Chương 6 - Hôn ước của Quý phi và kẻ bị lừa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Từ sau lần Quý phi treo cổ được cứu lại, hoàng đế đau lòng, chỉ càng thương yêu và bù đắp cho nàng ta gấp bội. Thậm chí người còn đã viết xong chiếu thư, nói chờ nàng ta mang long thai sẽ sắc phong làm hoàng hậu.

Từ Phiên Nguyệt lúc này mới không còn tìm chết nữa.

Nhưng có người chính là kỳ lạ như vậy. Đồ mình từng dùng qua không cho phép người khác dùng.

Cho nên, khi ánh mắt nàng ta rơi xuống bụng ta, đáy mắt lập tức lướt qua một tia oán độc, căm ghét đến mức gương mặt méo mó.

Ta “mang thai”, nàng ta lại không vui.

Trong cung yến, vở kịch nên diễn vẫn phải diễn.

Thẩm Vân Thanh cẩn thận đỡ ta ngồi xuống, trong tiệc gắp đồ ăn rót nước cho ta, ân cần dịu dàng. Chúng ta phu thê tình sâu, khiến người khác ngưỡng mộ.

Những kẻ từng dâng tấu nói chàng hành vi không đứng đắn đều đưa mắt nhìn nhau.

Hoàng đế nhìn chúng ta một lúc lâu, tâm trạng rất tốt, vung tay ban cho đứa con chưa chào đời của ta một miếng noãn ngọc Xiêm La.

Lừa được đồ tốt, ta cười tủm tỉm tạ ơn:

“Đa tạ hoàng thượng ban thưởng.”

Dư quang liếc thấy Quý phi, sắc mặt nàng ta khó coi cực kỳ.

Tiệc được một nửa, Thẩm Vân Thanh đã có chút không chịu nổi tửu lực, rời chỗ nói muốn đến Ngự hoa viên tỉnh rượu.

Ta liếc nhìn chỗ ngồi của Từ Phiên Nguyệt.

Vừa rồi nàng ta nói tức ngực khó chịu, hoàng thượng thương ái phi sốt ruột, đã để nàng ta về tẩm điện trước.

Hôm nay là cung yến, người đông hỗn loạn, ra ra vào vào, không ít người đã không còn ở chỗ ngồi. Cho nên, việc Thẩm Vân Thanh rời tiệc cũng không khiến người khác chú ý.

Ta sao lại không tin chứ?

Ta lấy cớ thay áo, dẫn Chu ma ma ra khỏi điện. Dựa vào hiểu biết của ta về Thẩm Vân Thanh, ta tìm được họ ở một góc Ngự hoa viên.

Từ Phiên Nguyệt khóc đến lê hoa đái vũ, nắm tay đấm vào ngực Thẩm Vân Thanh.

“Chàng không phải nói đời này ngoài ta ra, sẽ không chạm vào nữ nhân khác sao!”

“Xảo Tâm tiện nhân kia cũng vậy! Tề Lam Yên tiện nhân kia cũng vậy!”

“Con tiện nhân nhỏ kia có gì tốt!? Chẳng qua chỉ là một ni cô tu hành trên núi, mua danh chuộc tiếng, trong xương còn hạ tiện hơn ai hết!”

Thẩm Vân Thanh đau lòng không thôi, ôm nàng ta vào lòng, nói với nàng ta rằng chàng chưa từng chạm vào ta. Chúng ta chỉ đang diễn kịch, bụng ta cũng là giả.

“Ta thề, ta và nàng ta trong sạch rõ ràng. Nếu có một câu giả dối, xin phạt ta bị trời đánh sét giáng, chết không yên lành!”

Thẩm Vân Thanh trịnh trọng thề.

Từ Phiên Nguyệt ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng, vừa giận vừa nũng nịu hỏi:

“Thật sao?”

“Thật.” Thẩm Vân Thanh cúi đầu lau nước mắt trên mặt nàng ta.

Từ Phiên Nguyệt lúc này mới nín khóc mỉm cười.

Ta nhìn họ kề cổ ôm nhau, âm thầm xoa bụng.

Chúng ta đúng là đang diễn kịch. Phu thê ân ái là giả.

Nhưng bụng ta là thật.

Phụ thân mẫu thân ta vốn đã nghĩ xong rồi. Tính tình ta không tốt, khó gả ra ngoài. Sau này sẽ kén một chàng rể ở rể, bỏ cha giữ con, tự mình đóng cửa sống yên ổn, cũng coi như thanh tịnh.

Ai ngờ một đạo thánh chỉ ban hôn lại phá hỏng kế hoạch của chúng ta.

Nhưng ta linh hoạt thay đổi một chút, vẫn cứ bỏ cha giữ con như thường.

Chỉ là lời cho Thẩm Vân Thanh, chiếm được một danh phận phụ thân của con ta.

Ta ở trong tiệc đợi rất lâu, mới chờ được Thẩm Vân Thanh “tỉnh rượu” trở về. Chàng có vẻ thỏa mãn, trên môi còn dính chút son.

13

Sau khi bụng lớn dần, ta lừa Thẩm Vân Thanh rằng trong bụng ta nhét gối vải.

Chàng bất mãn, giục ta mau tìm cớ để “sảy” thai.

Chàng ngày nhớ đêm mong đều là người trong lòng. Còn ta vì “mang thai” mà không muốn động đậy, không còn vào cung gặp Quý phi. Chàng không có được tin tức của Quý phi, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn.

Nhưng cơ hội của chàng cũng nhanh chóng đến.

Ngày vía Quan Âm.

Quý phi nói muốn lên núi cầu con, còn chọn đúng am Từ Hàng nơi ta từng tu hành, chỉ định một đám mệnh phụ thân quyến đi theo.

Trong số đó, có ta, vị biểu muội này.

Bà mẫu thương ta thân thể nặng nề, muốn giúp ta dâng sớ từ chối.

Nhưng Thẩm Vân Thanh ngăn lại, lý do đường hoàng:

“A Yên tuy thân mình nặng nề, nhưng con đi theo bảo vệ chăm sóc là được. Cũng vừa hay cầu bình an cho đứa trẻ.”

Thành công xóa bỏ ý định của bà mẫu.

Ta lười vạch trần chàng.

Chàng muốn gặp Quý phi, dù không phải lần này cũng sẽ tìm cách khác. Thay vì để chàng âm thầm mạo hiểm liên lụy ta, chi bằng đặt ngay dưới mắt mà nhìn.

Rất nhanh đã đến ngày xuất phát.

Am Từ Hàng ở trên núi, núi cao rừng rậm.

Từ Phiên Nguyệt ngồi kiệu, nói thông cảm ta mang thai thân nặng, đặc biệt cũng chuẩn bị cho ta một kiệu.

Hai chúng ta một trước một sau. Thẩm Vân Thanh đi bên cạnh kiệu của ta. Mượn tán lá che khuất, chàng ba lần bốn lượt trao ánh mắt với Từ Phiên Nguyệt, trong mắt toàn là quyến luyến triền miên.

Kiệu đi rất nhanh, bỏ xa đám mệnh phụ sống trong nhung lụa phía sau.

Cho đến khi đường núi càng lúc càng hẹp, người phía sau đã không còn nhìn thấy.

Đột nhiên, cung nhân khiêng kiệu cho Từ Phiên Nguyệt lảo đảo, kiệu “rầm” một tiếng rơi xuống đất. Từ Phiên Nguyệt giận dữ:

“Nô tài chó chết! Đến bổn cung mà cũng dám làm ngã!?”

Cung nhân kia không phản ứng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)