Chương 4 - Hôn ước giữa hai thế giới
Chiều tối theo phụ thân lên thành lâu, ngắm khói cô đơn giữa đại mạc, nghe gió cát gào thét.
Ta không còn là Tần Chiêu nói năng nhỏ nhẹ, đi đường cúi đầu khép vai nữa.
Ta của hiện tại mày mắt thư thái, dáng người thẳng tắp, làn da được nắng hun thành màu mật ong nhạt khỏe khoắn. Khi cười lên, tựa gió trong trăng sáng.
Từ sau khi ta đến, thân binh dưới trướng đều biết, ta tuy tính tình trầm tĩnh nhưng rất có trách nhiệm.
Gặp chuyện bình tĩnh, thưởng phạt phân minh, ngay cả lão tướng trong quân cũng kính ta ba phần.
Ta cũng hoàn toàn cắt đứt liên hệ với kinh thành.
Ta dặn người bên cạnh, phàm là tin tức từ kinh thành, đặc biệt là liên quan đến Bùi Túc, đều không cần báo lại.
Ta không muốn nghe, không muốn hỏi, không muốn nhớ.
Nhưng có những chuyện, không phải ta không nghe thì sẽ không xảy ra.
Hôm ấy, ta vừa luyện kiếm xong, đang lau mồ hôi trở về trướng, thân binh thần sắc do dự đưa tới một phong mật thư:
“Tiểu thư, thư từ kinh thành đến, nói là… biểu tỷ của người tự tay viết, không thể từ chối.”
Đầu ngón tay ta khựng lại.
Tô Lệnh Vi sao?
Khi ở kinh thành, nàng giương nanh múa vuốt, kiêu căng ngang ngược, ngày ngày cãi nhau ầm ĩ với Bùi Túc. Tất cả mọi người đều cho rằng nàng và Bùi Túc mới là một đôi thật sự.
Mãi đến ngày từ hôn, ta mới hiểu, nàng trước giờ không phải người xấu, nàng chỉ sợ.
Sợ ta lún sâu vào trò lừa dối.
Sợ ta đâm đầu vào tường nam mới chịu quay đầu.
Sợ cả đời ta bị giam trong hôn ước giả dối.
Nàng dùng cách vụng về nhất, chói mắt nhất để bảo vệ ta.
Ta mở phong thư. Nét chữ vẫn phóng khoáng cay nghiệt, nhưng giữa từng hàng chữ lại giấu sự hoảng hốt.
“Tần Chiêu, đồ không có lương tâm nhà muội. Chạy đến biên quan trốn thanh tĩnh, ném cả đống chuyện nát bét lại cho ta.”
“Bùi Túc điên rồi. Từ sau khi muội từ hôn, hắn như mất hồn, ngày ngày phát điên tìm muội. Hoàng hậu khuyên, bệ hạ mắng, tất cả đều vô dụng. Hắn biết muội đến biên quan, mấy lần xin chỉ đến Tây Bắc đều bị bệ hạ đè xuống.”
Đầu ngón tay ta hơi dừng, tiếp tục đọc xuống.
“Ta thừa nhận ban đầu không nói với muội là ta có lỗi với muội. Nhưng chuyện Bùi Túc nuôi người ở biệt trang ngoài thành, ta đã biết từ sớm. Ta không dám nói, ta sợ muội không tin, sợ muội cho rằng ta châm ngòi ly gián.”
“Vì vậy ta chỉ có thể ép muội tận mắt thấy sự thiên vị của hắn, thấy sự bạc tình của hắn. Chiêu Chiêu, muội đừng trách ta, ta chỉ là… không muốn muội gả nhầm người.”
Lòng ta ấm lên, chua xót và an ủi cùng lúc trào dâng.
Ta biết, nàng trước giờ không phải người xấu.
Một cô nương từng liều mình chắn chó hoang cho ta, nàng có thể xấu đến đâu chứ?
Rõ ràng… khi ấy chính nàng cũng sợ đến phát khóc.
Cuối thư, nét chữ nàng dịu xuống:
“Biên quan khổ lạnh, tự chăm sóc bản thân cho tốt. Phía Bùi Túc ta sẽ thay muội ngăn lại, nhưng ta không ngăn được cả đời. Muội tự mình… cẩn thận.”
Ta nắm lá thư, trầm mặc hồi lâu.
Những lần đối chọi gay gắt, những trận cãi vã đùa giỡn, những khoảnh khắc khiến ta khó xử, tất cả đều là dụng tâm khổ sở của nàng.
Nàng dùng một thân gai nhọn thay ta xé mở mặt xấu xa nhất của Bùi Túc.
Bùi Túc phong lưu bạc tình. Ngay từ khi định thân với ta, hắn đã nuôi một cô nương nhà lành ở biệt trang ngoài thành, cho nàng ta áo gấm cơm ngon, giấu kín đến mức không lọt một kẽ hở. Quyền quý cả triều, hơn nửa đều biết rõ trong lòng.
Chỉ có một mình ta bị che mắt, ôm chút hôn ước đáng thương ấy mà tự cảm động suốt bao năm.
Biểu tỷ biết, nhưng không thể nói thẳng.
Nàng cảm thấy ta chưa chắc sẽ tin, chỉ cho rằng nàng ghen tị vì ta có hôn ước nên cố ý vu oan.
Vì thế nàng chỉ có thể ngày ngày dây dưa với Bùi Túc, làm đến mức mọi người đều biết, ép ta nhìn rõ trong lòng hắn không có ta.
Nàng muốn nói với ta rằng, Bùi Túc chưa từng yên phận. Hắn không thể cho ta nửa phần bình yên.
Nàng làm kẻ ác, cũng làm chiếc ô che chở cho ta.
Ta khẽ thở dài, cất thư đi.
Nhưng nàng không biết, thật ra ta chưa từng giận nàng, cũng chưa từng oán nàng.
Ta cầm bút viết lại một dòng:
“Ta rất tốt, đừng nhớ mong.”
Sứ giả cưỡi ngựa nhanh rời đi. Ta đứng ngoài trướng nhìn trời cát mênh mông, lòng bình lặng không gợn.
Sự điên cuồng của Bùi Túc, chẳng liên quan đến ta.
Nhưng ta không ngờ, có vài món nợ, trốn không thoát.
06
Sau ngày hôm ấy, biên quan có một vị giám quân mới.
Ngày thánh chỉ đến quân doanh, toàn quân đứng nghiêm. Ta đứng bên cạnh phụ thân, một thân kỵ trang, thần sắc bình tĩnh.
Thái giám tuyên chỉ bước tới, cao giọng đọc:
“Bệ hạ khâm mệnh Tạ Tùy làm Tây Bắc giám quân, cầm tiết tuần phủ, hiệp trợ quân vụ.”
Lời vừa dứt, một bóng người áo trắng như trăng chậm rãi bước ra.
Ta ngẩng mắt, vừa liếc đã rơi vào một đôi mắt trong trẻo ôn nhu nhưng sâu không thấy đáy.
Nam nhân dáng người thẳng tắp như trúc, khí chất ôn nhã nhưng không yếu đuối. Một thân quan phục đỏ thẫm càng tôn lên gương mặt đẹp như ngọc, mày mắt thanh tuấn.
Trong tay hắn cầm một thanh trường kiếm chuôi ngọc, mỗi bước đều có chừng mực vừa phải.
Không giống văn quan mềm yếu, cũng không giống võ tướng thô lỗ. Khó mà nói rõ đó là cảm giác gì.