Chương 6 - Hôn Ước Cổ Tích
“Điện hạ, nàng ta muốn giết thiếp, ngài phải làm chủ cho thiếp.”
Nhưng Tạ Huyền như không nghe thấy, chỉ ngơ ngác nhìn ta.
Rất lâu sau, hắn mới mở miệng gọi:
“Tiểu Thước Nhi? Nàng… chưa chết?”
Sau kinh ngạc, Tạ Huyền đột nhiên bật cười.
08
“Điện hạ nhận nhầm người rồi.”
Phu nhân cũng nhào đến, chắn giữa ta và Tạ Huyền.
“Điện hạ, ngài nhận nhầm rồi. Nàng ta không phải Tiểu Thước Nhi, thiếp mới là Tiểu Thước Nhi.”
Lúc này, ánh mắt Tạ Huyền nhìn nàng ta giống như nhìn thấy thứ bẩn thỉu. Hắn giơ tay ném nàng ta sang một bên.
Phu nhân không cam lòng, bò đến bên chân Tạ Huyền.
“Điện hạ, ngài nhìn thiếp đi. Thiếp mới là Tiểu Thước Nhi. Cái tên này vẫn là do chính điện hạ ban cho thiếp, ngài đều quên rồi sao?”
Tạ Huyền không để ý đến nàng ta, gọi thị vệ đến kéo người ra ngoài.
Trong phòng yên tĩnh trở lại.
Tạ Huyền cúi người tiến sát, đánh giá ta từng chút một.
“Nàng đêm đêm đi vào giấc mộng của ta. Gương mặt này, ta sẽ không nhận nhầm.”
Ta lui nửa bước, kéo giãn khoảng cách với hắn.
“Điện hạ nhận nhầm người rồi. Dân nữ là Trần Uyển.”
Những người trong viện đều thức thời quay lưng đi.
Tạ Huyền khẽ cười:
“Trần Uyển? Nếu nàng không thích cái tên Tiểu Thước Nhi, vậy sau này cứ gọi là Trần Uyển.”
Ta cau mày im lặng.
Tạ Huyền lại nói tiếp:
“Trước kia là ta hiểu lầm nàng quá nhiều.”
“Năm đó Triệu Tam ở giữa gây rối, khiến nàng và ta sinh ra hiềm khích. Nay nước Triệu đã bị diệt, ông trời lại để chúng ta đoàn tụ.”
“Tiểu… Trần Uyển?”
Hắn thì thầm tên ta:
“Uyển Uyển, chúng ta vốn là phu thê. Nàng là Thái tử phi danh chính ngôn thuận của ta, là Hoàng hậu tương lai của Đại Lương.”
Ta nghe ra ý dụ dỗ trong lời Tạ Huyền.
Nhưng ta đã là người từng chết một lần. Những thứ ấy không phải điều ta theo đuổi.
“Điện hạ nhận nhầm người rồi.”
Ý cười trên mặt Tạ Huyền biến mất.
“Nàng không chịu nhận ta, là vẫn chưa muốn tha thứ cho ta sao?”
Hắn trầm ngâm một lát, nhắc đến chuyện năm đó.
Nhưng năm đó, tuy chúng ta là phu thê, lại vẫn luôn đồng sàng dị mộng.
“Uyển Uyển, ta sai rồi.”
Tạ Huyền cúi đầu trước mặt ta.
“Đều là ta không tốt, trách ta quá muộn mới nhận ra lòng mình.”
“Năm đó nàng quyết tuyệt như vậy, nhảy sông tìm chết. Tim ta cũng chết theo nàng từ khoảnh khắc ấy.”
“Cho đến bây giờ nhìn thấy nàng còn sống, nó mới sống lại.”
“Sau khi nàng rời đi, những kẻ từng ức hiếp nàng, ta không tha cho một ai.”
“Uyển Uyển, nàng tha thứ cho ta của năm đó được không?”
Nhưng rõ ràng người ức hiếp ta nhiều nhất chính là hắn.
