Chương 6 - Hôn Ước Của Thế Tử Ngốc
“Tốt quá, nương tử không giận nữa!”
Ta cúi đầu sắp xếp lại dược liệu.
Khi lật chiếc hòm thuốc bị úp xuống, một tờ giấy rơi ra từ ngăn kẹp.
Ngón tay ta khựng lại.
Mấy ngày trước, ta đến thư phòng của thế tử tìm sách, vô ý phát hiện nó dưới một quyển binh thư.
Trên đó chỉ có bốn chữ:
Cung yến có biến.
Nét chữ xa lạ, giấu rất kín.
Khi ấy ta không làm ầm lên.
Nhưng giờ phút này nhìn thấy lại, sự bất an mơ hồ trong lòng lại trỗi dậy.
Trong thư phòng của một thế tử ngốc, sao lại có thứ giống mật báo của thám tử như vậy?
Ta lại nhớ đến vết chai ở hổ khẩu phu quân khi bái đường.
Lại nhớ những dấu vết trong thời gian này.
Mỗi lần đến thư phòng, trên bàn luôn có vài quyển binh thư mở ra, mỗi lần số trang lại khác nhau.
Lão bộc chăm sóc sân vườn đi đường không tiếng động, ánh mắt thỉnh thoảng sắc bén đến khác thường.
Người nông phu thường đến đưa rau, có lần trời mưa tránh dưới hành lang, dáng đứng thẳng như cây tùng.
Từ xa, ta thấy ông ta đưa tay đỡ thắt lưng.
Đó là động tác vô thức của người quanh năm đeo kiếm.
Những chi tiết ấy giống những hạt châu rơi rải rác đầy đất.
Trước đây ta không dám xâu chúng lại.
Nhưng tờ giấy này giống như một sợi chỉ, xâu tất cả hạt châu thành một chuỗi.
Ta hít sâu một hơi, gấp tờ giấy lại nhét về ngăn kẹp, đứng dậy phủi đất trên váy.
Tối hôm ấy, như thường lệ, ta đưa trà an thần cho thế tử.
Hắn ngồi trên đất chơi cửu liên hoàn, lông mày nhíu thành một cục, mười ngón tay quấn vào nhau như đang đánh nhau.
Thấy ta vào, hắn liền ném đồ xuống, dang tay:
“Nương tử ôm!”
Ta vòng qua tay hắn, đặt bát thuốc lên bàn.
“Thế tử uống thuốc rồi nghỉ sớm đi.”
“Nương tử ngủ với ta!”
Hắn kéo tay áo ta bắt đầu ăn vạ, cả người treo trên cánh tay ta lắc qua lắc lại.
“Hôm qua sấm sét, ta sợ! Nương tử không ở đó, người xấu sẽ tới!”
Ta bị hắn quấn đến hết cách.
Đây cũng không phải lần đầu.
Từ đêm thứ hai sau tân hôn, cứ gặp sấm mưa, hắn lại chui vào phòng ta.
Lần trước ta khóa cửa, hắn liền ngồi xổm ngoài cửa chịu mưa, ướt sũng cả người, khiến lão bộc hoảng đến nửa đêm tới gõ cửa phòng ta.
“Chỉ được ngủ trên nhuyễn tháp ngoài gian ngoài.”
“Được!”
Hắn ôm gối ngoan ngoãn chạy ra gian ngoài, đi vài bước còn ngoái lại làm mặt quỷ với ta.
Nửa đêm, ta bị nóng mà tỉnh.
Mở mắt ra nhìn, bên cạnh đã có một người nằm, còn ôm ta rất chặt.
Không biết từ lúc nào hắn đã bò lên giường của ta.
Ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, rơi lên chăn gối.
Gương mặt khi ngủ của hắn yên tĩnh vô hại.
Ta nhìn gương mặt ấy rất lâu.
Khi yên tĩnh, hắn chẳng giống kẻ ngốc chút nào.
Xương mày cao, sống mũi thẳng, môi mỏng hơi mím, hàng mi dài khép xuống.
Nếu hắn giả vờ—giả suốt một năm, lừa được tất cả mọi người—thì phải có tâm tư sâu đến đâu, nhẫn nại lớn đến nhường nào, mới có thể ngày qua ngày một mình chống đỡ trên chiến trường chỉ có hắn?
Ta bị hắn quấn lấy, vùng hai cái không thoát, đành mặc hắn.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn đã không còn trên giường.
Cửa sổ mở rộng, trong sân vọng tới tiếng cười khanh khách.
Lại đang đuổi bướm.
Lão bộc bưng bữa sáng vào, trên khay nhiều hơn mọi ngày một phần bánh hạt dẻ.
Ông nói là thế tử đặc biệt dặn nhà bếp làm, nói nương tử hôm qua nhặt nhiều thuốc như vậy, mệt rồi.
Rốt cuộc hắn ngốc thật hay giả ngốc?
Ta nâng chén trà, nhìn đĩa bánh hạt dẻ, khóe môi cong lên một chút.
Mấy ngày sau.
Chiều hôm ấy, lão Lưu đưa rau đến.
Lão Lưu cứ ba ngày lại đến đưa rau một lần, nói là tá điền ở trang ngoài thành.
Ban đầu ta không chú ý đến người này.
Cho đến một lần trời mưa, ông tránh dưới hành lang, sống lưng thẳng tắp, hai tay chắp sau lưng. Tư thái ấy khiến ta nhớ đến những võ tướng từng thấy trước thư phòng phụ thân hồi nhỏ.