Chương 12 - Hôn Ước Của Thế Tử Ngốc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đối với một người nửa đời luôn muốn leo lên, đường làm quan dừng tại đây còn khó chịu hơn giết hắn.

Khi Thẩm Huyên nghe tin ấy, nàng đang chải đầu.

Nha hoàn Thải Nguyệt lảo đảo chạy vào, chiếc lược ngọc trong tay nàng rơi xuống đất, vỡ làm hai đoạn.

Triệu Hằng đẩy cửa đi vào, sắc mặt xám bại như già đi mười tuổi.

“Vương gia nói… Binh bộ tạm thời không có chỗ khuyết.”

Giọng hắn khô khốc.

“Bảo ta yên tâm ở lại Hộ bộ.”

Không có chỗ khuyết.

Nhưng không phải thật sự không có chỗ khuyết.

Mà là không cho ngươi.

Thẩm Huyên ngồi phịch về trước bàn trang điểm, trong gương phản chiếu một gương mặt trắng bệch.

Nàng nhìn chính mình trong gương, bỗng phát hiện nếp nhăn nơi khóe mắt che thế nào cũng không kín.

Lại qua mấy ngày.

Đích mẫu bị giáng làm thiếp thất.

Những chuyện bà nhiều năm qua cắt xén phần lệ của thứ nữ, hà khắc với thiếp thất, cùng với sổ sách bà biển thủ tiền quản gia của Hầu phủ để trợ cấp cho cháu ngoại nhà mẹ đẻ, ta đều dâng lên trước mặt tộc trưởng.

Chứng cứ xác thực, từng bút từng bút ghi rõ ràng.

Tộc trưởng xem xong sổ sách, im lặng nửa chén trà, chỉ nói bốn chữ:

“Giáng làm thiếp thất, tước quyền quản gia.”

Khi Thanh La trở về kể cho ta nghe, nàng đứng dưới hành lang học dáng tộc trưởng đập bàn, học rất sống động:

“Tiểu thư không thấy đâu, đại phu nhân quỳ dưới đất khóc đến son phấn nhòe hết.”

“Nói bà ta là đích thê, là cáo mệnh phu nhân, ai dám giáng bà ta—kết quả tộc trưởng ném sổ sách trước mặt bà ta, bà ta lật hai trang là không khóc nữa.”

Ta bưng chén trà trong tay, thổi bọt nước.

Không phải không hận.

Chỉ là tự tay xử trí bà ta, sẽ làm bẩn tay ta.

Phụ thân từng đến một lần.

“Huỳnh nhi, vì sao con mãi không về thăm?”

“Nơi đó đã không còn là nhà của con.”

Ông cuối cùng khựng lại, thân thể lắc một chút, rồi lại mở miệng, giọng khô khốc:

“Chuyện năm đó… vi phụ cũng là thân bất do kỷ…”

“Phụ thân.”

Ta ngắt lời ông.

“Không cần nói nữa.”

Nửa câu còn lại của ông bị nghẹn trong cổ họng, phát ra một tiếng thở khàn thấp.

Ta đứng dậy, đi đến trước mặt ông, nhìn vào mắt ông.

Ông phát hiện giờ ta đã cao gần bằng ông, không còn là tiểu nha đầu quỳ dưới hành lang chịu mưa năm xưa nữa.

“Chuyện năm đó, con không truy cứu. Nhưng từ nay về sau, cửa Vương phủ, phụ thân không cần đến nữa.”

Sắc mặt ông hoàn toàn xám xuống.

Ông hé miệng, muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ dời mắt khỏi mặt ta, rơi xuống đôi bàn tay đã có đốm đồi mồi của mình.

Sau đó ông xoay người, từng bước từng bước đi ra ngoài.

Lưng ông còng xuống, bóng đổ trên nền đá xanh bị kéo rất dài.

Ta nhìn ông đi ra khỏi cổng Vương phủ, không gọi lại.

Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong noãn các Đông viện, Trần ma ma đang ngồi dưới hành lang phơi nắng, trên gối đặt một chiếc lò sưởi tay.

Thanh La ngồi bên cạnh nói chuyện với bà, hiếm khi thấy bà cười một chút.

Thanh La còn chưa nói xong, cửa đã bị đẩy ra.

Hắn về rồi.

Mặc một thân triều phục, bên hông đeo trường kiếm.

Không phải vật trang trí, mà là thanh kiếm thật sự từng nhuốm máu.

Hắn đứng ở cửa, ánh nắng từ phía sau chiếu vào, viền quanh người hắn một vòng kim quang.

Trong tay hắn còn cầm một hộp gấm dài.

Hắn bước vào, nhìn vào mắt ta.

Khóe miệng hơi cong lên.

Sau đó quỳ một gối xuống đất.

Ta sững ra.

Tất cả hạ nhân trong sân đều sững ra.

Lão Lưu đứng ở cửa viện, tay đặt trên chuôi đao, miệng hơi há ra.

Thanh La che miệng, ngón tay run rẩy.

Khay trà Trần ma ma bưng suýt rơi khỏi tay.

“Phu quân—”

Hắn tháo thanh kiếm bên hông xuống, hai tay nâng quá đầu.

Đó là một thanh bội kiếm, vỏ kiếm khắc vân mây, chuôi kiếm khảm một viên ngọc đen.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, giọng không lớn, nhưng từng chữ rơi vững vàng xuống lòng ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)