Ta vẫn thờ ơ, vẻ mặt lạnh nhạt, như thể những chuyện mình nghe đều là chuyện của người khác.
“Uyển Uyển…”
Tạ Huyền vươn tay muốn chạm vào ta.
Ta còn chưa kịp tránh, con rắn nhỏ đang cuộn trên vai ta đã lao lên cắn hắn một ngụm.
Tạ Huyền đau đớn, rụt tay lại.
Nhưng độc tố đã lan ra, nửa người Tạ Huyền mất cảm giác, hắn quỳ xuống đất.
Tất cả mọi người đều hoảng loạn.
Ma ma thét lên, bảo đại phu chữa trị cho Tạ Huyền.
Tạ Huyền lại ngẩng đầu nhìn ta.
“Uyển Uyển.”
Ta cũng bị dọa đến lùi lại mấy bước.
Bỗng nhiên, ta va vào lồng ngực rộng lớn phía sau.
“Phu quân.”
Tiếng phu quân này, người khác không nghe thấy, nhưng Tạ Huyền vẫn luôn nhìn ta thì nghe rất rõ.
Hắn cau mày, dường như muốn hỏi gì đó, nhưng độc phát tác, hắn đã không còn sức nói chuyện.
Phù Khanh phía sau vững vàng đỡ lấy ta.
Mắt chàng nhìn thẳng vào Tạ Huyền đang chật vật, rồi cúi người ghé bên tai ta.
Chàng dịu giọng trấn an:
“Nương tử đừng sợ, ta đưa nàng rời khỏi đây.”
Tạ Huyền đã nhận ra ta, bây giờ chỉ có thể rời đi trước.
Ta gật đầu.
Xoay người theo Phù Khanh, nhân lúc hỗn loạn rời khỏi đó.
Tạ Huyền giơ tay, như muốn nắm lấy thứ gì, nhưng rốt cuộc chỉ là vô ích.
Hắn sốt ruột đến mồ hôi đầy đầu, gân xanh nổi lên, dùng hết sức toàn thân hét ra một câu:
“Uyển Uyển, đừng đi.”
Nhưng giọng hắn vẫn quá nhỏ, bị nhấn chìm trong sự hoảng loạn của nha hoàn và thị vệ.
09
Sau khi rời khỏi phủ nha, Phù Khanh hỏi ta:
“Nương tử không hỏi ta điều gì sao?”
“Chàng muốn nói sao?”
Ta nhìn con đường phía trước, sờ sờ con rắn nhỏ quấn quanh đầu ngón tay mình.
Phù Khanh bỗng đỏ mặt, gật đầu:
“Nương tử hỏi, ta sẽ nói.”
Nhưng ta còn chưa mở miệng, chàng đã một hơi nói hết mọi chuyện.
Phù Khanh nói:
“Trước đây giấu nương tử là vì sợ nương tử chê ta, không cần ta nữa.”
“Ta xuất thân từ Miêu Cương. Vì cãi nhau với lão già trong nhà nên mới chạy ra ngoài. Khi mới gặp nương tử, ta không cẩn thận tự hạ Miêu độc lên người mình. Ta chỉ biết hạ độc, không biết giải độc, may mà nương tử xuất hiện cứu ta.”
“Ngày Tri châu đến y quán, thứ chàng cho ta uống là gì?”
Phù Khanh chột dạ cúi đầu, không dám nhìn ta.
“Đó là bí phương cầu con mà ta xin đại nương nhà bên cạnh. Ta cũng uống một bát.”
Ta mím môi cười khẽ.
Người Miêu Cương ẩn cư trong mười vạn ngọn núi lớn, người ngoài biết rất ít về họ. Nhưng các nước dù âm thầm tranh đấu thế nào, cũng chưa bao giờ dám đối địch với Miêu Cương.
Tuy ta từng có suy đoán về thân phận của Phù Khanh, nhưng bây giờ chính tai nghe chàng nói, trong lòng vẫn không khỏi kinh ngạc.