Chương 1 - Hôn sự tan biến sau thăng quan
Ngày phụ thân thăng quan, hôn sự của ta tan thành mây khói.
Quan hàm thăng cũng không lớn, từ Chính ngũ phẩm lên Tòng tứ phẩm. Thế nhưng Đại Lương có một điều tổ huấn: Con cháu hoàng thất không được kết thân với quan viên từ tứ phẩm trở lên.
Vị Vương gia mà ta khổ tâm quyến rũ suốt một năm trời, cứ thế mà mất dấu. Sau này ta mới biết, kẻ khiến phụ thân ta thăng quan chính là vị thanh mai trúc mã của ta.
Hắn nói: “Hằng Vương chẳng phải lương nhân.”
Ta đáp: “Vậy chàng cưới ta?”
Hắn im lặng.
1.
Trong chính sảnh im lặng đến đáng sợ.
Phụ thân cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt triều phục, dáng vẻ như vừa phạm phải đại tội. Mẫu thân liếc nhìn ta một cái, thở dài, rồi lại liếc thêm cái nữa, lại thở dài.
Ca ca không chịu nổi trước, lên tiếng: “Tiểu muội, chuyện này… muội thấy sao?”
Ta có thể thấy thế nào được? Khổ tâm quyến rũ Tề Minh ròng rã một năm, mắt thấy chàng đã hạ quyết tâm xin thánh chỉ ban hôn — vậy mà thiên sát! Quan hàm vạn năm không nhúc nhích của phụ thân ta đột nhiên nhích lên một chút. Bước đi không lớn không nhỏ, vừa khéo từ Chính ngũ phẩm thăng lên Tòng tứ phẩm.
Ta đưa tay day trán, quay sang nhìn phụ thân: “Nói đi, buổi chầu sáng nay đã xảy ra chuyện gì?”
Phụ thân cắn môi dưới, trông như một nàng dâu nhỏ bị ức hiếp: “Nghe nói trước đây sứ đoàn Cưu Từ đến thăm, cả Hồng Lư Tự đã lao tâm phí lực, nên được ban thưởng… vì vậy, những người làm việc trên mười năm đều được thăng nửa bậc.”
Ca ca kêu lên một tiếng: “Sứ giả Cưu Từ đi được nửa tháng rồi cơ mà!”
Phụ thân liếc ta một cái, nhỏ giọng nói: “Là Tuyên Thiếu phó đề xuất.”
Ta: “…”
2.
Thái tử Thiếu phó Tuyên Lâm là thanh mai trúc mã của ta.
Mười năm trước, Tuyên lão đại nhân bị cuốn vào cuộc chiến đoạt đích, bị tiên đế ban chết, gia sản bị tịch thu. Tuyên phu nhân dẫn theo Tuyên Lâm khi ấy mới mười hai tuổi dời đến ngõ Hạnh Hoa, làm hàng xóm với nhà ta.
Phụ thân nhớ ơn cũ của Tuyên lão đại nhân, lại thương xót hai mẹ con họ đơn độc, nên bảo mẫu thân thường xuyên tiếp tế. Năm đó ta bảy tuổi, chính là cái tuổi nghịch ngợm gà chó không ưa. Lần đầu đến Tuyên gia, ta nhìn thấy một thiếu niên. Hắn đứng trong viện, sống lưng thẳng tắp, vận bộ y phục cũ sờn bạc màu, nhưng lông mày và đôi mắt lại sinh ra cực kỳ tuấn tú.
Giây phút đó, ta đứng hình, không nhấc nổi chân. Từ đó về sau, ta cứ ba ngày hai bữa lại lẻn sang nhà bên, lấy danh nghĩa “gửi bánh ngọt”, nhưng thực chất là để quấn quýt lấy hắn.
Tuyên Lâm khi ấy đã rất trầm ổn. Trong khi những thiếu niên khác còn mải leo cây bắt chim, xuống sông mò cá, hắn đã như một người trưởng thành, hằng ngày ôn thư tập chữ, chia sẻ gánh nặng với mẫu thân. Còn ta thì như một con khỉ nhỏ, suốt ngày líu lo làm loạn, thỉnh thoảng lại biểu diễn cho hắn xem một bộ quyền cước mới học.
Hắn lặng lẽ nhìn, thi thoảng lại bất lực thở dài: “Vi Vi, muội là nữ nhi.”
Ta cười: “Nữ nhi thì sao? Không được đùa nghịch? Không được tập võ?”
Hắn mím môi, không nói thêm gì. Ta coi như hắn đã chấp nhận — suy cho cùng, thay đổi bản thân quá khó, chi bằng thay đổi người khác.
Thoáng chốc chín năm trôi qua Ta từ một con bé tinh quái trưởng thành thành một thiếu nữ linh động hoạt bát. Tuyên Lâm cũng từ thiếu niên tuấn tú đơn bạc, lớn lên thành một thanh niên khiến người ta không thể rời mắt.
Chút tâm tư thiếu nữ của ta không giấu nổi nữa. Ta hỏi Tuyên Lâm “Đợi chàng đỗ Trạng nguyên, cưới ta có được không?”
