Chương 1 - Hôn Ước Chưa Được Thực Hiện

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta cùng tỷ tỷ đi xem mắt hai huynh đệ của một nhà, bốn người đều vừa ý.

Sau khi thành thân, ta mới biết phu quân ta khi ấy vừa ý tỷ tỷ, còn đại bá ca lại vừa ý ta.

Nhưng hôn ước đã thành, chẳng còn đường hối hận.

Mấy chục năm sau đó, tỷ tỷ và đại bá ca lâu ngày sinh tình, sống hòa thuận êm ấm.

Còn ta và phu quân ta thì trước sau vẫn kính nhau như băng, chung giường khác mộng.

Cuối cùng càng là nhìn nhau sinh chán ghét, chết rồi một người chôn ở thành đông, một người chôn ở thành tây.

Mở mắt ra lần nữa, tỷ tỷ nói với ta:

“Chúng ta cùng gả vào một nhà, cũng tiện có người chiếu ứng.”

Ta liên tục lắc đầu:

“Ta không gả.”

01

Tỷ tỷ ngẩn ra trong thoáng chốc, sau đó mỉm cười kéo tay ta.

“Nói lời ngốc nghếch gì vậy.”

“Hai huynh đệ Lục gia muội cũng đã gặp rồi. Đại lang trầm ổn, nhị lang hoạt bát, tính tình rất hợp với hai tỷ muội chúng ta.”

Ta nhìn dáng vẻ mày mắt cong cong của nàng, rũ mắt xuống.

Kiếp trước, nàng cũng nói như vậy.

Nàng nói đại lang Lục Mặc Tùng tính tình trầm ổn, yêu thích thi thư, vừa khéo là người giống nàng.

Lại nói nhị lang Lục Mặc Bách ham ăn ham chơi, sau khi thành thân chắc chắn có thể chơi cùng ta đến một chỗ.

Ta nghĩ tỷ muội nương tựa lẫn nhau cũng tốt, bèn cùng nàng gả vào Lục gia.

Vốn là chuyện song hỷ lâm môn.

Nhưng chúng ta đều không biết, hôn sự này từ ngày xem mắt đã xảy ra sai lầm.

Huynh trưởng Lục Mặc Tùng tính tình yên tĩnh, hôm xem mắt lại nhìn trúng một ta hoạt bát hay cười.

Đệ đệ Lục Mặc Bách yêu cười yêu náo, hôm xem mắt lại vừa mắt tỷ tỷ ôn nhu hiền thục.

Ấy vậy mà lúc Lục lão gia quyết định, lại đảo ngược tâm ý của hai nhi tử.

Đại lang được gả với tỷ tỷ ta, nhị lang được gả với ta.

Ngày thứ hai sau tân hôn, bốn người chúng ta cùng như cha mẹ chết mà đi tới viện của công bà.

Ta tha thiết sáp đến bên tỷ tỷ.

Đôi mắt tỷ tỷ sưng như hạt đào, nàng căm hận nhìn ta một cái, rồi vội vàng tránh khỏi tay ta.

Sau đó, ta mới biết nàng muốn gả cho Lục đại lang là vì nàng đã ái mộ hắn nhiều năm.

Nàng oán ta cướp mất sự yêu thích của người trong lòng nàng.

Về sau rất nhiều năm.

Tỷ tỷ theo Lục đại lang vì tránh hiềm nghi mà dọn tới huyện bên cạnh. Ngày tháng dần dần cũng trôi qua thuận hòa, nhưng nàng không chịu gặp ta nữa.

Còn Lục nhị lang lại không thích tính tình nghịch ngợm của ta.

Ta cười lớn thì hắn nhíu mày. Ta trèo cây hái hồng, hôm sau cái cây ấy liền bị chặt mất.

Tất cả vui mừng trong lòng ta luôn bị hắn dội cho lạnh thấu.

Ngày tháng lâu dần, ta thật sự không còn biết cười nữa.

Nhớ lại kiếp trước những tháng ngày âm u thê thảm của mình, ta dùng sức rút tay khỏi bàn tay đầy mong đợi của tỷ tỷ.

“Ta không gả.”

“Tóm lại, chết cũng không gả.”

