìn Đông Mai khó hiểu: 「Hắn làm sao vậy?」
Đông Mai ghé sát tai ta thì thầm.
Nghe xong, ta cũng sững người.
15
Thì ra trong yến tiệc ấy có mời các cô nương hầu rượu, bên cạnh Tiêu Cảnh Dật cũng có một người ngồi hầu.
Nàng ta tay chân không mấy quy củ, thuận theo ống tay áo, lén sờ lên cánh tay Tiêu Cảnh Dật một cái.
Khiến Tiêu Cảnh Dật tức đến phát điên, lập tức trở mặt: 「Ngươi làm gì vậy! Nam nữ thụ thụ bất thân ngươi không biết sao!」
Nam nhân đứng ra bày tiệc mời khách nghe vậy liền sững sờ, vội vàng đứng ra giảng hòa.
Kết quả Tiêu Cảnh Dật ngay cả hắn cũng mắng.
「Ngươi là tên nam nhân nhỏ nhen kia phái tới ly gián ta với phu nhân ta phải không! Ngươi nói với hắn, chết cái tâm ấy đi! Cả đời này ta tuyệt đối không thể hòa ly với phu nhân ta! Phi!」
Nói xong, hắn bỏ mặc cả đám người ở đó, để lại một phòng nam nữ trợn mắt há mồm, đầu cũng không quay lại mà đi thẳng.
Một lúc lâu sau, trong phòng mới có người nhỏ giọng lẩm bẩm:
「Ta đã bảo ngươi đừng gọi hắn rồi, đầu óc hắn có vấn đề.」
「Ta chẳng phải thấy hắn dung mạo cũng được sao, ai ngờ lại là kẻ điên… thôi thôi, sau này không gọi nữa, chúng ta tiếp tục uống rượu…」
Ta nghe Đông Mai kể lại những lời ấy, trong lòng vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.
Tiêu Cảnh Dật vẫn chưa ra khỏi tịnh thất, ta có chút lo lắng, bèn đứng dậy đi xem.
Vừa đi đến bên ngoài rèm, đã nghe bên trong truyền ra tiếng nức nở.
Tiêu Cảnh Dật nghẹn ngào khóc, vừa mắng cô nương kia không biết xấu hổ, vừa nói bản thân đã bị làm bẩn.
Còn định lấy bàn chải cạo da, nói phải rửa sạch mới được.