Chương 7 - Hôn Ước Đổ Vỡ Và Diêm La Sống
Khi ta hoàn thành một vòng và dừng lại trước mặt Thôi Chiêu, hắn cúi xuống nhặt lấy dây cột tóc của ta bị gió cuốn đi, nắm chặt thật lâu mà chưa hoàn hồn.
Ta xuống ngựa, hạ nhân dắt ngựa đi.
Thôi Chiêu dường như có chút khô khốc, thấp giọng nói:
“Ta chưa từng nghĩ, một đại tiểu thư khuê các như ngươi… lại biết cưỡi ngựa.”
Ta lặng im một thoáng, sau đó đáp:
“Mùa xuân năm Nguyên Trinh thứ tám, trong lễ trưởng thành của ngươi, ngươi từng nói rằng—ngươi thích nữ nhân biết cưỡi ngựa.”
Năm đó, Thôi Chiêu lần đầu quay về Thượng Kinh, ta mới chính thức nhìn thấy dáng vẻ trưởng thành của hắn.
Phong thái tuấn dật, hành xử không gò bó.
Đây là vị hôn phu ta đã chờ đợi hơn mười năm.
Hôm ấy, ta dốc hết can đảm hỏi hắn:
“Thôi công tử, ngươi thích kiểu nữ tử nào?”
Ta biết đàn, biết cờ, biết thư họa, ta đã được Thôi gia thừa nhận.
Ta biết rất nhiều thứ.
Nhưng ta không ngờ, hắn chỉ nhấc mắt lên nhìn ta một chút, nhàn nhạt nói—
“Ta thích nữ nhân biết cưỡi ngựa.”
Lúc ấy, ta đã từng tin rằng, chỉ cần ta cố gắng, hạnh phúc sẽ nằm trong tay ta.
Nhưng khi nhìn ánh mắt thất thần của Thôi Chiêu, ta cuối cùng đã hiểu ra—
Hắn chỉ thuận miệng nói ra một câu trả lời khiến ta khó xử mà thôi.
Chẳng hề có chút thật lòng nào.
Ngay khoảnh khắc đó, Thôi Chiêu rốt cuộc cũng nhận ra, hắn đã phụ bạc một thiếu nữ hơn mười năm thương mến hắn như thế nào.
Cho dù hắn tìm cách phục hồi danh tiếng của ta, cũng không thể bù đắp.
Tất cả những tình cảm đẹp đẽ kia, đã tan thành mây khói.
Và sau này, sẽ không còn nữa.
Hắn đứng yên tại chỗ, như thể mất hết sức lực.
Hắn từng kháng cự tổ chế, không đi theo con đường được sắp đặt.
Hắn từng chán ghét ràng buộc, không chịu cưới nữ nhân đã định sẵn.
Hắn từng khát khao chiến công, không muốn lưu lại Thượng Kinh.
Hắn từng nghĩ rằng mình đã đúng.
Nhưng cuộc đời dài đằng đẵng…
Ngươi thực sự có thể nắm giữ được tất cả mọi thứ sao?
16
Trưởng công chúa Gia Lâu nhìn ta thật lâu, sau đó đích thân lấy khăn tay, nhẹ nhàng lau đi giọt mồ hôi trên trán ta.
Bà chậm rãi nói:
“Ôn nhu, đoan trang, khí độ rộng rãi, kiên cường bất khuất.
Nữ học ta lập ra, vốn là để nuôi dưỡng những nữ nhân Đại Ngụy như thế này.”
Chỉ mười hai chữ, nhưng lại khiến đầu ngón tay ta run lên.
Trong thời đại mà thanh danh có thể định đoạt cả cuộc đời nữ tử, lời đánh giá của Trưởng công chúa đủ để xóa sạch vết nhơ từng bị từ hôn của ta.
Bà nhìn sang Thôi Chiêu, ánh mắt phức tạp, khẽ thở dài:
“Một nữ tử như con, làm chủ mẫu Thôi gia là dư dả. Đáng lẽ ra, con phải theo Chiêu nhi cùng gọi ta một tiếng cô mẫu.”
“Nhưng tuổi trẻ bồng bột, không kịp hiểu được con tốt đẹp nhường nào.”
“Năm tháng trẻ dại, ai biết được một quyết định sai lầm, lại không còn cách nào vãn hồi.”
Lúc ấy, Thôi Chiêu khẽ run lên.
Nhưng bà vẫn chưa nói xong.
“Không bằng để ta thu nhận con làm đệ tử đi?”
“Ta đã tìm kiếm người kế thừa cầm nghệ của mình nhiều năm, vẫn chưa có ai xứng đáng.”
Ta ngẩn ra, ngước mắt nhìn bà.
Từ ánh mắt Trưởng công chúa, ta thấy được một tia trí tuệ sáng suốt.
Bà thực sự yêu thích ta, cũng thực sự thương tiếc cho số phận của ta.
17
Chỉ qua một mùa đông và một mùa xuân thế sự đã xoay vần.
Vài tháng trước, ta còn vì chuyện từ hôn mà suýt ch,et trong tuyết lạnh.
Giờ đây, mọi chuyện đã hoàn toàn đổi khác.
Những thiệp mời từ các yến tiệc nữ quyến, ta nhận được nhiều đến mức đếm không xuể.
Cả Thượng Kinh đều biết, Giang gia có một tiểu thư tài mạo hơn người, ngay cả Trưởng công chúa cũng phá lệ thu nàng làm đệ tử.
Dù chuyện hôn nhân của ta không được suôn sẻ, từng bị từ hôn, nhưng bây giờ, đó cũng không còn là chuyện quan trọng nữa.
Thậm chí trong các kịch bản dân gian đang được lưu truyền, người ta còn thêu dệt:
Thôi Chiêu đã thầm yêu Giang Chiếu Tuyết từ lâu, nhưng vì lo ngại bản thân xuất chinh khó có ngày về, mới đành nhẫn tâm từ hôn.
Bằng không, vì sao hắn lại sẵn lòng bỏ ra vạn lượng để mua bức hoa đăng của nàng vào lễ Thượng Nguyên?
Những lời bàn tán lan truyền khắp nơi.
Duy chỉ có một quan điểm là được công nhận rộng rãi nhất—
“Giang tiểu thư cái gì cũng tốt, chỉ là hôn ước hiện tại không xứng đáng.”
“Chu Cố Đường, vừa tàn tật vừa tàn nhẫn, không xứng với nàng.”
Những lời đồn này không thể tránh khỏi tai ta.
Trưởng công chúa đích thân quay lại nữ học, sửa đổi quy chế, bãi bỏ điều luật:
“Nữ tử từng bị từ hôn, không được tiếp tục theo học.”
Thân thể bà không khỏe, phải dựa vào cung nhân dìu đỡ, nhưng vẫn bước lên giảng đàn cao nhất của nữ học.
Bà nhìn xuống tất cả nữ tử đang quỳ, giọng nói bình thản mà trầm ổn:
“Khi ta lập ra nữ học, là để nữ nhân nâng đỡ nhau mà tiến lên.”
“Không ngờ sau mấy chục năm, thế gian đối với nữ tử lại càng nghiêm khắc hơn.”
“Ta đã ẩn cư quá lâu, nên không biết rằng, những năm qua đã có bao nhiêu nữ nhân bị từ hôn mà bị nữ học chối bỏ.”
“Từ hôn và phẩm hạnh không có liên quan.”