02

Tỷ tỷ nói đầu óc ta hỏng rồi.

Ta cứng cổ ngồi trước cửa sổ hoa, không hiểu nàng muốn gả cho người trong lòng nàng thì cứ gả là được.

Cớ gì nhất định phải lôi ta làm của hồi môn kèm theo cho nàng.

Nàng cứ lải nhải không ngừng như tụng kinh.

Ta bịt tai muốn chạy, a nương lại vội vã từ bên ngoài đi vào, mặt mày hớn hở.

“Mau, các con sửa soạn một chút, người Lục gia đến rồi!”

03

Khoảnh khắc Lục Mặc Bách bước vào cửa, ta liền biết hắn cũng giống ta, sống lại một đời.

Kiếp trước lúc tới cầu thân, hai nhi tử Lục gia áp hàng đi Quang Châu, chỉ có một mình Lục lão gia đến nhà ta.

Cho nên mới gây ra chuyện nhầm lẫn ấy.

Đời này, Lục Mặc Bách cũng sống lại một đời, chắc chắn muốn sửa sai mọi thứ.

Ta cúi đầu ngồi trên ghế.

A tỷ khẽ chạm vào tay ta.

“Muội làm sao vậy? Ta chưa từng thấy muội yên tĩnh như hôm nay.”

Ta lắc đầu, ánh mắt lại vô tình liếc thấy Lục nhị lang đang nhíu mày nhìn ta.

Ta run lên, vội vàng ngoảnh mặt đi.

Nhưng nghĩ lại, đời này ta cũng sẽ không gả cho hắn, lá gan lập tức lại lớn lên, bèn hung hăng trừng mắt nhìn lại.

Tỷ tỷ đại khái nhìn thấy, nàng giơ khăn che miệng cười:

“Mới vừa rồi còn nói không muốn gả, nhìn thế này chẳng phải rất xứng đôi sao?”

Ta tức quá, buột miệng:

“Không xứng!”

Trong sảnh thoáng chốc lặng đi.

Lục Mặc Bách bỗng bật cười một tiếng. Tiếng cười ấy không nóng không lạnh. Sau đó hắn chậm rãi mở miệng:

“Ta và Triệu nhị tiểu thư quả thật không xứng.”

Hắn đứng dậy chắp tay với a nương ta:

“Huynh trưởng ta muốn cầu cưới Triệu nhị tiểu thư, còn ta muốn cầu cưới Triệu đại tiểu thư.”

Chiếc khăn trong tay tỷ tỷ rơi xuống đất.

Nàng ngẩn ra rất lâu, sau đó mới khom người nhặt lên. Nhặt được rồi lại nắm trong lòng bàn tay, vò đến nhăn nhúm.

Cuối cùng nàng quay đầu nhìn ta, hốc mắt đã đỏ.

Ánh mắt ấy ta nhận ra.

Giống hệt ánh mắt nàng căm hận nhìn ta vào ngày thứ hai sau tân hôn ở kiếp trước.

Nàng lại oán ta rồi.

Có lẽ tình tỷ muội của chúng ta thật sự mỏng.

Ta khẽ hít một hơi, đứng dậy nói với a nương đang lo lắng nhìn tỷ tỷ:

“Nương, con không gả cho Lục gia đại lang, cũng không gả cho Lục gia nhị lang.”

Vũng nước đục này, tỷ tỷ muốn bước vào thì cứ bước.

Dù thế nào, ta sống chết cũng không bước vào nữa.

04

Hôn sự với Lục gia cứ thế bị gác lại.

Sau khi Lục Mặc Bách rời đi, tỷ tỷ liền nhốt mình trong phòng. A cha a nương đứng ngoài phòng hết lời khuyên nhủ.

Ta ngồi trên hành lang đung đưa chân ngắm sao.

Đã bao nhiêu năm rồi chưa từng nhẹ nhõm như vậy.

Đời trước, ta thật sự sống không vui vẻ. Ta nói với cha nương rằng ta muốn hòa ly.

Nhưng cha nương đã nói thế nào nhỉ?

Họ nói nếu ta hòa ly, tỷ tỷ ta ở Lục gia phải tự xử ra sao?

Họ không chịu làm chỗ dựa cho ta, chỉ bảo ta tự mình nghĩ thoáng.