Khi đó hắn đã đỗ hai kỳ thi, chỉ còn thiếu điện thí là có thể trở thành “Tam nguyên cập đệ” đầu tiên kể từ khi khai quốc. Ta tinh khôn lắm, đợi đến lúc đó, ngưỡng cửa Tuyên gia chắc chắn sẽ bị bà mai đạp nát, đâu đến lượt con gái quan ngũ phẩm như ta? Tất nhiên phải ra tay trước để giành thế thượng phong!
Tuyên Lâm ngẩn ra một chút: “Chuyện hôn sự, cần phải hỏi ý kiến mẫu thân.”
Ta lập tức vui mừng. Tuyên phu nhân thích ta nhất, từng nhiều lần nói muốn ta làm con dâu. Tuyên Lâm thế này tức là đồng ý rồi — người đọc sách thường hàm súc, ta hiểu.
Ta hớn hở chạy về nhà báo tin mừng cho gia đình. Phụ thân mẫu thân đều rất vui, Tuyên Lâm được họ nhìn lớn lên, sớm đã coi như nửa đứa con trai. Chỉ có ca ca là mặt nặng mày nhẹ.
“Tuyên Lâm tiểu tử đó sau này sẽ vị cực nhân thần. Nhà ta chẳng qua là tình cờ nhặt được phượng hoàng lạc khó. Giờ phượng hoàng về vị, người ta sao còn nhìn trúng muội.”
Ta lập tức trở mặt: “Ca, huynh là đang ghen tị! Tuyên Lâm không phải loại người đó!”
3.
Những chuyện sau này chứng minh — nam nhân là kẻ hiểu nam nhân nhất.
Tuyên Lâm không ngoài dự đoán được thánh thượng khâm điểm làm Trạng nguyên. Vụ án cũ của Tuyên gia được bình phản, bài vị của Tuyên lão đại nhân được nhập vào Thái Miếu, hưởng hương hỏa vạn đời.
Cha mẹ ta chạy đến chúc mừng, thuận miệng nhắc đến hôn sự của ta và Tuyên Lâm Nhưng Tuyên phu nhân lại nói: Lâm nhi còn nhỏ, nên lấy sự nghiệp làm trọng, hôn sự hãy tạm gác lại.”
Tuyên Lâm đứng một bên, không nói một lời.
Sau đó, Tuyên phu nhân và Tuyên Lâm dời về phủ đệ cũ. Chuyện hôn sự này cũng theo đó mà bặt vô âm tín.
Ca ca lại được đà: “Xem đi xem đi, ta nói đúng chưa! Trượng nghĩa thường là kẻ đồ tể, phụ lòng thường là kẻ đọc sách, Tuyên Lâm lại còn là đứng đầu trong đám đọc sách, chậc chậc… tiểu muội, tỉnh mộng đi thôi!”
Ta không tin, chạy đi tìm Tuyên Lâm Cho đến khi mặt trời lặn, ta mới thấy hắn trở về. Hắn mặc quan bào màu đỏ thắm, ngồi trên xe .
Ta định tiến lên đón, nhưng lại thấy rèm xe phía sau vén lên, một bàn tay trắng ngần, mượt mà thò ra. Chủ nhân của bàn tay đó nhét thứ gì đó vào lòng Tuyên Lâm Khóe môi hắn nhếch cao, đáy mắt tràn ngập ánh sao — đó là dáng vẻ mà hắn chưa từng thể hiện trước mặt ta.
Ta không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào. Chỉ cảm thấy con đường ấy thật dài, đi mãi không thấy điểm dừng.
Ngày hôm sau, Tuyên Lâm đến tìm ta. “Nghe môn phòng nói, hôm qua muội đã đến?”
Ta ỉu xìu gật đầu: “Không đợi được chàng nên về trước.”
“Nha môn nhiều việc, về nhà muộn.” Hắn mỉm cười giải thích, “Sau này nếu đến hãy cho người đưa thiếp trước. Hôm qua mẫu thân ra ngoài thắp hương, làm uổng công muội đợi nửa ngày.”
Ta lặng thinh. Trước kia đến Tuyên gia — ta muốn đến lúc nào thì đến, muốn đi lúc nào thì đi, thậm chí nửa đêm leo tường cũng từng có. Nhưng giờ đây, phải đưa thiếp mới có thể lên cửa.
Khoảnh khắc này, ta bắt đầu hiểu lời ca ca nói.
4.
Nửa tháng sau đó, ta không chủ động tìm Tuyên Lâm Hắn cũng không tìm ta.
Nghe phụ thân nói, Tuyên Lâm rất được thánh thượng coi trọng, ở Hàn Lâm Viện mới ba tháng đã được phong làm Thiếu phó, ngoài việc hầu cận bên ngự tiền, còn dạy dỗ bài vở cho các hoàng tử công chúa.
Khi phụ thân nói lời này, ngữ khí rất cẩn trọng, thi thoảng lại nhìn sắc mặt ta. Ta biết ý của ông — Tuyên Lâm hiện tại không còn là người ta có thể với tới, hắn nên xứng với nữ tử có gia thế tốt hơn.
Mẫu thân thấy ta suy sụp, ép ta ra ngoài dự tiệc. Theo lời bà: “Đi ra ngoài nhiều hơn, gặp gỡ nam tử khác thì sẽ quên được ‘người đó’.”
Tâm ý mẫu thân là tốt. Nhưng vấn đề là — khắp kinh thành này, có mấy nam tử sánh được với Tuyên Lâm