Thế là ta đành một mình chịu đựng trong chốn vuông vức ấy.

Chịu đựng đến tận khi xương vùi đất vàng.

A nương vỗ mạnh một cái vào lưng ta.

“Chuyện tốt con làm ra đấy, còn không mau đi khuyên tỷ tỷ con!”

Ta né tránh:

“Con không đi.”

A nương sững lại.

Trước kia ta là đứa nghe lời bà nhất. Bảo đi đông tuyệt không đi tây, bảo đuổi chó tuyệt không đuổi gà.

Nhưng đó là chuyện đời trước rồi.

Hoàn hồn lại, bà giơ tay lại muốn đánh.

Ta bước sang bên cạnh hai bước, giọng rất bình tĩnh:

“Tỷ ấy đau lòng là vì Lục đại lang không cưới tỷ ấy. Con lại không phải Lục đại lang, có liên quan gì đến con?”

Kiếp trước nàng gả cho Lục Mặc Tùng. Tuy là âm sai dương thác, nhưng cũng xem như được như nguyện.

Về sau lúc nàng và Lục Mặc Tùng vì tránh hiềm nghi mà dọn sang huyện bên, ta đi tiễn nàng, từng tiếng từng tiếng gọi nàng là “tỷ tỷ”.

Nàng cách rèm xe ngựa nói một câu:

“Nhị đệ muội về đi.”

Nàng oán ta.

Oán cả một đời.

Nhưng chuyện khiến nàng oán ta ấy, từ đầu đến cuối vốn chẳng phải lỗi của ta.

Đến cả Lục Mặc Tùng trông như thế nào, ta cũng chỉ nhìn rõ vào ngày sau tân hôn.

Dựa vào đâu mà nàng oán ta?

“Tỷ tỷ con tính tình mềm yếu, từ nhỏ đã không cứng cỏi như con.”

Giọng a nương dịu xuống, mang theo vài phần cầu khẩn.

“Con cứ đi nói với nó một câu, để nó ra ăn bữa cơm này.”

“Không đi.”

Ta phủi phủi bụi trên váy, không quay đầu mà đi về phòng mình.

“Nương, con cũng không còn cứng cỏi nữa.”

Sau lưng truyền đến tiếng cửa mở rồi đóng. Giọng tỷ tỷ khàn khàn vang lên:

“Muội thật sự không thích Lục Mặc Tùng?”

“Không thích.”

“Vậy tại sao đột nhiên muội không chịu gả cho Lục nhị lang nữa?”

Ta dừng bước, quay đầu nhìn nàng.

“Nam nhân trên đời này chết sạch cả rồi sao? Ta chỉ có thể chọn trong hai người ấy?”

Nàng nghẹn lời, lau nước mắt, nhìn chằm chằm ta rồi nói:

“Được, muội nhớ kỹ lời muội nói, muội không được nuốt lời.”

05

Sau khi Lục đại lang từ Quang Châu trở về, tỷ tỷ thường xuyên chạy ra ngoài.

Cha nương cả lòng cả mắt đều đặt trên người nàng. Ta mừng được thanh nhàn, cũng thường một mình chạy từ cửa nhà ra phố dạo chơi.

Đứa trẻ ngồi trên phố khóc lóc đòi kẹo hồ lô, thú vị.

Hai con mèo hoang đầu ngõ đánh nhau, từ trên tường lăn xuống đất, rồi lại gào meo meo mà chạy mỗi con một ngả, cũng rất thú vị.

Trời trong mây trắng, tường trắng ngói đen, khói bếp lượn lờ. Cõi nhân gian này, nơi đâu cũng thú vị.

Khó mà tưởng tượng được, kiếp trước ta lại từng bị đại phu nói là mắc chứng uất, mệnh chẳng còn lâu.

Ta ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trên lầu hai của trà lâu, trong tay ôm một bát hồ mè, nhìn cô bé bán hoa bên dưới ra sức rao hàng.

Ta mò trong túi ra hai văn tiền ném xuống.

Nàng đón được, vui mừng hớn hở ném lên cho ta một cành hoa.

Ta cài hoa lên vạt áo. Hương hoa hòa cùng vị ngọt của hồ mè, thơm dễ chịu vô cùng.

Đang khoan khoái, một bóng người ngồi xuống đối diện ta.

Giọng châm chọc của Lục nhị lang vẫn đáng ghét hệt kiếp trước.

“Triệu nhị tiểu thư, dáng vẻ phóng khoáng thế này của cô nương đúng là độc nhất trong số các khuê tú ở thành Thanh Châu.”

Ta chẳng thèm nâng mí mắt:

“Liên quan gì đến ngươi?”

Hắn sững ra, nhìn vẻ mặt ta có phần phức tạp.

“Nàng… nàng có phải cũng đã mơ thấy giấc mộng kia không?”

Chiếc thìa trong tay ta khựng lại.

Vậy ra hắn không trọng sinh?

Ta giả ngốc, ngẩng đầu nhìn hắn:

“Giấc mộng gì?”

Hắn trầm mặc chốc lát, khẽ nói:

“Ta mơ thấy ta cưới nàng, nhưng nàng chết rồi.”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt phủ một tầng sương mỏng.

“Nàng tự nhốt mình trong viện, chết cũng không muốn gặp ta.”

“Ta chôn nàng ở thành tây, nghĩ rằng cách ta xa một chút, có lẽ nàng cũng sẽ vui. Sau đó hình như ta cũng không sống được bao lâu…”

Nói đến đây hắn không nói tiếp nữa, chỉ thất thần nhìn ta.

Ta đặt bát xuống, đứng dậy chỉnh lại váy áo.

“Chỉ là mộng mà thôi.”

“Nếu Lục nhị công tử rảnh rỗi quá, chi bằng đi đọc vài quyển sách. Như vậy khả năng tỷ tỷ ta gả cho ngươi cũng lớn hơn.”

Nói xong, ta xoay người đi.

Lục Mặc Bách đột nhiên vươn tay nắm lấy cổ tay ta. Phản ứng của ta rất lớn, lập tức hất hắn ra, giấu bàn tay đang run rẩy ra sau lưng.

“Lục nhị công tử, ngươi cũng quá không biết quy củ rồi.”

Lục Mặc Bách ngẩn ngơ nhìn bàn tay bị ta hất ra.

“Nàng nói đó là mộng, vậy vì sao… mỗi lần gặp nàng, ta lại thấy khó chịu như vậy?”

Ta làm sao biết hắn phát điên kiểu gì?

Ta xoay người đi xuống cầu thang.

Đi được nửa con phố, tay ta mới thôi run.

06

Kiếp trước, ta và Lục Mặc Bách thật ra cũng từng có một quãng ngày tháng tốt đẹp.

Khi ấy ta nghĩ sai thì đã sai rồi, ngày tháng rốt cuộc vẫn phải sống tiếp.

Lục Mặc Bách ham chơi, ta cũng ham chơi. Hai người chúng ta tính tình tương hợp, kiểu gì cũng có thể nảy sinh tình cảm.

Thế là ta nghĩ đủ mọi cách sáp tới trước mặt hắn, tìm kiếm những món đồ mới lạ trên phố, lì lợm quấn quýt muốn hắn đưa ta đến phường thị mới mở dạo chơi.

Hắn đối với ta cũng xem như khách khí.

Mua kẹo hình người cho ta, dẫn ta đi xem tạp kỹ, trời mưa còn cõng ta qua con ngõ ngập nước, khiến các thím hàng xóm khen ngợi không ngớt, nói nhị lang Lục gia thương tức phụ.

Ta nằm trên lưng hắn, cằm tựa vào hõm vai hắn, ngửi mùi bồ kết trên y phục hắn, trong lòng nghĩ, thế này chẳng phải cũng rất tốt sao?

Nhưng ngày tháng lâu dần, ta mới dần dần hiểu ra.

Ta xem hắn là phu quân, hắn lại xem ta như huynh đệ.

Thành thân hai năm, hắn vẫn không chịu viên phòng với ta.

Công công biết chuyện thì giận dữ, tát hắn mấy cái.

Hắn nghiêng đầu, khóe miệng có vết máu, lại căm hận nhìn ta một cái, như vò đã mẻ chẳng sợ nứt mà gào lên với ta:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)